Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1729

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đỗ Nam Thiên thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.  Lão ta nhếch mép cười lạnh.  Biết ngay chúng mày không dám mà!  Đám người quanh đó cũng bắt đầu giễu cợt nhìn Tô Mang.  Không dám thì vờ vịt làm gì chứ?  Còn tưởng các người lợi hại thật cơ đấy!  Tất cả đều nhếch môi cười khinh thường.  Trương Minh Vũ cũng khá hoang mang.  Nhưng ngay sau đó, Tô Mang lại lên tiếng: "Em à, em tự đi chặt đi, tiện thể trút giận".  Phụt!  Đám đông quanh đó đều suýt thì hộc máu.  Nụ cười nhạt trên mặt Đỗ Nam Thiên như cứng lại.  Mẹ kiếp...  Tô Mang nói xong, đôi mắt xinh đẹp cũng ánh lên một tia mong đợi.  Cô ấy cũng rất muốn thấy...  Trương Minh Vũ lập tức sáng rực mắt lên, cười nói: "Được ạ".  Anh nhanh chóng bước tới, nhận lấy con dao.  Thao tác hoàn toàn không hề do dự.  Đáy mắt Tô Mang thoáng lóe lên một tia kinh ngạc.  Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý.  Anh cầm dao găm đi tới trước mặt Đỗ Nam Thiên.  Đỗ Nam Thiên nghiến răng ken két, quát to: "Ranh con, mày dám à! Mày mà dám chạm vào tao một chút thôi, tao sẽ khiến mày ở tù mãn kiếp".  Trương Minh Vũ cười cười thần bí, thong dong nói: "Yên tâm đi, hãy cứ tin tưởng vào kỹ thuật của tôi".  "Tôi... tuyệt đối sẽ không chạm vào ông!"  Nói đoạn, đáy mắt anh lóe lên một tia hung ác.  Con dao sắc bén hạ xuống!Trời!  Đám người quanh đó lại lập tức hít một hơi thật mạnh.  Bọn họ đã trừng to mắt nhìn.  Đáy mắt Tô Mang đã tràn đầy vui sướng.  Em trai mình đã trưởng thành rồi.  Đỗ Nam Thiên bối rối sợ hãi, mắt trợn trừng như không sao tin nổi.

Đỗ Nam Thiên thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.  

Lão ta nhếch mép cười lạnh.  

Biết ngay chúng mày không dám mà!  

Đám người quanh đó cũng bắt đầu giễu cợt nhìn Tô Mang.  

Không dám thì vờ vịt làm gì chứ?  

Còn tưởng các người lợi hại thật cơ đấy!  

Tất cả đều nhếch môi cười khinh thường.  

Trương Minh Vũ cũng khá hoang mang.  

Nhưng ngay sau đó, Tô Mang lại lên tiếng: "Em à, em tự đi chặt đi, tiện thể trút giận".  

Phụt!  

Đám đông quanh đó đều suýt thì hộc máu.  

Nụ cười nhạt trên mặt Đỗ Nam Thiên như cứng lại.  

Mẹ kiếp...  

Tô Mang nói xong, đôi mắt xinh đẹp cũng ánh lên một tia mong đợi.  

Cô ấy cũng rất muốn thấy...  

Trương Minh Vũ lập tức sáng rực mắt lên, cười nói: "Được ạ".  

Anh nhanh chóng bước tới, nhận lấy con dao.  

Thao tác hoàn toàn không hề do dự.  

Đáy mắt Tô Mang thoáng lóe lên một tia kinh ngạc.  

Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý.  

Anh cầm dao găm đi tới trước mặt Đỗ Nam Thiên.  

Đỗ Nam Thiên nghiến răng ken két, quát to: "Ranh con, mày dám à! Mày mà dám chạm vào tao một chút thôi, tao sẽ khiến mày ở tù mãn kiếp".  

Trương Minh Vũ cười cười thần bí, thong dong nói: "Yên tâm đi, hãy cứ tin tưởng vào kỹ thuật của tôi".  

"Tôi... tuyệt đối sẽ không chạm vào ông!"  

Nói đoạn, đáy mắt anh lóe lên một tia hung ác.  

Con dao sắc bén hạ xuống!

Trời!  

Đám người quanh đó lại lập tức hít một hơi thật mạnh.  

Bọn họ đã trừng to mắt nhìn.  

Đáy mắt Tô Mang đã tràn đầy vui sướng.  

Em trai mình đã trưởng thành rồi.  

Đỗ Nam Thiên bối rối sợ hãi, mắt trợn trừng như không sao tin nổi.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đỗ Nam Thiên thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.  Lão ta nhếch mép cười lạnh.  Biết ngay chúng mày không dám mà!  Đám người quanh đó cũng bắt đầu giễu cợt nhìn Tô Mang.  Không dám thì vờ vịt làm gì chứ?  Còn tưởng các người lợi hại thật cơ đấy!  Tất cả đều nhếch môi cười khinh thường.  Trương Minh Vũ cũng khá hoang mang.  Nhưng ngay sau đó, Tô Mang lại lên tiếng: "Em à, em tự đi chặt đi, tiện thể trút giận".  Phụt!  Đám đông quanh đó đều suýt thì hộc máu.  Nụ cười nhạt trên mặt Đỗ Nam Thiên như cứng lại.  Mẹ kiếp...  Tô Mang nói xong, đôi mắt xinh đẹp cũng ánh lên một tia mong đợi.  Cô ấy cũng rất muốn thấy...  Trương Minh Vũ lập tức sáng rực mắt lên, cười nói: "Được ạ".  Anh nhanh chóng bước tới, nhận lấy con dao.  Thao tác hoàn toàn không hề do dự.  Đáy mắt Tô Mang thoáng lóe lên một tia kinh ngạc.  Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý.  Anh cầm dao găm đi tới trước mặt Đỗ Nam Thiên.  Đỗ Nam Thiên nghiến răng ken két, quát to: "Ranh con, mày dám à! Mày mà dám chạm vào tao một chút thôi, tao sẽ khiến mày ở tù mãn kiếp".  Trương Minh Vũ cười cười thần bí, thong dong nói: "Yên tâm đi, hãy cứ tin tưởng vào kỹ thuật của tôi".  "Tôi... tuyệt đối sẽ không chạm vào ông!"  Nói đoạn, đáy mắt anh lóe lên một tia hung ác.  Con dao sắc bén hạ xuống!Trời!  Đám người quanh đó lại lập tức hít một hơi thật mạnh.  Bọn họ đã trừng to mắt nhìn.  Đáy mắt Tô Mang đã tràn đầy vui sướng.  Em trai mình đã trưởng thành rồi.  Đỗ Nam Thiên bối rối sợ hãi, mắt trợn trừng như không sao tin nổi.

Chương 1729