Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 2199
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh… thật sự không nhìn đến? Không hề giả vờ? Lúc lâu sai, Tần Minh Nguyệt từ từ dừng động tác. Trương Minh Vũ vẫn chìm trong mơ hồ, chưa tỉnh được. Tần Minh Nguyệt nhanh chóng tiến lên hai bước, hỏi: “Lần này… biết màu sắc là gì chưa?” A... Lời vừa nói ra, Trương Minh Vũ mới tỉnh khỏi cơn hoảng sợ. Ừng ực. Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, đờ đẫn trả lời: “Là… màu vàng?” Màu vàng? Tần Minh Nguyệt nhíu mày, hỏi: “Anh đang nói cái gì vậy?” Gương mặt Trương Minh Vũ hết sức thật thà. Không biết làm sao. Bỗng nhiên, Tần Minh Nguyệt mở to hai mắt nhìn: “Anh không nhìn cái khác hả?” Trương Minh Vũ muốn phun máu. Anh hít sâu một hơi, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Cô nói thẳng luôn đi? Không muốn thì thôi, đừng giày vò tôi nữa được không?” Nói gì giờ? Tần Minh Nguyệt nghe vậy cũng ngẩn người. Vấn đề được nhắc rõ đến vậy… vẫn không nhìn? Tỉ mỉ quan sát thì… Trên mặt Trương Minh Vũ không lộ ra dấu vết của sự giả vờ. Này... Đôi mắt Tần Minh Nguyệt tràn đầy ngạc nhiên. Không phải giả vờ? Sao có thế được. Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đứng thẳng người lên. Lúc sau mới lên tiếng hỏi: “Bây giờ đã biết chưa?” Hả? Trương Minh Vũ nhíu mày. Trông có vẻ như Tần Minh Nguyệt không đùa với anh. Cô ta muốn anh nhìn cái gì? Trương Minh Vũ chau mày. Ngẫm kỹ lại… Con ngươi Trương Minh Vũ lập tức co chặt lại. Trừng đến mức tròng mắt sắp rơi ra ngoài. Cho tới bây giờ anh mới hiểu màu sắc mà Tần Minh Nguyệt nhắc là gì. Bởi vì… Ực. Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt. Cơ thể anh lập tức nóng như lửa đốt. Tần Minh Nguyệt không mặc cảnh phục, chỉ đang mặc bộ đồ khá giống đồ thể thao. Khá mỏng. Hiện giờ, quần áo đều ướt nhẹp vì bị thấm nước mưa. Quần áo… trong suốt. Xuyên qua lớp quần áo là da thịt trắng nõn của cô ta. Một tay có thể ôm trọn vòng eo. Còn có… Ừng ực. Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn. Hiểu rõ mọi chuyện. Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt sáng lấp lánh. Phản ứng này… Vừa mới hiểu ra sao? Tần Minh Nguyệt lập tức nở nụ cười, hỏi: “Giờ thì… anh biết màu sắc là gì chưa?” Biểu cảm ấy, giọng nói ấy… Đúng chuẩn mấy chị gái tài sắc vẹn toàn. Ừng ực. Trương Minh Vũ lại gian nan nuốt nước bọt. Anh gật đầu một cách máy móc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh… thật sự không nhìn đến?
Không hề giả vờ?
Lúc lâu sai, Tần Minh Nguyệt từ từ dừng động tác.
Trương Minh Vũ vẫn chìm trong mơ hồ, chưa tỉnh được.
Tần Minh Nguyệt nhanh chóng tiến lên hai bước, hỏi: “Lần này… biết màu sắc là gì chưa?”
A...
Lời vừa nói ra, Trương Minh Vũ mới tỉnh khỏi cơn hoảng sợ.
Ừng ực.
Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, đờ đẫn trả lời: “Là… màu vàng?”
Màu vàng?
Tần Minh Nguyệt nhíu mày, hỏi: “Anh đang nói cái gì vậy?”
Gương mặt Trương Minh Vũ hết sức thật thà.
Không biết làm sao.
Bỗng nhiên, Tần Minh Nguyệt mở to hai mắt nhìn: “Anh không nhìn cái khác hả?”
Trương Minh Vũ muốn phun máu.
Anh hít sâu một hơi, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Cô nói thẳng luôn đi? Không muốn thì thôi, đừng giày vò tôi nữa được không?”
Nói gì giờ?
Tần Minh Nguyệt nghe vậy cũng ngẩn người.
Vấn đề được nhắc rõ đến vậy… vẫn không nhìn?
Tỉ mỉ quan sát thì…
Trên mặt Trương Minh Vũ không lộ ra dấu vết của sự giả vờ.
Này...
Đôi mắt Tần Minh Nguyệt tràn đầy ngạc nhiên.
Không phải giả vờ?
Sao có thế được.
Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đứng thẳng người lên.
