Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1883

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng, bốn ông lão còn lại cũng bước tới.  Ánh mắt rực lửa!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, trong mắt dần dần lóe lên vẻ phấn khích!  Hạnh phúc... đến hơi bất ngờ!  Đây đều do Hàn Thất Thất sắp đặt sao?  Trương Minh Vũ cười nói: "Được hợp tác với mọi người là vinh hạnh của tôi!"  Vừa dứt lời, năm ông lão cũng thở phào nhẹ nhõm!  Thành công rồi!  Ông lão tóc bạc lén lút giơ ngón tay cái lên với người thanh niên thấp bé!  Âu Dương Tịnh trợn mắt há mồm!  Sao lại...  Tốn thời gian công sức nhiều như vậy, cuối cùng người ta lại đi hợp tác với Trương Minh Vũ?  Ôi...  Âu Dương Tịnh chết lặng.  Vốn dĩ vốn là trợ thủ đắc lực, cuối cùng lại trở thành... kẻ thù?  Chẳng mấy chốc, năm ông lão lặng lẽ bước tới sau lưng Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ mỉm cười đắc ý: "Cô Âu Dương, lần này... cô có thể khiến công ty của tôi tan thành mây khói trong vòng một tuần không?”  Hả?  Âu Dương Tịnh há miệng, lại không nói được lời nào!  Đừng nói là một tuần... dù một tháng cũng không được!  Âu Dương Thanh Tùng không có ở đây, cô ta hoàn toàn không có nền tảng gì ở Ninh Châu cả!  Hồi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Trương Minh Vũ, anh đừng vội đắc ý!"  "Tiêu diệt anh chỉ là chuyện trong phút chốc thôi!"  Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể giả vờ!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Vậy sao? Vậy tôi chờ cô thêm mười phút, xem cô tiêu diệt tôi thế nào”.  Chuyện này...  Âu Dương Tịnh nắm chặt tay, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng!  Điên tiết!  Nhưng...  Trương Minh Vũ cười tủm tỉm.  Năm ông lão liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng!  Vẫn may...  Đã chọn đúng người!  Mãi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay, chúng ta... cùng chờ xem!"  Nói xong, cô ta sải bước về phía cửa.  Trương Minh Vũ nhíu mày, đùa giỡn: "Tôi còn chưa nói cho cô đi mà nhỉ?"  Hả?  Mọi người đều sững sờ.  Âu Dương Tịnh hơi nheo mắt, tức giận nói: "Chỉ dựa vào anh sao?"  Dứt lời, cô ta tiếp tục bước về phía trước!  Trương Minh Vũ cười khẩy, dưới chân phát lực, lao nhanh về phía Âu Dương Tịnh!  Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên anh phải tận dụng!  Ngay sau đó, Trương Minh Vũ lao tới sau Âu Dương Tịnh!  Anh giơ tay tóm lấy!  Nhưng đúng lúc này, một trận kình phong thổi tới!  Cảm giác cực kỳ nguy hiểm ngay lập tức bao trùm!  Ôi vãi...  Cơ thể Trương Minh Vũ căng cứng.  Chân anh phát lực, cơ thể xoay tròn một góc ba trăm sáu mươi độ trong không trung, rồi lao sang một bên!  Bụp!  Đột nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên!  Trương Minh Vũ nhíu mày, cơ thể hoàn toàn cứng ngắc!

Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng, bốn ông lão còn lại cũng bước tới.  

Ánh mắt rực lửa!  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, trong mắt dần dần lóe lên vẻ phấn khích!  

Hạnh phúc... đến hơi bất ngờ!  

Đây đều do Hàn Thất Thất sắp đặt sao?  

Trương Minh Vũ cười nói: "Được hợp tác với mọi người là vinh hạnh của tôi!"  

Vừa dứt lời, năm ông lão cũng thở phào nhẹ nhõm!  

Thành công rồi!  

Ông lão tóc bạc lén lút giơ ngón tay cái lên với người thanh niên thấp bé!  

Âu Dương Tịnh trợn mắt há mồm!  

Sao lại...  

Tốn thời gian công sức nhiều như vậy, cuối cùng người ta lại đi hợp tác với Trương Minh Vũ?  

Ôi...  

Âu Dương Tịnh chết lặng.  

Vốn dĩ vốn là trợ thủ đắc lực, cuối cùng lại trở thành... kẻ thù?  

Chẳng mấy chốc, năm ông lão lặng lẽ bước tới sau lưng Trương Minh Vũ.  

Trương Minh Vũ mỉm cười đắc ý: "Cô Âu Dương, lần này... cô có thể khiến công ty của tôi tan thành mây khói trong vòng một tuần không?”  

Hả?  

Âu Dương Tịnh há miệng, lại không nói được lời nào!  

Đừng nói là một tuần... dù một tháng cũng không được!  

Âu Dương Thanh Tùng không có ở đây, cô ta hoàn toàn không có nền tảng gì ở Ninh Châu cả!  

Hồi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Trương Minh Vũ, anh đừng vội đắc ý!"  

"Tiêu diệt anh chỉ là chuyện trong phút chốc thôi!"  

Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể giả vờ!  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Vậy sao? Vậy tôi chờ cô thêm mười phút, xem cô tiêu diệt tôi thế nào”.  

Chuyện này...  

Âu Dương Tịnh nắm chặt tay, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng!  

Điên tiết!  

Nhưng...  

Trương Minh Vũ cười tủm tỉm.  

Năm ông lão liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng!  

Vẫn may...  

Đã chọn đúng người!  

Mãi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay, chúng ta... cùng chờ xem!"  

Nói xong, cô ta sải bước về phía cửa.  

Trương Minh Vũ nhíu mày, đùa giỡn: "Tôi còn chưa nói cho cô đi mà nhỉ?"  

Hả?  

Mọi người đều sững sờ.  

Âu Dương Tịnh hơi nheo mắt, tức giận nói: "Chỉ dựa vào anh sao?"  

Dứt lời, cô ta tiếp tục bước về phía trước!  

Trương Minh Vũ cười khẩy, dưới chân phát lực, lao nhanh về phía Âu Dương Tịnh!  

Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên anh phải tận dụng!  

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ lao tới sau Âu Dương Tịnh!  

Anh giơ tay tóm lấy!  

Nhưng đúng lúc này, một trận kình phong thổi tới!  

Cảm giác cực kỳ nguy hiểm ngay lập tức bao trùm!  

Ôi vãi...  

Cơ thể Trương Minh Vũ căng cứng.  

Chân anh phát lực, cơ thể xoay tròn một góc ba trăm sáu mươi độ trong không trung, rồi lao sang một bên!  

Bụp!  

Đột nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên!  

Trương Minh Vũ nhíu mày, cơ thể hoàn toàn cứng ngắc!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng, bốn ông lão còn lại cũng bước tới.  Ánh mắt rực lửa!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, trong mắt dần dần lóe lên vẻ phấn khích!  Hạnh phúc... đến hơi bất ngờ!  Đây đều do Hàn Thất Thất sắp đặt sao?  Trương Minh Vũ cười nói: "Được hợp tác với mọi người là vinh hạnh của tôi!"  Vừa dứt lời, năm ông lão cũng thở phào nhẹ nhõm!  Thành công rồi!  Ông lão tóc bạc lén lút giơ ngón tay cái lên với người thanh niên thấp bé!  Âu Dương Tịnh trợn mắt há mồm!  Sao lại...  Tốn thời gian công sức nhiều như vậy, cuối cùng người ta lại đi hợp tác với Trương Minh Vũ?  Ôi...  Âu Dương Tịnh chết lặng.  Vốn dĩ vốn là trợ thủ đắc lực, cuối cùng lại trở thành... kẻ thù?  Chẳng mấy chốc, năm ông lão lặng lẽ bước tới sau lưng Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ mỉm cười đắc ý: "Cô Âu Dương, lần này... cô có thể khiến công ty của tôi tan thành mây khói trong vòng một tuần không?”  Hả?  Âu Dương Tịnh há miệng, lại không nói được lời nào!  Đừng nói là một tuần... dù một tháng cũng không được!  Âu Dương Thanh Tùng không có ở đây, cô ta hoàn toàn không có nền tảng gì ở Ninh Châu cả!  Hồi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Trương Minh Vũ, anh đừng vội đắc ý!"  "Tiêu diệt anh chỉ là chuyện trong phút chốc thôi!"  Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể giả vờ!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Vậy sao? Vậy tôi chờ cô thêm mười phút, xem cô tiêu diệt tôi thế nào”.  Chuyện này...  Âu Dương Tịnh nắm chặt tay, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng!  Điên tiết!  Nhưng...  Trương Minh Vũ cười tủm tỉm.  Năm ông lão liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng!  Vẫn may...  Đã chọn đúng người!  Mãi lâu sau, Âu Dương Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay, chúng ta... cùng chờ xem!"  Nói xong, cô ta sải bước về phía cửa.  Trương Minh Vũ nhíu mày, đùa giỡn: "Tôi còn chưa nói cho cô đi mà nhỉ?"  Hả?  Mọi người đều sững sờ.  Âu Dương Tịnh hơi nheo mắt, tức giận nói: "Chỉ dựa vào anh sao?"  Dứt lời, cô ta tiếp tục bước về phía trước!  Trương Minh Vũ cười khẩy, dưới chân phát lực, lao nhanh về phía Âu Dương Tịnh!  Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên anh phải tận dụng!  Ngay sau đó, Trương Minh Vũ lao tới sau Âu Dương Tịnh!  Anh giơ tay tóm lấy!  Nhưng đúng lúc này, một trận kình phong thổi tới!  Cảm giác cực kỳ nguy hiểm ngay lập tức bao trùm!  Ôi vãi...  Cơ thể Trương Minh Vũ căng cứng.  Chân anh phát lực, cơ thể xoay tròn một góc ba trăm sáu mươi độ trong không trung, rồi lao sang một bên!  Bụp!  Đột nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên!  Trương Minh Vũ nhíu mày, cơ thể hoàn toàn cứng ngắc!

Chương 1883