Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 2085

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Nếu không phải chị sáu, thì có thể là ai?Cúp điện thoại.  Trong mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ chờ mong.  Sẽ là ai?  Long Tam?  Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.  Sao cũng được, miễn là có người cứu!  Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại, tức giận nói: “Gọi điện thoại xong rồi à? Vậy thì chịu chết đi!”  Nói xong, ánh mắt của hắn đột nhiên sắc bén!  Dưới chân dùng sức, lao về phía Trương Minh Vũ!  Tần Minh Nguyệt cau mày!  Quên mất!  Bây giờ cô ta muốn xông tới cũng đã không kịp nữa!  Trương Minh Vũ không hề hoảng sợ, đột nhiên duỗi tay ra, quát: “Chờ đã!”  Hả?  Sơn Bản Lộ sửng sốt, vô thức dừng lại!  Mọi người đều sững sờ.  Trong mắt Tần Minh Nguyệt cũng thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.  Sơn Bản Lộ này... ngu như vậy à?  Một lúc lâu sau, Sơn Bản Lộ nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày làm gì đấy?”  Trương Minh Vũ cau mày, trách cứ: “Mày vội gì chứ? Muốn tao chết nhanh như vậy sao? Mày bận đi đầu thai à?”  Hai mắt Sơn Bản Lộ trợn to.  Vô cùng mờ mịt.  Một lúc lâu sau, mới đần độn nói: “Đúng vậy, tao... rất muốn mày chết sớm đấy”.  Có vấn đề gì sao?  Trương Minh Vũ rất không vui nói: “Dù muốn tao chết đi nữa mày cũng không thể đợi một lúc sao? Viện binh của tao phải một lúc nữa mới đến”.  “Mày vội cái gì chứ”.  “Còn không mau lùi lại!”  Sơn Bản Lộ bị nói tới mức ngẩn ngơ, đầu óc mông lung.  Hắn đần độn quay lại.  Phì!  Cho dù là Tần Minh Nguyệt lạnh lùng cũng không nhịn được che miệng bật cười.  Hả?  Sơn Bản Lộ lập tức dừng lại!  Lại bị đùa giỡn!  Sơn Bản Lộ bỗng xoay người, hét lên: “Chịu chết đi, đồ rác rưởi!”  Nói xong, đột nhiên hắn tiến lên phía trước!  Cơ thể Trương Minh Vũ luôn căng chặt, luôn chuẩn bị sẵn sàng!  Nắm đấm của Sơn Bản Lộ nhanh chóng lao đến trước mặt!  Trương Minh Vũ vội vàng né tránh!  Nhưng đòn tấn công của Sơn Bản Lộ cực kỳ sắc bén, tốc độ rất nhanh!  Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ nghiêm túc!  Đánh không lại!  Sơn Bản Lộ lại đấm mạnh xuống!  Trương Minh Vũ không né kịp, chỉ có thể bắt chéo hai cánh tay ở trước ngực, hứng đòn!  Rầm!  Âm thanh nặng nề vang lên!  Cơ thể của Trương Minh Vũ chợt bay ngược lại, đập mạnh xuống đất!  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi vì đau!  Sức mạnh thật đáng sợ!  Anh bỗng nhận ra một vấn đề.  Tần Minh Nguyệt... có thể đánh ngang tay với Sơn Bản Lộ sao?

Hả?  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Nếu không phải chị sáu, thì có thể là ai?

Cúp điện thoại.  

Trong mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ chờ mong.  

Sẽ là ai?  

Long Tam?  

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.  

Sao cũng được, miễn là có người cứu!  

Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại, tức giận nói: “Gọi điện thoại xong rồi à? Vậy thì chịu chết đi!”  

Nói xong, ánh mắt của hắn đột nhiên sắc bén!  

Dưới chân dùng sức, lao về phía Trương Minh Vũ!  

Tần Minh Nguyệt cau mày!  

Quên mất!  

Bây giờ cô ta muốn xông tới cũng đã không kịp nữa!  

Trương Minh Vũ không hề hoảng sợ, đột nhiên duỗi tay ra, quát: “Chờ đã!”  

Hả?  

Sơn Bản Lộ sửng sốt, vô thức dừng lại!  

Mọi người đều sững sờ.  

Trong mắt Tần Minh Nguyệt cũng thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.  

Sơn Bản Lộ này... ngu như vậy à?  

Một lúc lâu sau, Sơn Bản Lộ nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày làm gì đấy?”  

Trương Minh Vũ cau mày, trách cứ: “Mày vội gì chứ? Muốn tao chết nhanh như vậy sao? Mày bận đi đầu thai à?”  

Hai mắt Sơn Bản Lộ trợn to.  

Vô cùng mờ mịt.  

Một lúc lâu sau, mới đần độn nói: “Đúng vậy, tao... rất muốn mày chết sớm đấy”.  

Có vấn đề gì sao?  

Trương Minh Vũ rất không vui nói: “Dù muốn tao chết đi nữa mày cũng không thể đợi một lúc sao? Viện binh của tao phải một lúc nữa mới đến”.  

