Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1993
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dứt lời, cô ta xoay người rời đi. Trương Minh Vũ nhìn bóng lưng Tiểu Lộ, ánh mắt lóe sáng. Người này… Liễu Thanh Duyệt khen ngợi: “Khá lắm em trai, biết phòng bị rồi nhỉ?” Trương Minh Vũ cười nói: “Cũng không phải, em chỉ cảm thấy người này không đơn giản…” Liễu Thanh Duyệt gật đầu: “Đương nhiên rồi, làm gì có bánh từ trên trời rơi xuống, Âu Dương Triết cũng không ngốc”. Nghe thế mắt Trương Minh Vũ lại hiện lên vẻ ngờ vực. Rốt cuộc hắn có mục đích gì? Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ đành lắc đầu. Không nghĩ ra được. Liễu Thanh Duyệt bắt chéo hai chân hỏi: “Giờ em có dự định gì? Định giải quyết thế nào?” À thì... Trương Minh Vũ do dự một chốc, sau đó nói: “Trước tiên xử lý tòa nhà này một lần, dọn ra một tầng, chúng ta vào đó”. Liễu Thanh Duyệt gật đầu. Trương Minh Vũ cũng rơi vào trầm tư. Liễu Thanh Duyệt lại nhắc nhở: “À phải rồi, trước tiên nếu cạnh tranh với nhà họ Lục thì hơi quá sức, em phải nhân lúc này phát triển những cái khác thật tốt”. Trương Minh Vũ gật đầu. Dù sao hiện giờ cái anh thiếu nhất… là thời gian.Trong lòng Trương Minh Vũ đã có tính toán. Cứ họp trước đã! Trương Minh Vũ đứng dậy nói: “Chị tư, chúng ta đi tìm người liệt kê ra toàn bộ ông chủ của các công ty rồi sau đó đi tìm họ đàm phán”. Liễu Thanh Duyệt gật đầu nói: “Được, đúng lúc chị có người quen ở Tĩnh Châu, là kiểu người như chị giúp em đăng ký công ty ấy”. Trương Minh Vũ nhướng mày, cười toe toét nói: “Vâng ạ!” Lại tiết kiệm được thời gian! Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt đứng dậy rời đi. Trương Minh Vũ đứng ở cửa phòng. Mắt quét nhìn một vòng… Tiểu Lộ đâu? Sau khi trầm ngâm một lát, Trương Minh Vũ hét lên: “Tiểu Lộ, mau lại đây một lát, Tiểu Lộ!” Rầm! Tiếng cửa vang lên. Trương Minh Vũ bị dọa giật mình. Nhìn theo âm thanh, từ phòng làm việc phía xa xuất hiện một người đàn ông vạm vỡ. Nhìn rất hung dữ. Đây là... Trong ánh mắt Trương Minh Vũ thoáng vẻ nghi ngờ. Người đàn ông kia cau màu, lạnh lùng quát: “Thắng nhóc kia, mày hét cái gì? Gọi hồn hả?” “Không biết ông mày đang ngủ à?” Ờ... Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt. Tôi vừa hét, ông đã đi ra luôn sao? Dù sao cũng vô lý. Trương Minh Vũ cười tươi đáp: “Xin lỗi, tôi không hét nữa”. Nói xong anh bước đi. Thế nhưng giọng nói lạnh như băng kia lại lần nữa vang lên: “Tao cho mày đi chưa?” Hả? Trương Minh Vũ cau mày. Còn muốn làm gì nữa? Người đàn ông đi đến lạnh lùng nói: “Làm cho ông thức giấc, ông rất không vui”. “Mày nói phải làm sao đây?” Trương Minh Vũ thản nhiên nói: “Vậy ông muốn tôi thế nào?” Hơi quá đáng rồi đấy. Xin lỗi rồi còn không được hả? Người đàn ông cười đểu nói: “Tâm trạng ông đây không tốt, đánh mày một trận là được!” Nói xong, người đàn ông nhanh chóng ép sát tới. Hả? Trương Minh Vũ cau mày nhăn mặt. Ngay giây sau, đột nhiên phát hiện tốc độ của người đàn ông này…nhanh đến mức đáng sợ!
Dứt lời, cô ta xoay người rời đi.
