Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 2132
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không ngờ lại là... Tô Mang! Mọi người ngây ngẩn. Thật đẹp! Ánh mắt của Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa chợt lóe sáng! Cô ấy đến rồi! Lâm Kiều Hân cũng kích động! Trương Minh Vũ yên lặng nhìn, nhưng khóe miệng không kiềm được mỉm cười! Chị ba... Hoàng Thái Hằng cau mày. Bà Chương nắm chặt tay, ánh mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lùng! Lại thêm một người đẹp! Mọi người bắt đầu nghi ngờ. Cô gái này là ai? Lại dám mạnh miệng như thế? Ngay sau đó, Tô Mang đi tới, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng. Cô ấy nhìn xung quanh một lượt, lúc này mới chậm rãi chuyển tầm mắt về Trương Minh Vũ. Khuôn mặt lạnh như băng dường như đã tan chảy. Trương Minh Vũ cười ngốc nghếch, nói: “Chị ba, chị trở về rồi”. Tất cả sự lo lắng trong lòng anh ngay tức khắc biến mất! Tô Mang mỉm cười, nói: “Chị đã trở lại”. Nói xong, cô ấy giang hai cánh tay. Trương Minh Vũ phấn khích, anh tiến lên, ôm chặt Tô Mang! Đã lâu không gặp! Đôi mắt đẹp của Tô Mang cũng tràn đầy sự hoài niệm. Nhiệm vụ... cuối cùng đã hoàn thành! Cuối cùng cô ấy cũng có thể trở về bên cạnh em trai! Lâm Kiều Hân thấy vậy, trong mắt cũng tràn đầy niềm vui. Càng thêm thoải mái! Tô Mang trở lại, Trương Minh Vũ... cũng không cần phải mệt mỏi như vậy nữa. Hoàng Thái Hằng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Người đẹp, là cô nói không tin à?” Trương Minh Vũ lúc này mới đứng thẳng lên. Ngay sau đó, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Mang trở lại vẻ lạnh như băng, nói: “Không sai, là tôi nói”. Sự ngang ngược lộ ra ngoài! Hoàng Thái Hằng cười nhạt: “Sao vậy? Não cả nhà cô đều úng nước hết rồi hả?” “Em trai vô dụng thì đã đành”. “Ngược lại cô chị... thật xinh đẹp”. Ông ta nói xong, nở nụ cười gian ác! Vẻ lạnh lùng xẹt qua trong ánh mắt của Tô Mang. Hoàng Thái Hằng không để ý, tiếp tục cười trêu chọc nói: “Người đẹp, sao trông cô quen mặt vậy? Cô nói xem có phải tình duyên của chúng ta ở kiếp trước chưa dứt không?” “Hay là... Chúng ta nối lại tiền duyên nhé?” Nói xong, trên mặt ông ta nở nụ cười bỉ ổi! Ha ha ha! Xung quanh tràn đầy tiếng cười! Đẹp thì sao? Không có giá trị. Thực lực mới là tất cả! Bà Chương cười nhạt. Ánh mắt của đám người Lục Thiên Long cũng tràn đầy châm chọc! Trương Minh Vũ thu lại nụ cười! Bốp! Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo vang lên! Hả? Tất cả mọi người đều ngây ngẩn. “A!” Ngay sau đó, tiếng kêu gào thống khổ của Hoàng Thái Hằng truyền đến! Đây là... Tất cả mọi người đều ngây ngẩn. Chuyện gì vậy? Nhìn kĩ lại... Lúc này mới thấy một bóng người mặc đồ đen không biết đã đứng cạnh Tô Mang từ lúc nào! Hoàng Thái Hằng... bay lên! Ực!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không ngờ lại là... Tô Mang!
Mọi người ngây ngẩn.
Thật đẹp!
Ánh mắt của Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa chợt lóe sáng!
Cô ấy đến rồi!
Lâm Kiều Hân cũng kích động!
Trương Minh Vũ yên lặng nhìn, nhưng khóe miệng không kiềm được mỉm cười!
Chị ba...
Hoàng Thái Hằng cau mày.
Bà Chương nắm chặt tay, ánh mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lùng!
Lại thêm một người đẹp!
Mọi người bắt đầu nghi ngờ.
Cô gái này là ai?
Lại dám mạnh miệng như thế?
Ngay sau đó, Tô Mang đi tới, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng.
Cô ấy nhìn xung quanh một lượt, lúc này mới chậm rãi chuyển tầm mắt về Trương Minh Vũ.
Khuôn mặt lạnh như băng dường như đã tan chảy.
Trương Minh Vũ cười ngốc nghếch, nói: “Chị ba, chị trở về rồi”.
Tất cả sự lo lắng trong lòng anh ngay tức khắc biến mất!
Tô Mang mỉm cười, nói: “Chị đã trở lại”.
Nói xong, cô ấy giang hai cánh tay.
Trương Minh Vũ phấn khích, anh tiến lên, ôm chặt Tô Mang!
Đã lâu không gặp!
Đôi mắt đẹp của Tô Mang cũng tràn đầy sự hoài niệm.
Nhiệm vụ... cuối cùng đã hoàn thành!
Cuối cùng cô ấy cũng có thể trở về bên cạnh em trai!
Lâm Kiều Hân thấy vậy, trong mắt cũng tràn đầy niềm vui.
Càng thêm thoải mái!
Tô Mang trở lại, Trương Minh Vũ... cũng không cần phải mệt mỏi như vậy nữa.