“Mày vội cái gì chứ”.  

“Còn không mau lùi lại!”  

Sơn Bản Lộ bị nói tới mức ngẩn ngơ, đầu óc mông lung.  

Hắn đần độn quay lại.  

Phì!  

Cho dù là Tần Minh Nguyệt lạnh lùng cũng không nhịn được che miệng bật cười.  

Hả?  

Sơn Bản Lộ lập tức dừng lại!  

Lại bị đùa giỡn!  

Sơn Bản Lộ bỗng xoay người, hét lên: “Chịu chết đi, đồ rác rưởi!”  

Nói xong, đột nhiên hắn tiến lên phía trước!  

Cơ thể Trương Minh Vũ luôn căng chặt, luôn chuẩn bị sẵn sàng!  

Nắm đấm của Sơn Bản Lộ nhanh chóng lao đến trước mặt!  

Trương Minh Vũ vội vàng né tránh!  

Nhưng đòn tấn công của Sơn Bản Lộ cực kỳ sắc bén, tốc độ rất nhanh!  

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ nghiêm túc!  

Đánh không lại!  

Sơn Bản Lộ lại đấm mạnh xuống!  

Trương Minh Vũ không né kịp, chỉ có thể bắt chéo hai cánh tay ở trước ngực, hứng đòn!  

Rầm!  

Âm thanh nặng nề vang lên!  

Cơ thể của Trương Minh Vũ chợt bay ngược lại, đập mạnh xuống đất!  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi vì đau!  

Sức mạnh thật đáng sợ!  

Anh bỗng nhận ra một vấn đề.  

Tần Minh Nguyệt... có thể đánh ngang tay với Sơn Bản Lộ sao?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Nếu không phải chị sáu, thì có thể là ai?Cúp điện thoại.  Trong mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ chờ mong.  Sẽ là ai?  Long Tam?  Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.  Sao cũng được, miễn là có người cứu!  Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại, tức giận nói: “Gọi điện thoại xong rồi à? Vậy thì chịu chết đi!”  Nói xong, ánh mắt của hắn đột nhiên sắc bén!  Dưới chân dùng sức, lao về phía Trương Minh Vũ!  Tần Minh Nguyệt cau mày!  Quên mất!  Bây giờ cô ta muốn xông tới cũng đã không kịp nữa!  Trương Minh Vũ không hề hoảng sợ, đột nhiên duỗi tay ra, quát: “Chờ đã!”  Hả?  Sơn Bản Lộ sửng sốt, vô thức dừng lại!  Mọi người đều sững sờ.  Trong mắt Tần Minh Nguyệt cũng thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.  Sơn Bản Lộ này... ngu như vậy à?  Một lúc lâu sau, Sơn Bản Lộ nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày làm gì đấy?”  Trương Minh Vũ cau mày, trách cứ: “Mày vội gì chứ? Muốn tao chết nhanh như vậy sao? Mày bận đi đầu thai à?”  Hai mắt Sơn Bản Lộ trợn to.  Vô cùng mờ mịt.  Một lúc lâu sau, mới đần độn nói: “Đúng vậy, tao... rất muốn mày chết sớm đấy”.  Có vấn đề gì sao?  Trương Minh Vũ rất không vui nói: “Dù muốn tao chết đi nữa mày cũng không thể đợi một lúc sao? Viện binh của tao phải một lúc nữa mới đến”.  “Mày vội cái gì chứ”.  “Còn không mau lùi lại!”  Sơn Bản Lộ bị nói tới mức ngẩn ngơ, đầu óc mông lung.  Hắn đần độn quay lại.  Phì!  Cho dù là Tần Minh Nguyệt lạnh lùng cũng không nhịn được che miệng bật cười.  Hả?  Sơn Bản Lộ lập tức dừng lại!  Lại bị đùa giỡn!  Sơn Bản Lộ bỗng xoay người, hét lên: “Chịu chết đi, đồ rác rưởi!”  Nói xong, đột nhiên hắn tiến lên phía trước!  Cơ thể Trương Minh Vũ luôn căng chặt, luôn chuẩn bị sẵn sàng!  Nắm đấm của Sơn Bản Lộ nhanh chóng lao đến trước mặt!  Trương Minh Vũ vội vàng né tránh!  Nhưng đòn tấn công của Sơn Bản Lộ cực kỳ sắc bén, tốc độ rất nhanh!  Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ nghiêm túc!  Đánh không lại!  Sơn Bản Lộ lại đấm mạnh xuống!  Trương Minh Vũ không né kịp, chỉ có thể bắt chéo hai cánh tay ở trước ngực, hứng đòn!  Rầm!  Âm thanh nặng nề vang lên!  Cơ thể của Trương Minh Vũ chợt bay ngược lại, đập mạnh xuống đất!  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi vì đau!  Sức mạnh thật đáng sợ!  Anh bỗng nhận ra một vấn đề.  Tần Minh Nguyệt... có thể đánh ngang tay với Sơn Bản Lộ sao?

Chương 2085