Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 40: 40: Mập Ai Đánh Cậu
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Lưu Ba, đi theo tôi!”Lâm Vân đi thẳng ra ngoài.Lưu Ba nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, hắn nhanh chóng đi theo ra ngoài.Cửa khách sạn.Mập bị ném ra ngoài, lại quay lại đứng ở cửa.Vị giám đốc tiền sảnh vẫn đứng ở cửa không rời đi.“Nhóc con, con mẹ mày, sao cậu còn dám trờ lại? Còn muốn bị đánh nữa hả?” Giám đốc tiền sảnh chỉ vào Mập, kiêu ngạo hỏi.“Câm miệng!”Một tiếng hét dữ dội phát ra từkhách sạn.Giám đốc tiền sảnh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Vân cùng Lưu Ba.“Lâm tổng, Lưu tổng!” Giám đốc tiền sảnh giật mình.Ngay sau đó, giám đốc tiền sảnh nhanh chóng nở một nụ cười nịnh nọt và nói: “Lâm tổng, Lưu tổng, sao đột nhiên hai người lại ờ đây?”“Cút ngay cho tôi!”Lâm Vân dùng tay đẩy giám đốc tiền sảnh ra, trực tiếp đi tới trướcmặt Mập.“Lâm Vân, cuối cùng thì cậu cũng đến rồi!” Mập tỏ vẻ bực bội.“Mập, ai đánh cậu?” Lâm Vân liếc mắt.“Ông ta!”Mập chỉ trực tiếp vào giám đốc tiền sảnh.Lâm Vân quay đầu nhìn về phía giám đốc tiền sảnh, trong mắt lóe lên sự lạnh lùng đáng sự.Sau khi giám đốc tiền sảnh cảmnhận được ánh mắt của Lâm Vân, sợ tới mức sắc mặt lập tức tái nhợt.Giám đốc tiền sảnh không phải là kẻ ngốc, nhìn thấy cảnh này, ông ta đã hiểu Mập thực sự là bạn của chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh!Nghĩ đến đây, trái tim ông ta đột nhiên rơi xuống vực sâu, ông ta đã đánh bạn của chủ tịch của tập đoàn Hoa Đỉnh rồi!“Mẹ nó, ông cũng thật là to gan, một giám đốc nho nhỏ mà ngay cả bạn bè của tôi cũng dámđánh! Có phải ông cũng muốn đánh tôi luôn hả?” Lâm Vân tức giận nắm lấy cổ áo giám đốc tiền sảnh.“Lâm tổng, tha mạng!”Giám đốc tiền sảnh rùng mình, trực tiếp quỳ trên mặt đất.Hai nhân viên bảo vệ ở bên cạnh, bọn họ cũng sợ tới mức quỳ xuống đất, không ngờ Mập ăn mặc bình thường như vậy lại thực sự là bạn của chủ tịch mới tập đoàn Hoa Đỉnh!Với thân phận của họ, hậu quảcủa việc xúc phạm tập đoàn Hoa Đình, sao họ có thể kham nổi chứ?Lâm Vân quay lại nhìn Mập, nheo mắt nói: “Mập, vừa rồi ông ta đánh cậu ra sao, cậu cứ trả lại gấp mười, gấp trăm lần cho mình!”“Được!” Mập gật đầu lia lịa.Mập vừa bị giám đốc tiền sảnh đánh, sớm đã tức giận rồi, giờ là lúc để trả thù.Mập trực tiếp xắn tay áo, sau đó xông vào giám đốc tiền sảnh.“Giám đốc, bây giờ ông đã tin tôi là bạn của chủ tịch chưa?” Mập nhìn giám đốc tiền sảnh đang quỳ trên mặt đất.“Tôi tin! Tôi tin rồi! Đại ca, là tôi có mắt không tròng, anh tha cho tôi đi!” Giọng nói của giám đốc tiền sảnh run run.“Tha cho ông? Nằm mơ đi!”Mập nói xong liền tát thẳng vào mặt giám đốc tiền sảnh một bạt tai..