Lúc sau mới lên tiếng hỏi: “Bây giờ đã biết chưa?”
Hả?
Trương Minh Vũ nhíu mày.
Trông có vẻ như Tần Minh Nguyệt không đùa với anh.
Cô ta muốn anh nhìn cái gì?
Trương Minh Vũ chau mày.
Ngẫm kỹ lại…
Con ngươi Trương Minh Vũ lập tức co chặt lại.
Trừng đến mức tròng mắt sắp rơi ra ngoài.
Cho tới bây giờ anh mới hiểu màu sắc mà Tần Minh Nguyệt nhắc là gì.
Bởi vì…
Ực.
Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt.
Cơ thể anh lập tức nóng như lửa đốt.
Tần Minh Nguyệt không mặc cảnh phục, chỉ đang mặc bộ đồ khá giống đồ thể thao.
Khá mỏng.
Hiện giờ, quần áo đều ướt nhẹp vì bị thấm nước mưa.
Quần áo… trong suốt.
Xuyên qua lớp quần áo là da thịt trắng nõn của cô ta.
Một tay có thể ôm trọn vòng eo.
Còn có…
Ừng ực.
Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Hiểu rõ mọi chuyện.
Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt sáng lấp lánh.
Phản ứng này…
Vừa mới hiểu ra sao?
Tần Minh Nguyệt lập tức nở nụ cười, hỏi: “Giờ thì… anh biết màu sắc là gì chưa?”
Biểu cảm ấy, giọng nói ấy…
Đúng chuẩn mấy chị gái tài sắc vẹn toàn.
Ừng ực.
Trương Minh Vũ lại gian nan nuốt nước bọt.
Anh gật đầu một cách máy móc.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh… thật sự không nhìn đến? Không hề giả vờ? Lúc lâu sai, Tần Minh Nguyệt từ từ dừng động tác. Trương Minh Vũ vẫn chìm trong mơ hồ, chưa tỉnh được. Tần Minh Nguyệt nhanh chóng tiến lên hai bước, hỏi: “Lần này… biết màu sắc là gì chưa?” A... Lời vừa nói ra, Trương Minh Vũ mới tỉnh khỏi cơn hoảng sợ. Ừng ực. Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, đờ đẫn trả lời: “Là… màu vàng?” Màu vàng? Tần Minh Nguyệt nhíu mày, hỏi: “Anh đang nói cái gì vậy?” Gương mặt Trương Minh Vũ hết sức thật thà. Không biết làm sao. Bỗng nhiên, Tần Minh Nguyệt mở to hai mắt nhìn: “Anh không nhìn cái khác hả?” Trương Minh Vũ muốn phun máu. Anh hít sâu một hơi, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Cô nói thẳng luôn đi? Không muốn thì thôi, đừng giày vò tôi nữa được không?” Nói gì giờ? Tần Minh Nguyệt nghe vậy cũng ngẩn người. Vấn đề được nhắc rõ đến vậy… vẫn không nhìn? Tỉ mỉ quan sát thì… Trên mặt Trương Minh Vũ không lộ ra dấu vết của sự giả vờ. Này... Đôi mắt Tần Minh Nguyệt tràn đầy ngạc nhiên. Không phải giả vờ? Sao có thế được. Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đứng thẳng người lên. Lúc sau mới lên tiếng hỏi: “Bây giờ đã biết chưa?” Hả? Trương Minh Vũ nhíu mày. Trông có vẻ như Tần Minh Nguyệt không đùa với anh. Cô ta muốn anh nhìn cái gì? Trương Minh Vũ chau mày. Ngẫm kỹ lại… Con ngươi Trương Minh Vũ lập tức co chặt lại. Trừng đến mức tròng mắt sắp rơi ra ngoài. Cho tới bây giờ anh mới hiểu màu sắc mà Tần Minh Nguyệt nhắc là gì. Bởi vì… Ực. Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt. Cơ thể anh lập tức nóng như lửa đốt. Tần Minh Nguyệt không mặc cảnh phục, chỉ đang mặc bộ đồ khá giống đồ thể thao. Khá mỏng. Hiện giờ, quần áo đều ướt nhẹp vì bị thấm nước mưa. Quần áo… trong suốt. Xuyên qua lớp quần áo là da thịt trắng nõn của cô ta. Một tay có thể ôm trọn vòng eo. Còn có… Ừng ực. Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn. Hiểu rõ mọi chuyện. Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt sáng lấp lánh. Phản ứng này… Vừa mới hiểu ra sao? Tần Minh Nguyệt lập tức nở nụ cười, hỏi: “Giờ thì… anh biết màu sắc là gì chưa?” Biểu cảm ấy, giọng nói ấy… Đúng chuẩn mấy chị gái tài sắc vẹn toàn. Ừng ực. Trương Minh Vũ lại gian nan nuốt nước bọt. Anh gật đầu một cách máy móc.