Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1750

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cười nói: "Không đùa, tôi bảo hợp tác mà, ông không chấp nhận được ấy chứ!"  Nói xong mắt anh lóe sáng!  Nếu không hợp tác được, vậy thì trở thành kẻ địch đi!  Như vậy có thể danh chính ngôn thuận rồi.  Lý Thiên Vinh nghiến răng nghiến lợi gào lên: "Thằng nhãi, mày to gan đó!"  "Mày tưởng Sơ Tinh của mày ở Hoa Châu là thiên hạ vô địch chắc? Sơ Tinh chả là cái chó gì cả?"  "Hôm nay không nói ra hạng mục gì ông đây hợp tác được, mày đừng hòng rời khỏi đây!"  Khí thế vô cùng!  Vừa dứt lời, vệ sĩ liền tiến lên.  Trương Minh Vũ nhướng mày.  Muốn ra tay sao?  Anh đang muốn mà không được đây!  Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Ông chủ Lý hay nhỉ, ông đang muốn ép mua ép bán sao?"  Cô khó chịu với gã này từ lâu rồi!  Lý Thiên Vinh nhướng mày cười nói: "Ép mua ép bán? Nói như vậy cũng được".  "Bây giờ tôi đổi ý rồi, chỉ cần cô ngủ với tôi mỗi tối, đưa công ty cho hắn... cũng không phải không thể".  "Không biết người đẹp đây..."  Càng nói càng hưng phấn, trong mắt ông ta hiện lên vẻ thèm khát!  Nhưng chưa nói hết...  Bốp!  Một tiếng động lớn vang lên trong phòng riêng.  Hả?  Vệ sĩ sững sờ  "Á!"  Lý Thiên Vinh đau đớn hét lên, cả người loạng choạng!  Chuyện này...  Mắt Lâm Kiều Hân lóe lên vẻ nghi ngờ.  Sao lại ra tay vậy?  Vệ sĩ cũng sững sờ.  Bọn họ vẫn đang quan sát, nhưng... Trương Minh Vũ ra tay lúc nào vậy?  Lý Thiên Vinh tức giận đứng dậy, nửa mặt phải sưng phồng lên!  Trương Minh Vũ cười nói: "Ông chủ Lý, phải biết giữ mồm giữ miệng chứ, nếu không... sẽ ăn đòn đấy".  Lý Thiên Vinh ngớ người.  Lâm Kiều Hân cảm thấy ấm áp.  Anh... ra tay vì mình sao?  Một lúc sau, Lâm Kiều Hân mỉm cười.  Rất mê người.  Lý Thiên Vinh cuộn tròn nắm đấm, lửa giận trong mắt bùng lên!  Ông ta... bị người ta đánh?  Lý Thiên Vinh hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi, nhiều năm rồi chưa có ai dám đánh tao!"  "Nhiều năm như vậy, mày là người đầu tiên..."  Bốp!  Âm thanh giòn giã lại vang lên!  Hít!  Vệ sĩ hít sâu một hơi lạnh!  Lại không nhìn rõ!  Nửa mặt bên trái của Lý Thiên Vinh sưng phồng lên!  Trương Minh Vũ cười nói: "Người thứ hai cũng là tôi".  Rầm!  Đầu Lý Thiên Vinh như nổ tung!  Tức không chịu được!  Lâm Kiều Hân mỉm cười càng tươi hơn.  Vệ sĩ trợn mắt há mồm.  Một lúc sau Lý Thiên Vinh tức giận nói: "Mẹ nó, sững người cái gì! Đánh nó đi! Đánh chết nó cho tao!"  Vệ sĩ đồng thanh đáp: "Vâng!"  Nói xong liền lao về phía Trương Minh Vũ.  Khí thế hùng hồn.  Lâm Kiều Hân không cười nữa, trong mắt hiện lên sự lo lắng.  Dù sao... Trương Minh Vũ vẫn đang bị thương.  Lý Thiên Vinh mỉm cười.  Thằng nhãi, mày đúng là muốn chết!  Bốn tên vệ sĩ lao nhanh đến trước mặt Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ khoanh tay trước ngực, đứng đó bất động.  Lý Thiên Vinh khinh bỉ ngồi nhìn.  Vậy thôi sao?  Sợ đến ngớ người rồi à?  Vệ sĩ hét lên: "Chết đi".  Nói xong liền tung nắm đấm!  Trương Minh Vũ vẫn bất động.  Bởi vì sau lưng vệ sĩ có một bóng người cường tráng.  Mặt tên vệ sĩ vô cùng hung ác. 

Trương Minh Vũ cười nói: "Không đùa, tôi bảo hợp tác mà, ông không chấp nhận được ấy chứ!"  