Trương Minh Vũ nhìn bóng lưng Tiểu Lộ, ánh mắt lóe sáng.
Người này…
Liễu Thanh Duyệt khen ngợi: “Khá lắm em trai, biết phòng bị rồi nhỉ?”
Trương Minh Vũ cười nói: “Cũng không phải, em chỉ cảm thấy người này không đơn giản…”
Liễu Thanh Duyệt gật đầu: “Đương nhiên rồi, làm gì có bánh từ trên trời rơi xuống, Âu Dương Triết cũng không ngốc”.
Nghe thế mắt Trương Minh Vũ lại hiện lên vẻ ngờ vực.
Rốt cuộc hắn có mục đích gì?
Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ đành lắc đầu.
Không nghĩ ra được.
Liễu Thanh Duyệt bắt chéo hai chân hỏi: “Giờ em có dự định gì? Định giải quyết thế nào?”
À thì...
Trương Minh Vũ do dự một chốc, sau đó nói: “Trước tiên xử lý tòa nhà này một lần, dọn ra một tầng, chúng ta vào đó”.
Liễu Thanh Duyệt gật đầu.
Trương Minh Vũ cũng rơi vào trầm tư.
Liễu Thanh Duyệt lại nhắc nhở: “À phải rồi, trước tiên nếu cạnh tranh với nhà họ Lục thì hơi quá sức, em phải nhân lúc này phát triển những cái khác thật tốt”.
Trương Minh Vũ gật đầu.
Dù sao hiện giờ cái anh thiếu nhất… là thời gian.
Trong lòng Trương Minh Vũ đã có tính toán.
Cứ họp trước đã!
Trương Minh Vũ đứng dậy nói: “Chị tư, chúng ta đi tìm người liệt kê ra toàn bộ ông chủ của các công ty rồi sau đó đi tìm họ đàm phán”.
Liễu Thanh Duyệt gật đầu nói: “Được, đúng lúc chị có người quen ở Tĩnh Châu, là kiểu người như chị giúp em đăng ký công ty ấy”.
Trương Minh Vũ nhướng mày, cười toe toét nói: “Vâng ạ!”
Lại tiết kiệm được thời gian!
Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt đứng dậy rời đi.
Trương Minh Vũ đứng ở cửa phòng.
Mắt quét nhìn một vòng…
Tiểu Lộ đâu?
Sau khi trầm ngâm một lát, Trương Minh Vũ hét lên: “Tiểu Lộ, mau lại đây một lát, Tiểu Lộ!”
Rầm!
Tiếng cửa vang lên.
Trương Minh Vũ bị dọa giật mình.
Nhìn theo âm thanh, từ phòng làm việc phía xa xuất hiện một người đàn ông vạm vỡ.
Nhìn rất hung dữ.
Đây là...
Trong ánh mắt Trương Minh Vũ thoáng vẻ nghi ngờ.
Người đàn ông kia cau màu, lạnh lùng quát: “Thắng nhóc kia, mày hét cái gì? Gọi hồn hả?”
“Không biết ông mày đang ngủ à?”
Ờ...
Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt.
Tôi vừa hét, ông đã đi ra luôn sao?
Dù sao cũng vô lý.
Trương Minh Vũ cười tươi đáp: “Xin lỗi, tôi không hét nữa”.
Nói xong anh bước đi.
Thế nhưng giọng nói lạnh như băng kia lại lần nữa vang lên: “Tao cho mày đi chưa?”
Hả?
Trương Minh Vũ cau mày.
Còn muốn làm gì nữa?
Người đàn ông đi đến lạnh lùng nói: “Làm cho ông thức giấc, ông rất không vui”.
“Mày nói phải làm sao đây?”
Trương Minh Vũ thản nhiên nói: “Vậy ông muốn tôi thế nào?”
Hơi quá đáng rồi đấy.
Xin lỗi rồi còn không được hả?
Người đàn ông cười đểu nói: “Tâm trạng ông đây không tốt, đánh mày một trận là được!”
Nói xong, người đàn ông nhanh chóng ép sát tới.
Hả?
Trương Minh Vũ cau mày nhăn mặt.
