Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 2181

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đùi của Trương Minh Vũ đã bắt đầu đau đớn, nhưng con thỏ vẫn chưa hề chậm lại!  Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu.  Đột nhiên giọng nói dễ nghe của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Tôi bắt cho!”  Gì?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, một bóng người xinh đẹp vụt qua...  Tần Minh Nguyệt đã đuổi theo!  Vãi chưởng!  Trương Minh Vũ trợn tròn hai mắt, trong mắt là sự ngỡ ngàng!  Nhanh vậy hả?  Tần Minh Nguyệt nhanh chóng lao ra được hơn mười mét!  Cơ thể nhẹ nhàng nhảy lên!  Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ!  Làm gì vậy?  Còn chưa kịp suy nghĩ thì nhìn thấy Tần Minh Nguyệt ném ra một... Cục đá?  Dùng đá để bắt thỏ?  Trương Minh Vũ không thể không dừng lại.  Vẻ mặt đầy hoang mang!  Bốp!  Đột nhiên, một âm thanh nặng nề vang lên.  Tần Minh Nguyệt dừng lại.  Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.  Đập trúng thật rồi sao?  Tần Minh Nguyệt đi về phía trước rồi mất tăm.  Trương Minh Vũ đờ đẫn đi tới.  Không lâu sau, Tần Minh Nguyệt đi ra khỏi hốc của cây thông.  Tay cầm... một con thỏ xám.  Đây là...  Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng!  Đập... Đập trúng thiệt hả?  Khuôn mặt của Tần Minh Nguyệt tràn đầy sự ngạc nhiên, nói: “Anh giỏi quá, có thể tìm được thỏ luôn này?”  Trương Minh Vũ tức giận trợn trắng mắt.  Thiệt tình...  Tần Minh Nguyệt đứng trước mặt anh khen ngợi: “Không tệ, hôm nay anh lập công rồi”.  Trương Minh Vũ hậm hực nói: “Cô có công, nó là do cô bắt được”.  Nói xong, anh bĩu môi.  Công lao lớn như vậy mà lại bị cướp mất tiêu.  Tần Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn Trương Minh Vũ.  Một lúc sau mới nói: “Được rồi, chúng ta ăn thôi, rồi tìm chỗ nghỉ ngơi nữa”.  Trương Minh Vũ lại bĩu môi.  Im lặng gật đầu.  Sau đó hai người đi tới một mảnh đất trống.  Bên đây rộng rãi hơn một chút.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đùi của Trương Minh Vũ đã bắt đầu đau đớn, nhưng con thỏ vẫn chưa hề chậm lại!  

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu.  

Đột nhiên giọng nói dễ nghe của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Tôi bắt cho!”  

Gì?  

Trương Minh Vũ sửng sốt.  

Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, một bóng người xinh đẹp vụt qua...  

Tần Minh Nguyệt đã đuổi theo!  

Vãi chưởng!  

Trương Minh Vũ trợn tròn hai mắt, trong mắt là sự ngỡ ngàng!  

Nhanh vậy hả?  

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng lao ra được hơn mười mét!  

Cơ thể nhẹ nhàng nhảy lên!  

Hả?  

Trương Minh Vũ sững sờ!  

Làm gì vậy?  

Còn chưa kịp suy nghĩ thì nhìn thấy Tần Minh Nguyệt ném ra một... Cục đá?  

Dùng đá để bắt thỏ?  

Trương Minh Vũ không thể không dừng lại.  

Vẻ mặt đầy hoang mang!  

Bốp!  

Đột nhiên, một âm thanh nặng nề vang lên.  

Tần Minh Nguyệt dừng lại.  

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.  

Đập trúng thật rồi sao?  

Tần Minh Nguyệt đi về phía trước rồi mất tăm.  

Trương Minh Vũ đờ đẫn đi tới.  

Không lâu sau, Tần Minh Nguyệt đi ra khỏi hốc của cây thông.  

Tay cầm... một con thỏ xám.  

Đây là...  

Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng!  

Đập... Đập trúng thiệt hả?  

Khuôn mặt của Tần Minh Nguyệt tràn đầy sự ngạc nhiên, nói: “Anh giỏi quá, có thể tìm được thỏ luôn này?”  

Trương Minh Vũ tức giận trợn trắng mắt.  

Thiệt tình...  

Tần Minh Nguyệt đứng trước mặt anh khen ngợi: “Không tệ, hôm nay anh lập công rồi”.  

Trương Minh Vũ hậm hực nói: “Cô có công, nó là do cô bắt được”.  

Nói xong, anh bĩu môi.  

Công lao lớn như vậy mà lại bị cướp mất tiêu.  

Tần Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn Trương Minh Vũ.  

Một lúc sau mới nói: “Được rồi, chúng ta ăn thôi, rồi tìm chỗ nghỉ ngơi nữa”.  

Trương Minh Vũ lại bĩu môi.  

Im lặng gật đầu.  

Sau đó hai người đi tới một mảnh đất trống.  

Bên đây rộng rãi hơn một chút.  

Image removed.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đùi của Trương Minh Vũ đã bắt đầu đau đớn, nhưng con thỏ vẫn chưa hề chậm lại!  Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu.  Đột nhiên giọng nói dễ nghe của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Tôi bắt cho!”  Gì?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, một bóng người xinh đẹp vụt qua...  Tần Minh Nguyệt đã đuổi theo!  Vãi chưởng!  Trương Minh Vũ trợn tròn hai mắt, trong mắt là sự ngỡ ngàng!  Nhanh vậy hả?  Tần Minh Nguyệt nhanh chóng lao ra được hơn mười mét!  Cơ thể nhẹ nhàng nhảy lên!  Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ!  Làm gì vậy?  Còn chưa kịp suy nghĩ thì nhìn thấy Tần Minh Nguyệt ném ra một... Cục đá?  Dùng đá để bắt thỏ?  Trương Minh Vũ không thể không dừng lại.  Vẻ mặt đầy hoang mang!  Bốp!  Đột nhiên, một âm thanh nặng nề vang lên.  Tần Minh Nguyệt dừng lại.  Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.  Đập trúng thật rồi sao?  Tần Minh Nguyệt đi về phía trước rồi mất tăm.  Trương Minh Vũ đờ đẫn đi tới.  Không lâu sau, Tần Minh Nguyệt đi ra khỏi hốc của cây thông.  Tay cầm... một con thỏ xám.  Đây là...  Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng!  Đập... Đập trúng thiệt hả?  Khuôn mặt của Tần Minh Nguyệt tràn đầy sự ngạc nhiên, nói: “Anh giỏi quá, có thể tìm được thỏ luôn này?”  Trương Minh Vũ tức giận trợn trắng mắt.  Thiệt tình...  Tần Minh Nguyệt đứng trước mặt anh khen ngợi: “Không tệ, hôm nay anh lập công rồi”.  Trương Minh Vũ hậm hực nói: “Cô có công, nó là do cô bắt được”.  Nói xong, anh bĩu môi.  Công lao lớn như vậy mà lại bị cướp mất tiêu.  Tần Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn Trương Minh Vũ.  Một lúc sau mới nói: “Được rồi, chúng ta ăn thôi, rồi tìm chỗ nghỉ ngơi nữa”.  Trương Minh Vũ lại bĩu môi.  Im lặng gật đầu.  Sau đó hai người đi tới một mảnh đất trống.  Bên đây rộng rãi hơn một chút.  

Chương 2181