Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 2221

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tần Minh Nguyệt ngơ ngác.  Hồi lâu sau, mới lẩm bẩm nói: "Được, vậy tôi lại muốn xem anh không khống chế được kiểu gì”.  Nói xong, lại cúi người xuống!  Cơ thể như sắp dán lên người anh!  Khóe miệng Trương Minh Vũ liên tục co quắp lại.  Rất hiển nhiên.  Cô ta... Không sợ...  Nhưng...  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nói: "Chị hai, đừng như vậy được không?"  "Tôi không khống chế được thì cũng chẳng có lợi gì với cô…”  Khóe miệng Tần Minh Nguyệt nhếch lên một đường cong tinh tế, tỏ vẻ chơi đùa: "Nhưng... cũng không có hại gì”.  "Tôi vẫn tương đối hài lòng về anh”.  Nói xong, cô ta đưa ngón tay ra lả lớt đụng vào cằm của Trương Minh Vũ.  Ừng ực!  Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước miếng.  Trong cơ thể rạo rực lạ thường!  Cơ thể mềm mại của Tần Minh Nguyệt cũng nhẹ nhàng run lên.  Chẳng biết tại sao lại rất căng thẳng.  Trương Minh Vũ cố gắng trấn tĩnh!  Nhưng...  Khuôn mặt xinh đẹp đang ở trước mắt...  Vóc người hấp dẫn, ánh mắt mê hồn.  Phù!  Trương Minh Vũ chật vật th* d*c, nói; "Tôi biết tôi rất ưu tú, nhưng... Tôi dù sao cũng là người đã có vợ, cho nên... không có lợi gì cho cô đâu”.  "Đúng không?"  Tần Minh Nguyệt thủ thỉ: "Tôi không ngại”.  Cô ta cũng không biết tại sao lại nói như vậy.  Trương Minh Vũ bối rối.  Không để ý sao?  Nói đùa như vậy cũng hơi quá rồi nhỉ...  Trương Minh Vũ hoàn toàn nằm trên mặt đất.  Tần Minh Nguyệt ở trên người Trương Minh Vũ.  Từng bước ép sát!  Trương Minh Vũ đã không còn đường lui!  Tần Minh Nguyệt, hỏi: "Bây giờ... hành trình này được coi như hưởng thụ rồi chứ?"  Trương Minh Vũ vội vàng lắc đầu.  Tần Minh Nguyệt mỉm cười nói: "Được, vậy cho anh hưởng thụ một chút”.  Nói xong, cơ thể lại cúi xuống!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn.  Nhưng bây giờ chỉ có thể nhìn Tần Minh Nguyệt xinh đẹp không ngừng ép tới gần!  Trương Minh Vũ luống cuống!  Khóe miệng Tần Minh Nguyệt chậm rãi nở ra một nụ cười đắc ý.  Giờ khắc này, cô ta cũng hơi hoảng hốt.  Đã rất gần.  Rốt cuộc mình đang hù dọa anh ta hay là…?  Trong lúc nhất thời, Tần Minh Nguyệt hơi mơ hồ.  Hai người thở gấp.  Hương thơm điên cuồng xộc thẳng vào mũi!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ hoàn toàn dao động!  Không chịu nổi nữa rồi!  Trương Minh Vũ cắn chặt hàm răng.  Dù Tần Minh Nguyệt có mục đích gì cũng không thể tiếp tục như vậy nữa!  Rất nhanh, trong con ngươi anh lóe lên một tia sáng!  Không do dự nữa!  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Minh Nguyệt ngơ ngác.  

Hồi lâu sau, mới lẩm bẩm nói: "Được, vậy tôi lại muốn xem anh không khống chế được kiểu gì”.  

Nói xong, lại cúi người xuống!  

Cơ thể như sắp dán lên người anh!  

Khóe miệng Trương Minh Vũ liên tục co quắp lại.  

Rất hiển nhiên.  

Cô ta... Không sợ...  

Nhưng...  

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nói: "Chị hai, đừng như vậy được không?"  

"Tôi không khống chế được thì cũng chẳng có lợi gì với cô…”  

Khóe miệng Tần Minh Nguyệt nhếch lên một đường cong tinh tế, tỏ vẻ chơi đùa: "Nhưng... cũng không có hại gì”.  

"Tôi vẫn tương đối hài lòng về anh”.  

Nói xong, cô ta đưa ngón tay ra lả lớt đụng vào cằm của Trương Minh Vũ.  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước miếng.  

Trong cơ thể rạo rực lạ thường!  

Cơ thể mềm mại của Tần Minh Nguyệt cũng nhẹ nhàng run lên.  

Chẳng biết tại sao lại rất căng thẳng.  

Trương Minh Vũ cố gắng trấn tĩnh!  

Nhưng...  

Khuôn mặt xinh đẹp đang ở trước mắt...  

Vóc người hấp dẫn, ánh mắt mê hồn.  

Phù!  

Trương Minh Vũ chật vật th* d*c, nói; "Tôi biết tôi rất ưu tú, nhưng... Tôi dù sao cũng là người đã có vợ, cho nên... không có lợi gì cho cô đâu”.  

"Đúng không?"  

Tần Minh Nguyệt thủ thỉ: "Tôi không ngại”.  

Cô ta cũng không biết tại sao lại nói như vậy.  