Ngay giây sau, đột nhiên phát hiện tốc độ của người đàn ông này…nhanh đến mức đáng sợ!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dứt lời, cô ta xoay người rời đi. Trương Minh Vũ nhìn bóng lưng Tiểu Lộ, ánh mắt lóe sáng. Người này… Liễu Thanh Duyệt khen ngợi: “Khá lắm em trai, biết phòng bị rồi nhỉ?” Trương Minh Vũ cười nói: “Cũng không phải, em chỉ cảm thấy người này không đơn giản…” Liễu Thanh Duyệt gật đầu: “Đương nhiên rồi, làm gì có bánh từ trên trời rơi xuống, Âu Dương Triết cũng không ngốc”. Nghe thế mắt Trương Minh Vũ lại hiện lên vẻ ngờ vực. Rốt cuộc hắn có mục đích gì? Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ đành lắc đầu. Không nghĩ ra được. Liễu Thanh Duyệt bắt chéo hai chân hỏi: “Giờ em có dự định gì? Định giải quyết thế nào?” À thì... Trương Minh Vũ do dự một chốc, sau đó nói: “Trước tiên xử lý tòa nhà này một lần, dọn ra một tầng, chúng ta vào đó”. Liễu Thanh Duyệt gật đầu. Trương Minh Vũ cũng rơi vào trầm tư. Liễu Thanh Duyệt lại nhắc nhở: “À phải rồi, trước tiên nếu cạnh tranh với nhà họ Lục thì hơi quá sức, em phải nhân lúc này phát triển những cái khác thật tốt”. Trương Minh Vũ gật đầu. Dù sao hiện giờ cái anh thiếu nhất… là thời gian.Trong lòng Trương Minh Vũ đã có tính toán. Cứ họp trước đã! Trương Minh Vũ đứng dậy nói: “Chị tư, chúng ta đi tìm người liệt kê ra toàn bộ ông chủ của các công ty rồi sau đó đi tìm họ đàm phán”. Liễu Thanh Duyệt gật đầu nói: “Được, đúng lúc chị có người quen ở Tĩnh Châu, là kiểu người như chị giúp em đăng ký công ty ấy”. Trương Minh Vũ nhướng mày, cười toe toét nói: “Vâng ạ!” Lại tiết kiệm được thời gian! Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt đứng dậy rời đi. Trương Minh Vũ đứng ở cửa phòng. Mắt quét nhìn một vòng… Tiểu Lộ đâu? Sau khi trầm ngâm một lát, Trương Minh Vũ hét lên: “Tiểu Lộ, mau lại đây một lát, Tiểu Lộ!” Rầm! Tiếng cửa vang lên. Trương Minh Vũ bị dọa giật mình. Nhìn theo âm thanh, từ phòng làm việc phía xa xuất hiện một người đàn ông vạm vỡ. Nhìn rất hung dữ. Đây là... Trong ánh mắt Trương Minh Vũ thoáng vẻ nghi ngờ. Người đàn ông kia cau màu, lạnh lùng quát: “Thắng nhóc kia, mày hét cái gì? Gọi hồn hả?” “Không biết ông mày đang ngủ à?” Ờ... Trương Minh Vũ tức giận trợn tròn mắt. Tôi vừa hét, ông đã đi ra luôn sao? Dù sao cũng vô lý. Trương Minh Vũ cười tươi đáp: “Xin lỗi, tôi không hét nữa”. Nói xong anh bước đi. Thế nhưng giọng nói lạnh như băng kia lại lần nữa vang lên: “Tao cho mày đi chưa?” Hả? Trương Minh Vũ cau mày. Còn muốn làm gì nữa? Người đàn ông đi đến lạnh lùng nói: “Làm cho ông thức giấc, ông rất không vui”. “Mày nói phải làm sao đây?” Trương Minh Vũ thản nhiên nói: “Vậy ông muốn tôi thế nào?” Hơi quá đáng rồi đấy. Xin lỗi rồi còn không được hả? Người đàn ông cười đểu nói: “Tâm trạng ông đây không tốt, đánh mày một trận là được!” Nói xong, người đàn ông nhanh chóng ép sát tới. Hả? Trương Minh Vũ cau mày nhăn mặt. Ngay giây sau, đột nhiên phát hiện tốc độ của người đàn ông này…nhanh đến mức đáng sợ!