Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1918

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lát sau, tất cả mọi người đã tụ tập ở cửa.  Long Tam và Long Thất bước từ xa xa tới.  Lâm Quốc Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Trương Minh Vũ, cậu lại giở trò quỷ quái gì nữa đây?”  Trương Minh Vũ thản nhiên nhìn lướt qua, không thèm để tâm.  Trong lòng đã nhiều phiền não, bọn họ còn quấy rối thêm.  Lâm Quốc Long thấy thế, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.  Khụ khụ!  Ông cụ Lâm ho khan một tiếng.  Lâm Quốc Long cũng chỉ đành nuốt lại lời định nói.  Lạnh lùng hừ một tiếng!  Tuy Lâm Quốc Phong trầm mặc không nói gì, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.   Trương Minh Vũ bất ngờ vì bà hai và Lâm Tuấn Minh hôm nay lại cực kỳ im lặng.  Long Thất và Long Tam đã tới.  Trương Minh Vũ nghiêm nghị hỏi: “Chúng ta đi thế nào?”  Long Tam đáp lời: “Tôi đã sắp xếp xong, chắc là sắp tới rồi”.  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Sắp xếp rồi hả?  Trương Minh Vũ cũng không nói gì nữa, Long Tam làm việc thì anh vẫn cực kỳ yên tâm.  Không lâu sau, tiếng ô tô vang lên.  Trương Minh Vũ ngơ ngác.  Nhìn về nơi tiếng phát ra âm thanh, bây giờ mới phát hiện có khoảng hơn mười xe hàng lớn đi vào đại viện!  Hả...  Tất cả ngây người.  Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  Đánh lạc hướng hả?  Trương Minh Vũ lập tức nở nụ cười.  Thông minh!  Xe hàng ngừng lại.  Trương Minh Vũ cao giọng nói: “Mọi người lên xe đi”.  Vừa dứt lời, bốn mươi vệ sĩ động tác nhanh nhẹn chui vào một chiếc xe hàng lớn.  Rất chật chội.  Nhưng không ai nói gì.  Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.  Cũng không tệ lắm.  Nhưng nhìn lại, sao tất cả người nhà họ Lâm lại không nhúc nhích?  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên một cảm giác phẫn nộ.  Làm người bảo vệ tốn sức vậy sao?  Ông cụ Lâm cao giọng nói: “Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau lên xe?”  Nói xong ông cụ và Lâm Kiều Hân đang dìu đỡ bên cạnh từ từ đi về phía xe hàng.  Vốn dĩ, ông cụ không cần chen chúc với người khác.  Nhưng nếu ông cụ không đi đầu thì những người khác sẽ không lên.  Ông cụ Lâm đã lên xe.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một lát sau, tất cả mọi người đã tụ tập ở cửa.  

Long Tam và Long Thất bước từ xa xa tới.  

Lâm Quốc Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Trương Minh Vũ, cậu lại giở trò quỷ quái gì nữa đây?”  

Trương Minh Vũ thản nhiên nhìn lướt qua, không thèm để tâm.  

Trong lòng đã nhiều phiền não, bọn họ còn quấy rối thêm.  

Lâm Quốc Long thấy thế, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.  

Khụ khụ!  

Ông cụ Lâm ho khan một tiếng.  

Lâm Quốc Long cũng chỉ đành nuốt lại lời định nói.  

Lạnh lùng hừ một tiếng!  

Tuy Lâm Quốc Phong trầm mặc không nói gì, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.   

Trương Minh Vũ bất ngờ vì bà hai và Lâm Tuấn Minh hôm nay lại cực kỳ im lặng.  

Long Thất và Long Tam đã tới.  

Trương Minh Vũ nghiêm nghị hỏi: “Chúng ta đi thế nào?”  

Long Tam đáp lời: “Tôi đã sắp xếp xong, chắc là sắp tới rồi”.  

Trương Minh Vũ nhíu mày.  

Sắp xếp rồi hả?  

Trương Minh Vũ cũng không nói gì nữa, Long Tam làm việc thì anh vẫn cực kỳ yên tâm.  

Không lâu sau, tiếng ô tô vang lên.  

