Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1916

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, dẫn Lâm Kiều Hân nhanh chóng vọt tới cửa thang máy.  Vừa định nhấn phím thì đột nhiên phát hiện thang máy đang đi tới tầng của bọn họ!  Không đúng!  Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân vào thang bộ!  Nhanh chóng bước xuống lầu!  Đôi mắt sáng ngời của Lâm Kiều Hân lộ vẻ mơ hồ.  Nhưng từ đầu tới cuối cô không nói nhiều, cứ theo sát bước chân của Trương Minh Vũ!  Tiếng bước chân nặng nề quanh quẩn ở hành lang.  Trong lòng Trương Minh Vũ cũng dấy lên vẻ lo lắng.  Rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu người?  Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã kéo Lâm Kiều Hân tới tầng một.  May mà trên đường cũng không có gì nguy hiểm.  Hai người nhanh chóng lao ra.  Cực kỳ gấp gáp.  Ánh mắt của nhân viên xung quanh cũng lộ vẻ mờ mịt.  Động... động đất sao?  Trương Minh Vũ cũng không có thời gian nghĩ thêm, kéo Lâm Kiều Hân rảo bước xông ra ngoài!  Nhìn một vòng xung quanh cũng không thấy bóng dáng Long Thất!  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng!  Bây giờ, chỉ có thể dựa vào bản thân!  Quét mắt nhanh một lần, xác định bên ngoài không có nguy hiểm gì anh mới chạy ra khỏi cửa công ty!  Lâm Kiều Hân thở hồng hộc!  Đột nhiên, một âm thanh lạnh thấu xương vang lên!  Đây là...  Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ sắc lạnh.  Không chút do dự, anh kéo Lâm Kiều Hân sang một bên!  Anh cũng né ra cực nhanh!  Ầm!  Lập tức, một âm thanh nặng nề vang lên!  Trương Minh Vũ quay lại nhìn, bây giờ mới phát hiện nơi vừa đứng đã xuất hiện thêm một người!  Đây...  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Ngẩng đầu thì thấy một sợi dây thừng thả từ văn phòng của mình xuống dưới.  Rất rõ ràng, người này là người vừa mới dùng giác hút kia!  Trương Minh Vũ híp mắt lại, cơ thể căng cứng!  Người này... là cao thủ!  Tổ 11 Thần Ẩn ư?  Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên: “Chịu chết đi!”  Nói xong, hắn lao như chớp về phía Trương Minh Vũ!  Trương Minh Vũ tiến lên từng bước, đánh với bóng đen!  Bụp bụp bụp!  Tiếng va chạm nặng nề vang lên liên tục.  Trương Minh Vũ càng đánh càng kinh hãi, đột nhiên anh phát hiện mình và người này bất phân thắng bại!  Người của tổ 11... lợi hại như vậy à?  Lập tức, người đàn ông lại đánh một quyền tới!  Trương Minh Vũ nheo mắt lại.  Vừa chuẩn bị phản đòn...

Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, dẫn Lâm Kiều Hân nhanh chóng vọt tới cửa thang máy.  

Vừa định nhấn phím thì đột nhiên phát hiện thang máy đang đi tới tầng của bọn họ!  

Không đúng!  

Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân vào thang bộ!  

Nhanh chóng bước xuống lầu!  

Đôi mắt sáng ngời của Lâm Kiều Hân lộ vẻ mơ hồ.  

Nhưng từ đầu tới cuối cô không nói nhiều, cứ theo sát bước chân của Trương Minh Vũ!  

Tiếng bước chân nặng nề quanh quẩn ở hành lang.  

Trong lòng Trương Minh Vũ cũng dấy lên vẻ lo lắng.  

Rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu người?  

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã kéo Lâm Kiều Hân tới tầng một.  

May mà trên đường cũng không có gì nguy hiểm.  

Hai người nhanh chóng lao ra.  

Cực kỳ gấp gáp.  

Ánh mắt của nhân viên xung quanh cũng lộ vẻ mờ mịt.  

Động... động đất sao?  

Trương Minh Vũ cũng không có thời gian nghĩ thêm, kéo Lâm Kiều Hân rảo bước xông ra ngoài!  

Nhìn một vòng xung quanh cũng không thấy bóng dáng Long Thất!  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng!  

Bây giờ, chỉ có thể dựa vào bản thân!  

Quét mắt nhanh một lần, xác định bên ngoài không có nguy hiểm gì anh mới chạy ra khỏi cửa công ty!  

Lâm Kiều Hân thở hồng hộc!  