Nói xong mắt anh lóe sáng!  

Nếu không hợp tác được, vậy thì trở thành kẻ địch đi!  

Như vậy có thể danh chính ngôn thuận rồi.  

Lý Thiên Vinh nghiến răng nghiến lợi gào lên: "Thằng nhãi, mày to gan đó!"  

"Mày tưởng Sơ Tinh của mày ở Hoa Châu là thiên hạ vô địch chắc? Sơ Tinh chả là cái chó gì cả?"  

"Hôm nay không nói ra hạng mục gì ông đây hợp tác được, mày đừng hòng rời khỏi đây!"  

Khí thế vô cùng!  

Vừa dứt lời, vệ sĩ liền tiến lên.  

Trương Minh Vũ nhướng mày.  

Muốn ra tay sao?  

Anh đang muốn mà không được đây!  

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Ông chủ Lý hay nhỉ, ông đang muốn ép mua ép bán sao?"  

Cô khó chịu với gã này từ lâu rồi!  

Lý Thiên Vinh nhướng mày cười nói: "Ép mua ép bán? Nói như vậy cũng được".  

"Bây giờ tôi đổi ý rồi, chỉ cần cô ngủ với tôi mỗi tối, đưa công ty cho hắn... cũng không phải không thể".  

"Không biết người đẹp đây..."  

Càng nói càng hưng phấn, trong mắt ông ta hiện lên vẻ thèm khát!  

Nhưng chưa nói hết...  

Bốp!  

Một tiếng động lớn vang lên trong phòng riêng.  

Hả?  

Vệ sĩ sững sờ  

"Á!"  

Lý Thiên Vinh đau đớn hét lên, cả người loạng choạng!  

Chuyện này...  

Mắt Lâm Kiều Hân lóe lên vẻ nghi ngờ.  

Sao lại ra tay vậy?  

Vệ sĩ cũng sững sờ.  

Bọn họ vẫn đang quan sát, nhưng... Trương Minh Vũ ra tay lúc nào vậy?  

Lý Thiên Vinh tức giận đứng dậy, nửa mặt phải sưng phồng lên!  

Trương Minh Vũ cười nói: "Ông chủ Lý, phải biết giữ mồm giữ miệng chứ, nếu không... sẽ ăn đòn đấy".  

Lý Thiên Vinh ngớ người.  

Lâm Kiều Hân cảm thấy ấm áp.  

Anh... ra tay vì mình sao?  

Một lúc sau, Lâm Kiều Hân mỉm cười.  

Rất mê người.  

Lý Thiên Vinh cuộn tròn nắm đấm, lửa giận trong mắt bùng lên!  

Ông ta... bị người ta đánh?  

Lý Thiên Vinh hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi, nhiều năm rồi chưa có ai dám đánh tao!"  

"Nhiều năm như vậy, mày là người đầu tiên..."  

Bốp!  

Âm thanh giòn giã lại vang lên!  

Hít!  

Vệ sĩ hít sâu một hơi lạnh!  

Lại không nhìn rõ!  

Nửa mặt bên trái của Lý Thiên Vinh sưng phồng lên!  

Trương Minh Vũ cười nói: "Người thứ hai cũng là tôi".  

Rầm!  

Đầu Lý Thiên Vinh như nổ tung!  

Tức không chịu được!  

Lâm Kiều Hân mỉm cười càng tươi hơn.  

Vệ sĩ trợn mắt há mồm.  

Một lúc sau Lý Thiên Vinh tức giận nói: "Mẹ nó, sững người cái gì! Đánh nó đi! Đánh chết nó cho tao!"  

Vệ sĩ đồng thanh đáp: "Vâng!"  

Nói xong liền lao về phía Trương Minh Vũ.  

Khí thế hùng hồn.  

Lâm Kiều Hân không cười nữa, trong mắt hiện lên sự lo lắng.  

Dù sao... Trương Minh Vũ vẫn đang bị thương.  

Lý Thiên Vinh mỉm cười.  

Thằng nhãi, mày đúng là muốn chết!  

Bốn tên vệ sĩ lao nhanh đến trước mặt Trương Minh Vũ.  

Trương Minh Vũ khoanh tay trước ngực, đứng đó bất động.  

Lý Thiên Vinh khinh bỉ ngồi nhìn.  

Vậy thôi sao?  

Sợ đến ngớ người rồi à?  

Vệ sĩ hét lên: "Chết đi".  

Nói xong liền tung nắm đấm!  

Trương Minh Vũ vẫn bất động.  

Bởi vì sau lưng vệ sĩ có một bóng người cường tráng.  

