Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1722

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng bây giờ... có hối hận cũng đã muộn!  Tần Minh Nguyệt nheo mắt, lạnh lùng nói: "Ông Đỗ, ông vừa đến, còn chưa rõ chuyện thế nào đã vội nói tôi không xử lý sự việc theo phép công?"  Đỗ Nam Thiên lạnh nhạt vặn hỏi: "Ha, lẽ nào cậu Âu Dương Triết đây đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương ở thủ đô lại lừa gạt lão già này sao?"  Cái gì?  Lão ta vừa dứt lời, đám đông lập tức trợn tròn mắt.  Người có thể vào đây dùng cơm, không giàu có thì cũng thuộc hàng quyền quý.  Vì thế, dĩ nhiên họ đều từng nghe nói ít nhiều về nhà họ Âu Dương của thủ đô.  Đây chính là tập đoàn lớn đa quốc gia đó!  Người này... là cậu ấm của nhà họ Âu Dương?  Ực!  Sau một hồi sững sờ, đám đông lại gian nan nuốt nước miếng vì chấn động.  Âu Dương Triết nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.  Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Đây là lí do? Đây là cách mà ông Đỗ đây làm việc theo phép công?"  Đỗ Nam Thiên vẫn bình thản như không, chỉ lạnh nhạt nói: "Đừng lải nhải vô ích, mau bắt thằng ranh kia lại cho tôi".  "Theo tôi được biết, cục trưởng Tần đây ở Hoa Châu này không chỉ vì một vị trí đó đâu nhỉ?"  “Vị trí này có ý nghĩa với cô ra sao, tôi và cô đều biết rõ”.  "Còn dong dài nữa thì cô khó lòng giữ nổi vị trí kia đấy".  Nói đoạn, ánh mắt lão ta lóe lên một tia sáng lạnh.  Hả?  Tần Minh Nguyệt nhíu mày.  Trương Minh Vũ cũng bối rối.  Tần Minh Nguyệt còn có mục đích khác?  Bỗng anh chợt cảm thấy, Hoa Châu này hệt như một vũng nước đục, hỗn loạn vô cùng.  Sảnh tiếp đón lại rơi vào tĩnh lặng.  Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa thể nói được một lời.  Mọi người xung quanh thấy thế thì đều đã hiểu.  Trương Minh Vũ coi như xong rồi!  Trương Minh Vũ nheo mắt, trong lòng cũng bắt đầu nổi lên một cảm giác khẩn trương và nặng nề.  Âu Dương Triết cười cười như nghiền ngẫm, nói: "Cục trưởng Tần, không nói gì là không được đâu, cô cần phải có hành động rõ ràng đi thôi".  "Nói sao thì hiện giờ cô cũng là cục trưởng đó".  Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.  Nhưng...  Khó xử hồi lâu, Tần Minh Nguyệt vẫn chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Nhưng bây giờ... có hối hận cũng đã muộn!  

Tần Minh Nguyệt nheo mắt, lạnh lùng nói: "Ông Đỗ, ông vừa đến, còn chưa rõ chuyện thế nào đã vội nói tôi không xử lý sự việc theo phép công?"  

Đỗ Nam Thiên lạnh nhạt vặn hỏi: "Ha, lẽ nào cậu Âu Dương Triết đây đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương ở thủ đô lại lừa gạt lão già này sao?"  

Cái gì?  

Lão ta vừa dứt lời, đám đông lập tức trợn tròn mắt.  

Người có thể vào đây dùng cơm, không giàu có thì cũng thuộc hàng quyền quý.  

Vì thế, dĩ nhiên họ đều từng nghe nói ít nhiều về nhà họ Âu Dương của thủ đô.  

Đây chính là tập đoàn lớn đa quốc gia đó!  

Người này... là cậu ấm của nhà họ Âu Dương?  

Ực!  

Sau một hồi sững sờ, đám đông lại gian nan nuốt nước miếng vì chấn động.  

Âu Dương Triết nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.  

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Đây là lí do? Đây là cách mà ông Đỗ đây làm việc theo phép công?"  

Đỗ Nam Thiên vẫn bình thản như không, chỉ lạnh nhạt nói: "Đừng lải nhải vô ích, mau bắt thằng ranh kia lại cho tôi".  

