Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 2242
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhanh chóng lùi về phía sau, tránh né cú đấm đang tấn công về phía mình! Anh không đoán được thực lực đối phương ở mức nào, hơn nữa hai tay rất khó địch lại bốn tay! Đòn tấn công đầu tiên của hai tên áo đen rơi vào không trung. Một tên áo đen dồn lực xuống chân, nhanh chóng nhảy vọt lên trước tấn công. Trương Minh Vũ nhíu mày. Cơ hội tới rồi! Một tên dồn hết sức tung ra một cú đấm, tên còn lại cũng theo sát tên kia! Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy. Cơ hội đến rồi! Trương Minh Vũ cũng đồng thời đấm mạnh vào đối phương! Bốp! Bụp! Tiếng xương cốt va chạm nặng nề vang lên! Bỗng có một lực mạnh tấn công đến. Ngay lập tức cơ thể Trương Minh Vũ lui về phía sau ba bước. Tên áo đen lộn ngược người về sau. Phù! Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm đồng thời xoa cánh tay đau của mình. Tên này dùng lực mạnh ghê! Ngay cả mấy tên thuộc hạ cũng lợi hại vậy cơ à? Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ rõ vẻ trầm trọng. Một tên áo đen cũng nhanh chóng nhảy vọt lên trước! Trương Minh Vũ liên tục lùi về sau! Lúc này, một giọng nói quyến rũ vang lên: “Người của tôi mà các người cũng dám động vào à?” Hả? Trương Minh Vũ sửng sốt Nếu nhìn kỹ lại Chợt nhìn thấy cơ thể mảnh mai của Tần Minh Nguyệt vọt nhanh về trước như bay, nhắm thẳng đến mấy tên áo đen! Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật, trong lòng cũng thả lỏng hơn trước. Gì mà “người của tôi” chứ? Trong mắt tên áo đen lộ rõ sự nghiêm trọng! Khó mà địch nỗi! Trong mắt Tần Minh Nguyệt xuất hiện sát khí! Toàn lực tung đòn! Lúc nắm đấm sắp trúng tên áo đen thì Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên nhíu mày lại. Cú đấm cũng theo đó mà rút đi phân nửa sức lực! Bụp! Tiếng va chạm nặng nề vang lên! Tên áo đen thuận theo cú đấm văng ra sau! Trương Minh Vũ thấy vậy cũng không khỏi kích động! Mặt Tần Minh Nguyệt không đổi sắc, nôn nóng nói: "Chúng ta đi mau!" Đi? Trương Minh Vũ vô cùng ngờ vực! Không giết người hả? Không để cho Trương Minh Vũ có thời gian suy nghĩ, Tần Minh Nguyệt bèn lôi anh chạy vọt về trước.
Trương Minh Vũ nhanh chóng lùi về phía sau, tránh né cú đấm đang tấn công về phía mình!
Anh không đoán được thực lực đối phương ở mức nào, hơn nữa hai tay rất khó địch lại bốn tay!
Đòn tấn công đầu tiên của hai tên áo đen rơi vào không trung.
Một tên áo đen dồn lực xuống chân, nhanh chóng nhảy vọt lên trước tấn công.
Trương Minh Vũ nhíu mày.
Cơ hội tới rồi!
Một tên dồn hết sức tung ra một cú đấm, tên còn lại cũng theo sát tên kia!
Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy.
Cơ hội đến rồi!
Trương Minh Vũ cũng đồng thời đấm mạnh vào đối phương!
Bốp!
Bụp!
Tiếng xương cốt va chạm nặng nề vang lên!
Bỗng có một lực mạnh tấn công đến.
Ngay lập tức cơ thể Trương Minh Vũ lui về phía sau ba bước.
Tên áo đen lộn ngược người về sau.
Phù!
Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm đồng thời xoa cánh tay đau của mình.
Tên này dùng lực mạnh ghê!
Ngay cả mấy tên thuộc hạ cũng lợi hại vậy cơ à?
Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ rõ vẻ trầm trọng.
Một tên áo đen cũng nhanh chóng nhảy vọt lên trước!
Trương Minh Vũ liên tục lùi về sau!
