Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1985

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cả hai không chần chừ nữa mà bước ra khỏi công ty.  Long Tam đang đợi ở cửa.  Hai người lên xe.  Nhưng lúc này, chuông điện thoại của Trương Minh Vũ vang lên.  Chị tư?  Trương Minh Vũ sững sờ một lúc, mới kết nối điện thoại.  Chẳng mấy chốc, giọng nói cưng chiều của Liễu Thanh Duyệt vang lên: "Em trai thối tha, em ở đâu đấy?"  Trương Minh Vũ cười toe toét trả lời: "Em đang làm một số việc trong tập đoàn Chu Thị, có chuyện gì vậy?"  Liễu Thanh Duyệt rất thần bí nói: "Nếu không có việc gì thì đến chỗ chị đi, chị có chút chuyện”.  Hả?  Trương Minh Vũ hơi nghi hoặc.  Tìm mình có chuyện gì nhỉ?  Trương Minh Vũ cười nói: "Được, em lập tức tới ngay”.  Nói xong, anh cúp điện thoại.  Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"  Trương Minh Vũ cong môi nói: "Chị tư tìm anh có việc, anh cũng không biết để làm gì”.  Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Vậy anh đi mau đi, em về một mình cũng được”.  Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: "Để Long Tam đưa em về, em về một mình anh không yên tâm”.  Lâm Kiều Hân do dự một lúc.  Trương Minh Vũ ngẩng đầu nói: "Dừng xe ở ven đường, tôi đi tìm chị tư”.  Long Tam gật đầu.  Chẳng mấy chốc, xe dừng lại, Trương Minh Vũ xuống xe.  Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân hiện lên vẻ lo lắng.  Tuy nhiên, còn chưa kịp nói gì nhiều, Long Tam đã nhấn ga lao đi.  Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười, yên lặng quan sát.  Chẳng mấy chốc, chiếc xe biến mất.  Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kỳ dị.  Bây giờ Lâm Kiều Hân...  Có vẻ càng ngày càng ra dáng một người vợ nhỉ?  Hiền lành thế...  Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu, vươn tay bắt một chiếc xe taxi.  "Hiệu thuốc Thiên Linh”.  Không lâu sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng hiệu thuốc Thiên Linh.  Trương Minh Vũ yên lặng liếc nhìn.  Sau đó mới nhận ra cũng giống như lần trước, vẫn không có ai ở đây...  Trương Minh Vũ bước vào.  Anh vừa bước vào, một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai: "Đến đây rồi”.  Hả?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Sau khi định thần lại, một thanh niên ngồi trên băng ghế lặng lẽ nhìn anh.  Khuôn mặt không chút biểu cảm.  Trương Minh Vũ hơi căng thẳng.  Âu Dương Triết!  Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới chậm rãi phản ứng lại.  Rõ ràng, Âu Dương Triết đến để theo đuổi Liễu Thanh Duyệt...  Trương Minh Vũ khẽ cười, nói: "Đến rồi đây”.  Nói xong, anh đi đến bên cạnh Âu Dương Triết, nhẹ nhàng ngồi xuống.  Âu Dương Triết cau mày.  Hơi bất ngờ.  Hồi lâu sau, Âu Dương Triết mới bình tĩnh nói: "Lần này mạng anh lớn, lần sau sẽ không gặp may mắn như vậy nữa đâu”.  Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt, nói: "Thế nào gọi là may mắn? May mắn cũng là một phần của thực lực đấy!"  Âu Dương Triết lắc đầu cười khẽ.  Hai người không ai lên tiếng nữa.  Nhưng trong lòng Trương Minh Vũ lại có cảm giác rất kỳ lạ.  Ngồi bên cạnh anh lại là... kẻ thù không đội trời chung?  Nhưng bây giờ hai người họ đang trò chuyện như... những người bạn...  Đột nhiên, Âu Dương Triết hỏi: "Thanh Duyệt bảo anh tới à?"  Trương Minh Vũ hờ hững đáp: "Chị ấy có biết anh gọi chị ấy như vậy không?"  Ồ...  Âu Dương Triết bất đắc dĩ nói: "Nếu như cô ấy biết, chắc chắn sẽ lại mắng tôi”.  Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt, nói: "Anh không sợ tôi nói với chị ấy sao?"  Âu Dương Triết nhướng mày nói: "Anh không phải là loại người hay mách lẻo nhỉ?" 

Cả hai không chần chừ nữa mà bước ra khỏi công ty.  