Mặt tên vệ sĩ vô cùng hung ác. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cười nói: "Không đùa, tôi bảo hợp tác mà, ông không chấp nhận được ấy chứ!"  Nói xong mắt anh lóe sáng!  Nếu không hợp tác được, vậy thì trở thành kẻ địch đi!  Như vậy có thể danh chính ngôn thuận rồi.  Lý Thiên Vinh nghiến răng nghiến lợi gào lên: "Thằng nhãi, mày to gan đó!"  "Mày tưởng Sơ Tinh của mày ở Hoa Châu là thiên hạ vô địch chắc? Sơ Tinh chả là cái chó gì cả?"  "Hôm nay không nói ra hạng mục gì ông đây hợp tác được, mày đừng hòng rời khỏi đây!"  Khí thế vô cùng!  Vừa dứt lời, vệ sĩ liền tiến lên.  Trương Minh Vũ nhướng mày.  Muốn ra tay sao?  Anh đang muốn mà không được đây!  Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Ông chủ Lý hay nhỉ, ông đang muốn ép mua ép bán sao?"  Cô khó chịu với gã này từ lâu rồi!  Lý Thiên Vinh nhướng mày cười nói: "Ép mua ép bán? Nói như vậy cũng được".  "Bây giờ tôi đổi ý rồi, chỉ cần cô ngủ với tôi mỗi tối, đưa công ty cho hắn... cũng không phải không thể".  "Không biết người đẹp đây..."  Càng nói càng hưng phấn, trong mắt ông ta hiện lên vẻ thèm khát!  Nhưng chưa nói hết...  Bốp!  Một tiếng động lớn vang lên trong phòng riêng.  Hả?  Vệ sĩ sững sờ  "Á!"  Lý Thiên Vinh đau đớn hét lên, cả người loạng choạng!  Chuyện này...  Mắt Lâm Kiều Hân lóe lên vẻ nghi ngờ.  Sao lại ra tay vậy?  Vệ sĩ cũng sững sờ.  Bọn họ vẫn đang quan sát, nhưng... Trương Minh Vũ ra tay lúc nào vậy?  Lý Thiên Vinh tức giận đứng dậy, nửa mặt phải sưng phồng lên!  Trương Minh Vũ cười nói: "Ông chủ Lý, phải biết giữ mồm giữ miệng chứ, nếu không... sẽ ăn đòn đấy".  Lý Thiên Vinh ngớ người.  Lâm Kiều Hân cảm thấy ấm áp.  Anh... ra tay vì mình sao?  Một lúc sau, Lâm Kiều Hân mỉm cười.  Rất mê người.  Lý Thiên Vinh cuộn tròn nắm đấm, lửa giận trong mắt bùng lên!  Ông ta... bị người ta đánh?  Lý Thiên Vinh hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi, nhiều năm rồi chưa có ai dám đánh tao!"  "Nhiều năm như vậy, mày là người đầu tiên..."  Bốp!  Âm thanh giòn giã lại vang lên!  Hít!  Vệ sĩ hít sâu một hơi lạnh!  Lại không nhìn rõ!  Nửa mặt bên trái của Lý Thiên Vinh sưng phồng lên!  Trương Minh Vũ cười nói: "Người thứ hai cũng là tôi".  Rầm!  Đầu Lý Thiên Vinh như nổ tung!  Tức không chịu được!  Lâm Kiều Hân mỉm cười càng tươi hơn.  Vệ sĩ trợn mắt há mồm.  Một lúc sau Lý Thiên Vinh tức giận nói: "Mẹ nó, sững người cái gì! Đánh nó đi! Đánh chết nó cho tao!"  Vệ sĩ đồng thanh đáp: "Vâng!"  Nói xong liền lao về phía Trương Minh Vũ.  Khí thế hùng hồn.  Lâm Kiều Hân không cười nữa, trong mắt hiện lên sự lo lắng.  Dù sao... Trương Minh Vũ vẫn đang bị thương.  Lý Thiên Vinh mỉm cười.  Thằng nhãi, mày đúng là muốn chết!  Bốn tên vệ sĩ lao nhanh đến trước mặt Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ khoanh tay trước ngực, đứng đó bất động.  Lý Thiên Vinh khinh bỉ ngồi nhìn.  Vậy thôi sao?  Sợ đến ngớ người rồi à?  Vệ sĩ hét lên: "Chết đi".  Nói xong liền tung nắm đấm!  Trương Minh Vũ vẫn bất động.  Bởi vì sau lưng vệ sĩ có một bóng người cường tráng.  Mặt tên vệ sĩ vô cùng hung ác. 

Chương 1750