"Theo tôi được biết, cục trưởng Tần đây ở Hoa Châu này không chỉ vì một vị trí đó đâu nhỉ?"  

“Vị trí này có ý nghĩa với cô ra sao, tôi và cô đều biết rõ”.  

"Còn dong dài nữa thì cô khó lòng giữ nổi vị trí kia đấy".  

Nói đoạn, ánh mắt lão ta lóe lên một tia sáng lạnh.  

Hả?  

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.  

Trương Minh Vũ cũng bối rối.  

Tần Minh Nguyệt còn có mục đích khác?  

Bỗng anh chợt cảm thấy, Hoa Châu này hệt như một vũng nước đục, hỗn loạn vô cùng.  

Sảnh tiếp đón lại rơi vào tĩnh lặng.  

Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa thể nói được một lời.  

Mọi người xung quanh thấy thế thì đều đã hiểu.  

Trương Minh Vũ coi như xong rồi!  

Trương Minh Vũ nheo mắt, trong lòng cũng bắt đầu nổi lên một cảm giác khẩn trương và nặng nề.  

Âu Dương Triết cười cười như nghiền ngẫm, nói: "Cục trưởng Tần, không nói gì là không được đâu, cô cần phải có hành động rõ ràng đi thôi".  

"Nói sao thì hiện giờ cô cũng là cục trưởng đó".  

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.  

Nhưng...  

Khó xử hồi lâu, Tần Minh Nguyệt vẫn chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng bây giờ... có hối hận cũng đã muộn!  Tần Minh Nguyệt nheo mắt, lạnh lùng nói: "Ông Đỗ, ông vừa đến, còn chưa rõ chuyện thế nào đã vội nói tôi không xử lý sự việc theo phép công?"  Đỗ Nam Thiên lạnh nhạt vặn hỏi: "Ha, lẽ nào cậu Âu Dương Triết đây đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương ở thủ đô lại lừa gạt lão già này sao?"  Cái gì?  Lão ta vừa dứt lời, đám đông lập tức trợn tròn mắt.  Người có thể vào đây dùng cơm, không giàu có thì cũng thuộc hàng quyền quý.  Vì thế, dĩ nhiên họ đều từng nghe nói ít nhiều về nhà họ Âu Dương của thủ đô.  Đây chính là tập đoàn lớn đa quốc gia đó!  Người này... là cậu ấm của nhà họ Âu Dương?  Ực!  Sau một hồi sững sờ, đám đông lại gian nan nuốt nước miếng vì chấn động.  Âu Dương Triết nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.  Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Đây là lí do? Đây là cách mà ông Đỗ đây làm việc theo phép công?"  Đỗ Nam Thiên vẫn bình thản như không, chỉ lạnh nhạt nói: "Đừng lải nhải vô ích, mau bắt thằng ranh kia lại cho tôi".  "Theo tôi được biết, cục trưởng Tần đây ở Hoa Châu này không chỉ vì một vị trí đó đâu nhỉ?"  “Vị trí này có ý nghĩa với cô ra sao, tôi và cô đều biết rõ”.  "Còn dong dài nữa thì cô khó lòng giữ nổi vị trí kia đấy".  Nói đoạn, ánh mắt lão ta lóe lên một tia sáng lạnh.  Hả?  Tần Minh Nguyệt nhíu mày.  Trương Minh Vũ cũng bối rối.  Tần Minh Nguyệt còn có mục đích khác?  Bỗng anh chợt cảm thấy, Hoa Châu này hệt như một vũng nước đục, hỗn loạn vô cùng.  Sảnh tiếp đón lại rơi vào tĩnh lặng.  Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa thể nói được một lời.  Mọi người xung quanh thấy thế thì đều đã hiểu.  Trương Minh Vũ coi như xong rồi!  Trương Minh Vũ nheo mắt, trong lòng cũng bắt đầu nổi lên một cảm giác khẩn trương và nặng nề.  Âu Dương Triết cười cười như nghiền ngẫm, nói: "Cục trưởng Tần, không nói gì là không được đâu, cô cần phải có hành động rõ ràng đi thôi".  "Nói sao thì hiện giờ cô cũng là cục trưởng đó".  Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.  Nhưng...  Khó xử hồi lâu, Tần Minh Nguyệt vẫn chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Chương 1722