Trương Minh Vũ bối rối.  

Không để ý sao?  

Nói đùa như vậy cũng hơi quá rồi nhỉ...  

Trương Minh Vũ hoàn toàn nằm trên mặt đất.  

Tần Minh Nguyệt ở trên người Trương Minh Vũ.  

Từng bước ép sát!  

Trương Minh Vũ đã không còn đường lui!  

Tần Minh Nguyệt, hỏi: "Bây giờ... hành trình này được coi như hưởng thụ rồi chứ?"  

Trương Minh Vũ vội vàng lắc đầu.  

Tần Minh Nguyệt mỉm cười nói: "Được, vậy cho anh hưởng thụ một chút”.  

Nói xong, cơ thể lại cúi xuống!  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn.  

Nhưng bây giờ chỉ có thể nhìn Tần Minh Nguyệt xinh đẹp không ngừng ép tới gần!  

Trương Minh Vũ luống cuống!  

Khóe miệng Tần Minh Nguyệt chậm rãi nở ra một nụ cười đắc ý.  

Giờ khắc này, cô ta cũng hơi hoảng hốt.  

Đã rất gần.  

Rốt cuộc mình đang hù dọa anh ta hay là…?  

Trong lúc nhất thời, Tần Minh Nguyệt hơi mơ hồ.  

Hai người thở gấp.  

Hương thơm điên cuồng xộc thẳng vào mũi!  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ hoàn toàn dao động!  

Không chịu nổi nữa rồi!  

Trương Minh Vũ cắn chặt hàm răng.  

Dù Tần Minh Nguyệt có mục đích gì cũng không thể tiếp tục như vậy nữa!  

Rất nhanh, trong con ngươi anh lóe lên một tia sáng!  

Không do dự nữa!  

Image removed.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tần Minh Nguyệt ngơ ngác.  Hồi lâu sau, mới lẩm bẩm nói: "Được, vậy tôi lại muốn xem anh không khống chế được kiểu gì”.  Nói xong, lại cúi người xuống!  Cơ thể như sắp dán lên người anh!  Khóe miệng Trương Minh Vũ liên tục co quắp lại.  Rất hiển nhiên.  Cô ta... Không sợ...  Nhưng...  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nói: "Chị hai, đừng như vậy được không?"  "Tôi không khống chế được thì cũng chẳng có lợi gì với cô…”  Khóe miệng Tần Minh Nguyệt nhếch lên một đường cong tinh tế, tỏ vẻ chơi đùa: "Nhưng... cũng không có hại gì”.  "Tôi vẫn tương đối hài lòng về anh”.  Nói xong, cô ta đưa ngón tay ra lả lớt đụng vào cằm của Trương Minh Vũ.  Ừng ực!  Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước miếng.  Trong cơ thể rạo rực lạ thường!  Cơ thể mềm mại của Tần Minh Nguyệt cũng nhẹ nhàng run lên.  Chẳng biết tại sao lại rất căng thẳng.  Trương Minh Vũ cố gắng trấn tĩnh!  Nhưng...  Khuôn mặt xinh đẹp đang ở trước mắt...  Vóc người hấp dẫn, ánh mắt mê hồn.  Phù!  Trương Minh Vũ chật vật th* d*c, nói; "Tôi biết tôi rất ưu tú, nhưng... Tôi dù sao cũng là người đã có vợ, cho nên... không có lợi gì cho cô đâu”.  "Đúng không?"  Tần Minh Nguyệt thủ thỉ: "Tôi không ngại”.  Cô ta cũng không biết tại sao lại nói như vậy.  Trương Minh Vũ bối rối.  Không để ý sao?  Nói đùa như vậy cũng hơi quá rồi nhỉ...  Trương Minh Vũ hoàn toàn nằm trên mặt đất.  Tần Minh Nguyệt ở trên người Trương Minh Vũ.  Từng bước ép sát!  Trương Minh Vũ đã không còn đường lui!  Tần Minh Nguyệt, hỏi: "Bây giờ... hành trình này được coi như hưởng thụ rồi chứ?"  Trương Minh Vũ vội vàng lắc đầu.  Tần Minh Nguyệt mỉm cười nói: "Được, vậy cho anh hưởng thụ một chút”.  Nói xong, cơ thể lại cúi xuống!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt một cách khó khăn.  Nhưng bây giờ chỉ có thể nhìn Tần Minh Nguyệt xinh đẹp không ngừng ép tới gần!  Trương Minh Vũ luống cuống!  Khóe miệng Tần Minh Nguyệt chậm rãi nở ra một nụ cười đắc ý.  Giờ khắc này, cô ta cũng hơi hoảng hốt.  Đã rất gần.  Rốt cuộc mình đang hù dọa anh ta hay là…?  Trong lúc nhất thời, Tần Minh Nguyệt hơi mơ hồ.  Hai người thở gấp.  Hương thơm điên cuồng xộc thẳng vào mũi!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ hoàn toàn dao động!  Không chịu nổi nữa rồi!  Trương Minh Vũ cắn chặt hàm răng.  Dù Tần Minh Nguyệt có mục đích gì cũng không thể tiếp tục như vậy nữa!  Rất nhanh, trong con ngươi anh lóe lên một tia sáng!  Không do dự nữa!  

Chương 2221