Đột nhiên, một âm thanh lạnh thấu xương vang lên!  

Đây là...  

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ sắc lạnh.  

Không chút do dự, anh kéo Lâm Kiều Hân sang một bên!  

Anh cũng né ra cực nhanh!  

Ầm!  

Lập tức, một âm thanh nặng nề vang lên!  

Trương Minh Vũ quay lại nhìn, bây giờ mới phát hiện nơi vừa đứng đã xuất hiện thêm một người!  

Đây...  

Trương Minh Vũ nhíu mày.  

Ngẩng đầu thì thấy một sợi dây thừng thả từ văn phòng của mình xuống dưới.  

Rất rõ ràng, người này là người vừa mới dùng giác hút kia!  

Trương Minh Vũ híp mắt lại, cơ thể căng cứng!  

Người này... là cao thủ!  

Tổ 11 Thần Ẩn ư?  

Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên: “Chịu chết đi!”  

Nói xong, hắn lao như chớp về phía Trương Minh Vũ!  

Trương Minh Vũ tiến lên từng bước, đánh với bóng đen!  

Bụp bụp bụp!  

Tiếng va chạm nặng nề vang lên liên tục.  

Trương Minh Vũ càng đánh càng kinh hãi, đột nhiên anh phát hiện mình và người này bất phân thắng bại!  

Người của tổ 11... lợi hại như vậy à?  

Lập tức, người đàn ông lại đánh một quyền tới!  

Trương Minh Vũ nheo mắt lại.  

Vừa chuẩn bị phản đòn...

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, dẫn Lâm Kiều Hân nhanh chóng vọt tới cửa thang máy.  Vừa định nhấn phím thì đột nhiên phát hiện thang máy đang đi tới tầng của bọn họ!  Không đúng!  Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân vào thang bộ!  Nhanh chóng bước xuống lầu!  Đôi mắt sáng ngời của Lâm Kiều Hân lộ vẻ mơ hồ.  Nhưng từ đầu tới cuối cô không nói nhiều, cứ theo sát bước chân của Trương Minh Vũ!  Tiếng bước chân nặng nề quanh quẩn ở hành lang.  Trong lòng Trương Minh Vũ cũng dấy lên vẻ lo lắng.  Rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu người?  Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã kéo Lâm Kiều Hân tới tầng một.  May mà trên đường cũng không có gì nguy hiểm.  Hai người nhanh chóng lao ra.  Cực kỳ gấp gáp.  Ánh mắt của nhân viên xung quanh cũng lộ vẻ mờ mịt.  Động... động đất sao?  Trương Minh Vũ cũng không có thời gian nghĩ thêm, kéo Lâm Kiều Hân rảo bước xông ra ngoài!  Nhìn một vòng xung quanh cũng không thấy bóng dáng Long Thất!  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng!  Bây giờ, chỉ có thể dựa vào bản thân!  Quét mắt nhanh một lần, xác định bên ngoài không có nguy hiểm gì anh mới chạy ra khỏi cửa công ty!  Lâm Kiều Hân thở hồng hộc!  Đột nhiên, một âm thanh lạnh thấu xương vang lên!  Đây là...  Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ sắc lạnh.  Không chút do dự, anh kéo Lâm Kiều Hân sang một bên!  Anh cũng né ra cực nhanh!  Ầm!  Lập tức, một âm thanh nặng nề vang lên!  Trương Minh Vũ quay lại nhìn, bây giờ mới phát hiện nơi vừa đứng đã xuất hiện thêm một người!  Đây...  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Ngẩng đầu thì thấy một sợi dây thừng thả từ văn phòng của mình xuống dưới.  Rất rõ ràng, người này là người vừa mới dùng giác hút kia!  Trương Minh Vũ híp mắt lại, cơ thể căng cứng!  Người này... là cao thủ!  Tổ 11 Thần Ẩn ư?  Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên: “Chịu chết đi!”  Nói xong, hắn lao như chớp về phía Trương Minh Vũ!  Trương Minh Vũ tiến lên từng bước, đánh với bóng đen!  Bụp bụp bụp!  Tiếng va chạm nặng nề vang lên liên tục.  Trương Minh Vũ càng đánh càng kinh hãi, đột nhiên anh phát hiện mình và người này bất phân thắng bại!  Người của tổ 11... lợi hại như vậy à?  Lập tức, người đàn ông lại đánh một quyền tới!  Trương Minh Vũ nheo mắt lại.  Vừa chuẩn bị phản đòn...

Chương 1916