“Lưu Ba, đi theo tôi!”
Lâm Vân đi thẳng ra ngoài.
Lưu Ba nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, hắn nhanh chóng đi theo ra ngoài.
Cửa khách sạn.
Mập bị ném ra ngoài, lại quay lại đứng ở cửa.
Vị giám đốc tiền sảnh vẫn đứng ở cửa không rời đi.
“Nhóc con, con mẹ mày, sao cậu còn dám trờ lại? Còn muốn bị đánh nữa hả?” Giám đốc tiền sảnh chỉ vào Mập, kiêu ngạo hỏi.
“Câm miệng!”
Một tiếng hét dữ dội phát ra từ
khách sạn.
Giám đốc tiền sảnh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Vân cùng Lưu Ba.
“Lâm tổng, Lưu tổng!” Giám đốc tiền sảnh giật mình.
Ngay sau đó, giám đốc tiền sảnh nhanh chóng nở một nụ cười nịnh nọt và nói: “Lâm tổng, Lưu tổng, sao đột nhiên hai người lại ờ đây?”
“Cút ngay cho tôi!”
Lâm Vân dùng tay đẩy giám đốc tiền sảnh ra, trực tiếp đi tới trước
mặt Mập.
“Lâm Vân, cuối cùng thì cậu cũng đến rồi!” Mập tỏ vẻ bực bội.
“Mập, ai đánh cậu?” Lâm Vân liếc mắt.
“Ông ta!”
Mập chỉ trực tiếp vào giám đốc tiền sảnh.
Lâm Vân quay đầu nhìn về phía giám đốc tiền sảnh, trong mắt lóe lên sự lạnh lùng đáng sự.
Sau khi giám đốc tiền sảnh cảm
nhận được ánh mắt của Lâm Vân, sợ tới mức sắc mặt lập tức tái nhợt.
Giám đốc tiền sảnh không phải là kẻ ngốc, nhìn thấy cảnh này, ông ta đã hiểu Mập thực sự là bạn của chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh!
Nghĩ đến đây, trái tim ông ta đột nhiên rơi xuống vực sâu, ông ta đã đánh bạn của chủ tịch của tập đoàn Hoa Đỉnh rồi!
“Mẹ nó, ông cũng thật là to gan, một giám đốc nho nhỏ mà ngay cả bạn bè của tôi cũng dám
đánh! Có phải ông cũng muốn đánh tôi luôn hả?” Lâm Vân tức giận nắm lấy cổ áo giám đốc tiền sảnh.
“Lâm tổng, tha mạng!”
Giám đốc tiền sảnh rùng mình, trực tiếp quỳ trên mặt đất.
Hai nhân viên bảo vệ ở bên cạnh, bọn họ cũng sợ tới mức quỳ xuống đất, không ngờ Mập ăn mặc bình thường như vậy lại thực sự là bạn của chủ tịch mới tập đoàn Hoa Đỉnh!
Với thân phận của họ, hậu quả
của việc xúc phạm tập đoàn Hoa Đình, sao họ có thể kham nổi chứ?
Lâm Vân quay lại nhìn Mập, nheo mắt nói: “Mập, vừa rồi ông ta đánh cậu ra sao, cậu cứ trả lại gấp mười, gấp trăm lần cho mình!”
“Được!” Mập gật đầu lia lịa.
Mập vừa bị giám đốc tiền sảnh đánh, sớm đã tức giận rồi, giờ là lúc để trả thù.
Mập trực tiếp xắn tay áo, sau đó xông vào giám đốc tiền sảnh.
“Giám đốc, bây giờ ông đã tin tôi là bạn của chủ tịch chưa?” Mập nhìn giám đốc tiền sảnh đang quỳ trên mặt đất.
“Tôi tin! Tôi tin rồi! Đại ca, là tôi có mắt không tròng, anh tha cho tôi đi!” Giọng nói của giám đốc tiền sảnh run run.
“Tha cho ông? Nằm mơ đi!”
Mập nói xong liền tát thẳng vào mặt giám đốc tiền sảnh một bạt tai.