Hoàng Thái Hằng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Người đẹp, là cô nói không tin à?”
Trương Minh Vũ lúc này mới đứng thẳng lên.
Ngay sau đó, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Mang trở lại vẻ lạnh như băng, nói: “Không sai, là tôi nói”.
Sự ngang ngược lộ ra ngoài!
Hoàng Thái Hằng cười nhạt: “Sao vậy? Não cả nhà cô đều úng nước hết rồi hả?”
“Em trai vô dụng thì đã đành”.
“Ngược lại cô chị... thật xinh đẹp”.
Ông ta nói xong, nở nụ cười gian ác!
Vẻ lạnh lùng xẹt qua trong ánh mắt của Tô Mang.
Hoàng Thái Hằng không để ý, tiếp tục cười trêu chọc nói: “Người đẹp, sao trông cô quen mặt vậy? Cô nói xem có phải tình duyên của chúng ta ở kiếp trước chưa dứt không?”
“Hay là... Chúng ta nối lại tiền duyên nhé?”
Nói xong, trên mặt ông ta nở nụ cười bỉ ổi!
Ha ha ha!
Xung quanh tràn đầy tiếng cười!
Đẹp thì sao?
Không có giá trị.
Thực lực mới là tất cả!
Bà Chương cười nhạt.
Ánh mắt của đám người Lục Thiên Long cũng tràn đầy châm chọc!
Trương Minh Vũ thu lại nụ cười!
Bốp!
Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo vang lên!
Hả?
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn.
“A!”
Ngay sau đó, tiếng kêu gào thống khổ của Hoàng Thái Hằng truyền đến!
Đây là...
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn.
Chuyện gì vậy?
Nhìn kĩ lại...
Lúc này mới thấy một bóng người mặc đồ đen không biết đã đứng cạnh Tô Mang từ lúc nào!
Hoàng Thái Hằng... bay lên!
Ực!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không ngờ lại là... Tô Mang! Mọi người ngây ngẩn. Thật đẹp! Ánh mắt của Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa chợt lóe sáng! Cô ấy đến rồi! Lâm Kiều Hân cũng kích động! Trương Minh Vũ yên lặng nhìn, nhưng khóe miệng không kiềm được mỉm cười! Chị ba... Hoàng Thái Hằng cau mày. Bà Chương nắm chặt tay, ánh mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lùng! Lại thêm một người đẹp! Mọi người bắt đầu nghi ngờ. Cô gái này là ai? Lại dám mạnh miệng như thế? Ngay sau đó, Tô Mang đi tới, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng. Cô ấy nhìn xung quanh một lượt, lúc này mới chậm rãi chuyển tầm mắt về Trương Minh Vũ. Khuôn mặt lạnh như băng dường như đã tan chảy. Trương Minh Vũ cười ngốc nghếch, nói: “Chị ba, chị trở về rồi”. Tất cả sự lo lắng trong lòng anh ngay tức khắc biến mất! Tô Mang mỉm cười, nói: “Chị đã trở lại”. Nói xong, cô ấy giang hai cánh tay. Trương Minh Vũ phấn khích, anh tiến lên, ôm chặt Tô Mang! Đã lâu không gặp! Đôi mắt đẹp của Tô Mang cũng tràn đầy sự hoài niệm. Nhiệm vụ... cuối cùng đã hoàn thành! Cuối cùng cô ấy cũng có thể trở về bên cạnh em trai! Lâm Kiều Hân thấy vậy, trong mắt cũng tràn đầy niềm vui. Càng thêm thoải mái! Tô Mang trở lại, Trương Minh Vũ... cũng không cần phải mệt mỏi như vậy nữa. Hoàng Thái Hằng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Người đẹp, là cô nói không tin à?” Trương Minh Vũ lúc này mới đứng thẳng lên. Ngay sau đó, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Mang trở lại vẻ lạnh như băng, nói: “Không sai, là tôi nói”. Sự ngang ngược lộ ra ngoài! Hoàng Thái Hằng cười nhạt: “Sao vậy? Não cả nhà cô đều úng nước hết rồi hả?” “Em trai vô dụng thì đã đành”. “Ngược lại cô chị... thật xinh đẹp”. Ông ta nói xong, nở nụ cười gian ác! Vẻ lạnh lùng xẹt qua trong ánh mắt của Tô Mang. Hoàng Thái Hằng không để ý, tiếp tục cười trêu chọc nói: “Người đẹp, sao trông cô quen mặt vậy? Cô nói xem có phải tình duyên của chúng ta ở kiếp trước chưa dứt không?” “Hay là... Chúng ta nối lại tiền duyên nhé?” Nói xong, trên mặt ông ta nở nụ cười bỉ ổi! Ha ha ha! Xung quanh tràn đầy tiếng cười! Đẹp thì sao? Không có giá trị. Thực lực mới là tất cả! Bà Chương cười nhạt. Ánh mắt của đám người Lục Thiên Long cũng tràn đầy châm chọc! Trương Minh Vũ thu lại nụ cười! Bốp! Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo vang lên! Hả? Tất cả mọi người đều ngây ngẩn. “A!” Ngay sau đó, tiếng kêu gào thống khổ của Hoàng Thái Hằng truyền đến! Đây là... Tất cả mọi người đều ngây ngẩn. Chuyện gì vậy? Nhìn kĩ lại... Lúc này mới thấy một bóng người mặc đồ đen không biết đã đứng cạnh Tô Mang từ lúc nào! Hoàng Thái Hằng... bay lên! Ực!