Trương Minh Vũ ngơ ngác.  

Nhìn về nơi tiếng phát ra âm thanh, bây giờ mới phát hiện có khoảng hơn mười xe hàng lớn đi vào đại viện!  

Hả...  

Tất cả ngây người.  

Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  

Đánh lạc hướng hả?  

Trương Minh Vũ lập tức nở nụ cười.  

Thông minh!  

Xe hàng ngừng lại.  

Trương Minh Vũ cao giọng nói: “Mọi người lên xe đi”.  

Vừa dứt lời, bốn mươi vệ sĩ động tác nhanh nhẹn chui vào một chiếc xe hàng lớn.  

Rất chật chội.  

Nhưng không ai nói gì.  

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.  

Cũng không tệ lắm.  

Nhưng nhìn lại, sao tất cả người nhà họ Lâm lại không nhúc nhích?  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên một cảm giác phẫn nộ.  

Làm người bảo vệ tốn sức vậy sao?  

Ông cụ Lâm cao giọng nói: “Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau lên xe?”  

Nói xong ông cụ và Lâm Kiều Hân đang dìu đỡ bên cạnh từ từ đi về phía xe hàng.  

Vốn dĩ, ông cụ không cần chen chúc với người khác.  

Nhưng nếu ông cụ không đi đầu thì những người khác sẽ không lên.  

Ông cụ Lâm đã lên xe.  

Image removed.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lát sau, tất cả mọi người đã tụ tập ở cửa.  Long Tam và Long Thất bước từ xa xa tới.  Lâm Quốc Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Trương Minh Vũ, cậu lại giở trò quỷ quái gì nữa đây?”  Trương Minh Vũ thản nhiên nhìn lướt qua, không thèm để tâm.  Trong lòng đã nhiều phiền não, bọn họ còn quấy rối thêm.  Lâm Quốc Long thấy thế, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.  Khụ khụ!  Ông cụ Lâm ho khan một tiếng.  Lâm Quốc Long cũng chỉ đành nuốt lại lời định nói.  Lạnh lùng hừ một tiếng!  Tuy Lâm Quốc Phong trầm mặc không nói gì, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.   Trương Minh Vũ bất ngờ vì bà hai và Lâm Tuấn Minh hôm nay lại cực kỳ im lặng.  Long Thất và Long Tam đã tới.  Trương Minh Vũ nghiêm nghị hỏi: “Chúng ta đi thế nào?”  Long Tam đáp lời: “Tôi đã sắp xếp xong, chắc là sắp tới rồi”.  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Sắp xếp rồi hả?  Trương Minh Vũ cũng không nói gì nữa, Long Tam làm việc thì anh vẫn cực kỳ yên tâm.  Không lâu sau, tiếng ô tô vang lên.  Trương Minh Vũ ngơ ngác.  Nhìn về nơi tiếng phát ra âm thanh, bây giờ mới phát hiện có khoảng hơn mười xe hàng lớn đi vào đại viện!  Hả...  Tất cả ngây người.  Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  Đánh lạc hướng hả?  Trương Minh Vũ lập tức nở nụ cười.  Thông minh!  Xe hàng ngừng lại.  Trương Minh Vũ cao giọng nói: “Mọi người lên xe đi”.  Vừa dứt lời, bốn mươi vệ sĩ động tác nhanh nhẹn chui vào một chiếc xe hàng lớn.  Rất chật chội.  Nhưng không ai nói gì.  Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.  Cũng không tệ lắm.  Nhưng nhìn lại, sao tất cả người nhà họ Lâm lại không nhúc nhích?  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên một cảm giác phẫn nộ.  Làm người bảo vệ tốn sức vậy sao?  Ông cụ Lâm cao giọng nói: “Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau lên xe?”  Nói xong ông cụ và Lâm Kiều Hân đang dìu đỡ bên cạnh từ từ đi về phía xe hàng.  Vốn dĩ, ông cụ không cần chen chúc với người khác.  Nhưng nếu ông cụ không đi đầu thì những người khác sẽ không lên.  Ông cụ Lâm đã lên xe.  

Chương 1918