.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Lưu Ba, đi theo tôi!”Lâm Vân đi thẳng ra ngoài.Lưu Ba nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, hắn nhanh chóng đi theo ra ngoài.Cửa khách sạn.Mập bị ném ra ngoài, lại quay lại đứng ở cửa.Vị giám đốc tiền sảnh vẫn đứng ở cửa không rời đi.“Nhóc con, con mẹ mày, sao cậu còn dám trờ lại? Còn muốn bị đánh nữa hả?” Giám đốc tiền sảnh chỉ vào Mập, kiêu ngạo hỏi.“Câm miệng!”Một tiếng hét dữ dội phát ra từkhách sạn.Giám đốc tiền sảnh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Vân cùng Lưu Ba.“Lâm tổng, Lưu tổng!” Giám đốc tiền sảnh giật mình.Ngay sau đó, giám đốc tiền sảnh nhanh chóng nở một nụ cười nịnh nọt và nói: “Lâm tổng, Lưu tổng, sao đột nhiên hai người lại ờ đây?”“Cút ngay cho tôi!”Lâm Vân dùng tay đẩy giám đốc tiền sảnh ra, trực tiếp đi tới trướcmặt Mập.“Lâm Vân, cuối cùng thì cậu cũng đến rồi!” Mập tỏ vẻ bực bội.“Mập, ai đánh cậu?” Lâm Vân liếc mắt.“Ông ta!”Mập chỉ trực tiếp vào giám đốc tiền sảnh.Lâm Vân quay đầu nhìn về phía giám đốc tiền sảnh, trong mắt lóe lên sự lạnh lùng đáng sự.Sau khi giám đốc tiền sảnh cảmnhận được ánh mắt của Lâm Vân, sợ tới mức sắc mặt lập tức tái nhợt.Giám đốc tiền sảnh không phải là kẻ ngốc, nhìn thấy cảnh này, ông ta đã hiểu Mập thực sự là bạn của chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh!Nghĩ đến đây, trái tim ông ta đột nhiên rơi xuống vực sâu, ông ta đã đánh bạn của chủ tịch của tập đoàn Hoa Đỉnh rồi!“Mẹ nó, ông cũng thật là to gan, một giám đốc nho nhỏ mà ngay cả bạn bè của tôi cũng dámđánh! Có phải ông cũng muốn đánh tôi luôn hả?” Lâm Vân tức giận nắm lấy cổ áo giám đốc tiền sảnh.“Lâm tổng, tha mạng!”Giám đốc tiền sảnh rùng mình, trực tiếp quỳ trên mặt đất.Hai nhân viên bảo vệ ở bên cạnh, bọn họ cũng sợ tới mức quỳ xuống đất, không ngờ Mập ăn mặc bình thường như vậy lại thực sự là bạn của chủ tịch mới tập đoàn Hoa Đỉnh!Với thân phận của họ, hậu quảcủa việc xúc phạm tập đoàn Hoa Đình, sao họ có thể kham nổi chứ?Lâm Vân quay lại nhìn Mập, nheo mắt nói: “Mập, vừa rồi ông ta đánh cậu ra sao, cậu cứ trả lại gấp mười, gấp trăm lần cho mình!”“Được!” Mập gật đầu lia lịa.Mập vừa bị giám đốc tiền sảnh đánh, sớm đã tức giận rồi, giờ là lúc để trả thù.Mập trực tiếp xắn tay áo, sau đó xông vào giám đốc tiền sảnh.“Giám đốc, bây giờ ông đã tin tôi là bạn của chủ tịch chưa?” Mập nhìn giám đốc tiền sảnh đang quỳ trên mặt đất.“Tôi tin! Tôi tin rồi! Đại ca, là tôi có mắt không tròng, anh tha cho tôi đi!” Giọng nói của giám đốc tiền sảnh run run.“Tha cho ông? Nằm mơ đi!”Mập nói xong liền tát thẳng vào mặt giám đốc tiền sảnh một bạt tai..