Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1739
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tô Mang kiêu ngạo mỉm cười: "Bảo em dùng thân báo đáp em không chịu à? Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, xử lý xong chuyện trong tay đi rồi tính sau". Nói xong cô ấy liền nhẹ nhàng xoa đầu Trương Minh Vũ. Mỉm cười vui vẻ. Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ phức tạp. Trương Minh Vũ có thể thấy được. Tô Mang chỉ muốn anh không suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi. Trương Minh Vũ gật đầu mỉm cười: "Vâng". Tô Mang đứng dậy nói: "Được rồi, chị đi xử lý chuyện Âu Mông cho em". "Nhớ kỹ lời chị nói, đầu tiên nắm chắc các mối quan hệ làm ăn ở Hoa Châu sau đó hãy tính đến chuyện bên ngoài". Trương Minh Vũ gật đầu. Tô Mang xoa đầu Trương Minh Vũ. Sau đó quay người rời đi. Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng duyên dáng của cô ấy. Cho đến khi nó biến mất. Chị ba, chị yên tâm, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng đâu! Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ kiên định! Tất cả mọi người đều đang nỗ lực vì anh. Anh sao có thể lười biếng được? Một lúc sau Trương Minh Vũ quay người nhìn về phía ngoài cửa sổ. Hoa Châu! Không bao lâu sau, Trương Minh Vũ đứng dậy đi ra khỏi khách sạn. Long Tam lái xe, chạy thẳng đến Sơ Tinh! Trong xe, Trương Minh Vũ trầm ngâm suy nghĩ. Bây giờ cục diện rối ren, kẻ địch quá nhiều. Thần Ẩn, Âu Dương Triết, cả Âu Dương Tĩnh mới xuất hiện hôm nay. Những kẻ này không hề tầm thường. Anh phải bảo vệ nhà họ Lâm đồng thời còn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Tô Mang giao phó. Khó quá... Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ đành lặng lẽ than thở. Chẳng có chút manh mối nào. Bây giờ anh chỉ có thể nhanh chóng hoạch định kế hoạch phát triển. Còn về hiểm nguy... Anh không có cách nào dự đoán được, chỉ đành đợi họ ra tay rồi mình tiếp chiêu. Mẹ nó, loạn quá! Trương Minh Vũ âm thầm ngồi trên ghế, rất chán nản. Không lâu sau, chiếc xe dừng lại ở cửa Sơ Tinh. Trên đường được nghỉ ngơi, chân Trương Minh Vũ hồi phục hơn chút. Anh xuống xe đi thẳng vào cổng Sơ Tinh. Thời gian cấp bách. Trương Minh Vũ nhanh chóng ngồi xuống bàn làm việc. Giấy tờ chồng thành đống lớn.
Tô Mang kiêu ngạo mỉm cười: "Bảo em dùng thân báo đáp em không chịu à? Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, xử lý xong chuyện trong tay đi rồi tính sau".
Nói xong cô ấy liền nhẹ nhàng xoa đầu Trương Minh Vũ.
Mỉm cười vui vẻ.
Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ phức tạp.
Trương Minh Vũ có thể thấy được.
Tô Mang chỉ muốn anh không suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi.
Trương Minh Vũ gật đầu mỉm cười: "Vâng".
Tô Mang đứng dậy nói: "Được rồi, chị đi xử lý chuyện Âu Mông cho em".
"Nhớ kỹ lời chị nói, đầu tiên nắm chắc các mối quan hệ làm ăn ở Hoa Châu sau đó hãy tính đến chuyện bên ngoài".
Trương Minh Vũ gật đầu.
Tô Mang xoa đầu Trương Minh Vũ.
Sau đó quay người rời đi.
Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng duyên dáng của cô ấy.
Cho đến khi nó biến mất.
Chị ba, chị yên tâm, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng đâu!
Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ kiên định!
Tất cả mọi người đều đang nỗ lực vì anh.
Anh sao có thể lười biếng được?
Một lúc sau Trương Minh Vũ quay người nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Hoa Châu!
Không bao lâu sau, Trương Minh Vũ đứng dậy đi ra khỏi khách sạn.