Long Tam đang đợi ở cửa.  

Hai người lên xe.  

Nhưng lúc này, chuông điện thoại của Trương Minh Vũ vang lên.  

Chị tư?  

Trương Minh Vũ sững sờ một lúc, mới kết nối điện thoại.  

Chẳng mấy chốc, giọng nói cưng chiều của Liễu Thanh Duyệt vang lên: "Em trai thối tha, em ở đâu đấy?"  

Trương Minh Vũ cười toe toét trả lời: "Em đang làm một số việc trong tập đoàn Chu Thị, có chuyện gì vậy?"  

Liễu Thanh Duyệt rất thần bí nói: "Nếu không có việc gì thì đến chỗ chị đi, chị có chút chuyện”.  

Hả?  

Trương Minh Vũ hơi nghi hoặc.  

Tìm mình có chuyện gì nhỉ?  

Trương Minh Vũ cười nói: "Được, em lập tức tới ngay”.  

Nói xong, anh cúp điện thoại.  

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"  

Trương Minh Vũ cong môi nói: "Chị tư tìm anh có việc, anh cũng không biết để làm gì”.  

Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Vậy anh đi mau đi, em về một mình cũng được”.  

Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: "Để Long Tam đưa em về, em về một mình anh không yên tâm”.  

Lâm Kiều Hân do dự một lúc.  

Trương Minh Vũ ngẩng đầu nói: "Dừng xe ở ven đường, tôi đi tìm chị tư”.  

Long Tam gật đầu.  

Chẳng mấy chốc, xe dừng lại, Trương Minh Vũ xuống xe.  

Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân hiện lên vẻ lo lắng.  

Tuy nhiên, còn chưa kịp nói gì nhiều, Long Tam đã nhấn ga lao đi.  

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười, yên lặng quan sát.  

Chẳng mấy chốc, chiếc xe biến mất.  

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kỳ dị.  

Bây giờ Lâm Kiều Hân...  

Có vẻ càng ngày càng ra dáng một người vợ nhỉ?  

Hiền lành thế...  

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu, vươn tay bắt một chiếc xe taxi.  

"Hiệu thuốc Thiên Linh”.  

Không lâu sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng hiệu thuốc Thiên Linh.  

Trương Minh Vũ yên lặng liếc nhìn.  

Sau đó mới nhận ra cũng giống như lần trước, vẫn không có ai ở đây...  

Trương Minh Vũ bước vào.  

Anh vừa bước vào, một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai: "Đến đây rồi”.  

Hả?  

Trương Minh Vũ sửng sốt.  

Sau khi định thần lại, một thanh niên ngồi trên băng ghế lặng lẽ nhìn anh.  

Khuôn mặt không chút biểu cảm.  

Trương Minh Vũ hơi căng thẳng.  

Âu Dương Triết!  

Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới chậm rãi phản ứng lại.  

Rõ ràng, Âu Dương Triết đến để theo đuổi Liễu Thanh Duyệt...  

Trương Minh Vũ khẽ cười, nói: "Đến rồi đây”.  

Nói xong, anh đi đến bên cạnh Âu Dương Triết, nhẹ nhàng ngồi xuống.  

Âu Dương Triết cau mày.  

Hơi bất ngờ.  

Hồi lâu sau, Âu Dương Triết mới bình tĩnh nói: "Lần này mạng anh lớn, lần sau sẽ không gặp may mắn như vậy nữa đâu”.  

Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt, nói: "Thế nào gọi là may mắn? May mắn cũng là một phần của thực lực đấy!"  

Âu Dương Triết lắc đầu cười khẽ.  

Hai người không ai lên tiếng nữa.  

Nhưng trong lòng Trương Minh Vũ lại có cảm giác rất kỳ lạ.  

Ngồi bên cạnh anh lại là... kẻ thù không đội trời chung?  

Nhưng bây giờ hai người họ đang trò chuyện như... những người bạn...  

Đột nhiên, Âu Dương Triết hỏi: "Thanh Duyệt bảo anh tới à?"  

Trương Minh Vũ hờ hững đáp: "Chị ấy có biết anh gọi chị ấy như vậy không?"  

Ồ...  

Âu Dương Triết bất đắc dĩ nói: "Nếu như cô ấy biết, chắc chắn sẽ lại mắng tôi”.  

Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt, nói: "Anh không sợ tôi nói với chị ấy sao?"  