Lúc này, một giọng nói quyến rũ vang lên: “Người của tôi mà các người cũng dám động vào à?”
Hả?
Trương Minh Vũ sửng sốt
Nếu nhìn kỹ lại
Chợt nhìn thấy cơ thể mảnh mai của Tần Minh Nguyệt vọt nhanh về trước như bay, nhắm thẳng đến mấy tên áo đen!
Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật, trong lòng cũng thả lỏng hơn trước.
Gì mà “người của tôi” chứ?
Trong mắt tên áo đen lộ rõ sự nghiêm trọng!
Khó mà địch nỗi!
Trong mắt Tần Minh Nguyệt xuất hiện sát khí!
Toàn lực tung đòn!
Lúc nắm đấm sắp trúng tên áo đen thì Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên nhíu mày lại.
Cú đấm cũng theo đó mà rút đi phân nửa sức lực!
Bụp!
Tiếng va chạm nặng nề vang lên!
Tên áo đen thuận theo cú đấm văng ra sau!
Trương Minh Vũ thấy vậy cũng không khỏi kích động!
Mặt Tần Minh Nguyệt không đổi sắc, nôn nóng nói: "Chúng ta đi mau!"
Đi?
Trương Minh Vũ vô cùng ngờ vực!
Không giết người hả?
Không để cho Trương Minh Vũ có thời gian suy nghĩ, Tần Minh Nguyệt bèn lôi anh chạy vọt về trước.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhanh chóng lùi về phía sau, tránh né cú đấm đang tấn công về phía mình! Anh không đoán được thực lực đối phương ở mức nào, hơn nữa hai tay rất khó địch lại bốn tay! Đòn tấn công đầu tiên của hai tên áo đen rơi vào không trung. Một tên áo đen dồn lực xuống chân, nhanh chóng nhảy vọt lên trước tấn công. Trương Minh Vũ nhíu mày. Cơ hội tới rồi! Một tên dồn hết sức tung ra một cú đấm, tên còn lại cũng theo sát tên kia! Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy. Cơ hội đến rồi! Trương Minh Vũ cũng đồng thời đấm mạnh vào đối phương! Bốp! Bụp! Tiếng xương cốt va chạm nặng nề vang lên! Bỗng có một lực mạnh tấn công đến. Ngay lập tức cơ thể Trương Minh Vũ lui về phía sau ba bước. Tên áo đen lộn ngược người về sau. Phù! Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm đồng thời xoa cánh tay đau của mình. Tên này dùng lực mạnh ghê! Ngay cả mấy tên thuộc hạ cũng lợi hại vậy cơ à? Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ rõ vẻ trầm trọng. Một tên áo đen cũng nhanh chóng nhảy vọt lên trước! Trương Minh Vũ liên tục lùi về sau! Lúc này, một giọng nói quyến rũ vang lên: “Người của tôi mà các người cũng dám động vào à?” Hả? Trương Minh Vũ sửng sốt Nếu nhìn kỹ lại Chợt nhìn thấy cơ thể mảnh mai của Tần Minh Nguyệt vọt nhanh về trước như bay, nhắm thẳng đến mấy tên áo đen! Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật, trong lòng cũng thả lỏng hơn trước. Gì mà “người của tôi” chứ? Trong mắt tên áo đen lộ rõ sự nghiêm trọng! Khó mà địch nỗi! Trong mắt Tần Minh Nguyệt xuất hiện sát khí! Toàn lực tung đòn! Lúc nắm đấm sắp trúng tên áo đen thì Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên nhíu mày lại. Cú đấm cũng theo đó mà rút đi phân nửa sức lực! Bụp! Tiếng va chạm nặng nề vang lên! Tên áo đen thuận theo cú đấm văng ra sau! Trương Minh Vũ thấy vậy cũng không khỏi kích động! Mặt Tần Minh Nguyệt không đổi sắc, nôn nóng nói: "Chúng ta đi mau!" Đi? Trương Minh Vũ vô cùng ngờ vực! Không giết người hả? Không để cho Trương Minh Vũ có thời gian suy nghĩ, Tần Minh Nguyệt bèn lôi anh chạy vọt về trước.