Long Tam lái xe, chạy thẳng đến Sơ Tinh!
Trong xe, Trương Minh Vũ trầm ngâm suy nghĩ.
Bây giờ cục diện rối ren, kẻ địch quá nhiều.
Thần Ẩn, Âu Dương Triết, cả Âu Dương Tĩnh mới xuất hiện hôm nay.
Những kẻ này không hề tầm thường.
Anh phải bảo vệ nhà họ Lâm đồng thời còn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Tô Mang giao phó.
Khó quá...
Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ đành lặng lẽ than thở.
Chẳng có chút manh mối nào.
Bây giờ anh chỉ có thể nhanh chóng hoạch định kế hoạch phát triển.
Còn về hiểm nguy...
Anh không có cách nào dự đoán được, chỉ đành đợi họ ra tay rồi mình tiếp chiêu.
Mẹ nó, loạn quá!
Trương Minh Vũ âm thầm ngồi trên ghế, rất chán nản.
Không lâu sau, chiếc xe dừng lại ở cửa Sơ Tinh.
Trên đường được nghỉ ngơi, chân Trương Minh Vũ hồi phục hơn chút.
Anh xuống xe đi thẳng vào cổng Sơ Tinh.
Thời gian cấp bách.
Trương Minh Vũ nhanh chóng ngồi xuống bàn làm việc.
Giấy tờ chồng thành đống lớn.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tô Mang kiêu ngạo mỉm cười: "Bảo em dùng thân báo đáp em không chịu à? Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, xử lý xong chuyện trong tay đi rồi tính sau". Nói xong cô ấy liền nhẹ nhàng xoa đầu Trương Minh Vũ. Mỉm cười vui vẻ. Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ phức tạp. Trương Minh Vũ có thể thấy được. Tô Mang chỉ muốn anh không suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi. Trương Minh Vũ gật đầu mỉm cười: "Vâng". Tô Mang đứng dậy nói: "Được rồi, chị đi xử lý chuyện Âu Mông cho em". "Nhớ kỹ lời chị nói, đầu tiên nắm chắc các mối quan hệ làm ăn ở Hoa Châu sau đó hãy tính đến chuyện bên ngoài". Trương Minh Vũ gật đầu. Tô Mang xoa đầu Trương Minh Vũ. Sau đó quay người rời đi. Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng duyên dáng của cô ấy. Cho đến khi nó biến mất. Chị ba, chị yên tâm, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng đâu! Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ kiên định! Tất cả mọi người đều đang nỗ lực vì anh. Anh sao có thể lười biếng được? Một lúc sau Trương Minh Vũ quay người nhìn về phía ngoài cửa sổ. Hoa Châu! Không bao lâu sau, Trương Minh Vũ đứng dậy đi ra khỏi khách sạn. Long Tam lái xe, chạy thẳng đến Sơ Tinh! Trong xe, Trương Minh Vũ trầm ngâm suy nghĩ. Bây giờ cục diện rối ren, kẻ địch quá nhiều. Thần Ẩn, Âu Dương Triết, cả Âu Dương Tĩnh mới xuất hiện hôm nay. Những kẻ này không hề tầm thường. Anh phải bảo vệ nhà họ Lâm đồng thời còn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Tô Mang giao phó. Khó quá... Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ đành lặng lẽ than thở. Chẳng có chút manh mối nào. Bây giờ anh chỉ có thể nhanh chóng hoạch định kế hoạch phát triển. Còn về hiểm nguy... Anh không có cách nào dự đoán được, chỉ đành đợi họ ra tay rồi mình tiếp chiêu. Mẹ nó, loạn quá! Trương Minh Vũ âm thầm ngồi trên ghế, rất chán nản. Không lâu sau, chiếc xe dừng lại ở cửa Sơ Tinh. Trên đường được nghỉ ngơi, chân Trương Minh Vũ hồi phục hơn chút. Anh xuống xe đi thẳng vào cổng Sơ Tinh. Thời gian cấp bách. Trương Minh Vũ nhanh chóng ngồi xuống bàn làm việc. Giấy tờ chồng thành đống lớn.