Âu Dương Triết nhướng mày nói: "Anh không phải là loại người hay mách lẻo nhỉ?" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cả hai không chần chừ nữa mà bước ra khỏi công ty.  Long Tam đang đợi ở cửa.  Hai người lên xe.  Nhưng lúc này, chuông điện thoại của Trương Minh Vũ vang lên.  Chị tư?  Trương Minh Vũ sững sờ một lúc, mới kết nối điện thoại.  Chẳng mấy chốc, giọng nói cưng chiều của Liễu Thanh Duyệt vang lên: "Em trai thối tha, em ở đâu đấy?"  Trương Minh Vũ cười toe toét trả lời: "Em đang làm một số việc trong tập đoàn Chu Thị, có chuyện gì vậy?"  Liễu Thanh Duyệt rất thần bí nói: "Nếu không có việc gì thì đến chỗ chị đi, chị có chút chuyện”.  Hả?  Trương Minh Vũ hơi nghi hoặc.  Tìm mình có chuyện gì nhỉ?  Trương Minh Vũ cười nói: "Được, em lập tức tới ngay”.  Nói xong, anh cúp điện thoại.  Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"  Trương Minh Vũ cong môi nói: "Chị tư tìm anh có việc, anh cũng không biết để làm gì”.  Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Vậy anh đi mau đi, em về một mình cũng được”.  Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: "Để Long Tam đưa em về, em về một mình anh không yên tâm”.  Lâm Kiều Hân do dự một lúc.  Trương Minh Vũ ngẩng đầu nói: "Dừng xe ở ven đường, tôi đi tìm chị tư”.  Long Tam gật đầu.  Chẳng mấy chốc, xe dừng lại, Trương Minh Vũ xuống xe.  Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân hiện lên vẻ lo lắng.  Tuy nhiên, còn chưa kịp nói gì nhiều, Long Tam đã nhấn ga lao đi.  Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười, yên lặng quan sát.  Chẳng mấy chốc, chiếc xe biến mất.  Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kỳ dị.  Bây giờ Lâm Kiều Hân...  Có vẻ càng ngày càng ra dáng một người vợ nhỉ?  Hiền lành thế...  Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu, vươn tay bắt một chiếc xe taxi.  "Hiệu thuốc Thiên Linh”.  Không lâu sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng hiệu thuốc Thiên Linh.  Trương Minh Vũ yên lặng liếc nhìn.  Sau đó mới nhận ra cũng giống như lần trước, vẫn không có ai ở đây...  Trương Minh Vũ bước vào.  Anh vừa bước vào, một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai: "Đến đây rồi”.  Hả?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Sau khi định thần lại, một thanh niên ngồi trên băng ghế lặng lẽ nhìn anh.  Khuôn mặt không chút biểu cảm.  Trương Minh Vũ hơi căng thẳng.  Âu Dương Triết!  Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới chậm rãi phản ứng lại.  Rõ ràng, Âu Dương Triết đến để theo đuổi Liễu Thanh Duyệt...  Trương Minh Vũ khẽ cười, nói: "Đến rồi đây”.  Nói xong, anh đi đến bên cạnh Âu Dương Triết, nhẹ nhàng ngồi xuống.  Âu Dương Triết cau mày.  Hơi bất ngờ.  Hồi lâu sau, Âu Dương Triết mới bình tĩnh nói: "Lần này mạng anh lớn, lần sau sẽ không gặp may mắn như vậy nữa đâu”.  Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt, nói: "Thế nào gọi là may mắn? May mắn cũng là một phần của thực lực đấy!"  Âu Dương Triết lắc đầu cười khẽ.  Hai người không ai lên tiếng nữa.  Nhưng trong lòng Trương Minh Vũ lại có cảm giác rất kỳ lạ.  Ngồi bên cạnh anh lại là... kẻ thù không đội trời chung?  Nhưng bây giờ hai người họ đang trò chuyện như... những người bạn...  Đột nhiên, Âu Dương Triết hỏi: "Thanh Duyệt bảo anh tới à?"  Trương Minh Vũ hờ hững đáp: "Chị ấy có biết anh gọi chị ấy như vậy không?"  Ồ...  Âu Dương Triết bất đắc dĩ nói: "Nếu như cô ấy biết, chắc chắn sẽ lại mắng tôi”.  Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt, nói: "Anh không sợ tôi nói với chị ấy sao?"  Âu Dương Triết nhướng mày nói: "Anh không phải là loại người hay mách lẻo nhỉ?" 

Chương 1985