Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 42: 42: Xem Ra Chúng Ta Đúng Là Có Duyên Với Cô Ấy!

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Vâng!” Lưu Ba gật đầu, sau đó bước ra ngoài.Không lâu sau khi Lưu Ba đi ra ngoài, Mập lao vào phòng khách VIp thở không ra hơi.“Lâm… Lâm Vân! Đoán xem tôi… tôi đã thấy ai trong sảnh tiệc rượu?” Mập thờ hổn hển, nhưng trông rất phấn khích.“Nhìn cậu kích động kìa, cậu nhìn thấy ai?” Lâm Vân cười hỏi.“Nhớ… nhớ cô gái đã trả tiền chochúng ta ở nhà hàng tối qua không?” Mập vẫn còn thở hổn hển.“Cái gì? Chẳng lẽ cậu có thấy cô ấy trong tiệc rượu hả? Thật không?” Lâm Vân kinh ngạc đứng lên khỏi chỗ ngồi.“Đúng vậy! ở đại sảnh tổ chức tiệc rượu! Tôi tận mắt nhìn thấy, không thể nào là giả được!” Mập cười gật đầu đắc ý.“Xem ra chúng ta đúng là có duyên với cô ấy!” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười.Đêm qua Lâm Vân vẫn đang suy nghĩ, hi vọng có thể gặp lại cô gái này, để anh trả lại tiền bạc và ân tình cho cô.Nhưng Lâm Vân cũng biết, gặp lại trong biển người bao la là khó khăn như thế nào.Không ngờ hôm nay lại có tung tích của cô rồi?“Đi thôi! Đi gặp cô ấy đi.Đã đến lúc phải trả lại tiền ăn ngày hôm qua cho cô ấy rồi.” Lâm Vân nói xong liền trực tiếp đi ra khỏi phòng.Một góc trong hội trường tiệc rượu.Một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo khoác trắng và quần jean, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, đang đứng ở đây.Cô là cô gái đã trả tiền cho Lâm Vân ở nhà hàng Thịnh Diên tối hôm qua, Hoàng Mộng Di.Hoàng Mộng Di thấy cha mình đến gần, cô vội hỏi: “Ba, thế nào rồi? Có gặp được chủ tịch mới của chi nhánh Hoa Đỉnh không? Anh ta có muốn hợp tác với chúng ta không?”Người đàn ông trung niên gầy gò mờ mịt lắc đầu.“Chưa gặp được.Tổng giám đốc Lưu Ba đã nói chuyện với ba.Mặc dù ba đã cô gắng hết sức nhưng Lưu tổng đã từ chối.”Sau khi Hoàng Mộng Di nghe vậy, vẻ thất vọng và buồn bã thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp của cô.“Ba, đừng buồn, giới kinh doanh là như vậy.Tập đoàn Hoa Đỉnh kinh doanh kiếm tiền, bọn họ đương nhiên phải chọn nhà cung cấp vật tư tốt hơn, chúng ta quánhỏ bé, không có khả năng cạnh tranh.” Hoàng Mộng Di an ủi cha.“Ba hiểu.” Người đàn ông trung niên gầy gò gật đầu, vẻ mặt đầy bất lực.Mặc dù Hoàng Mộng Di không nói gì nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định, sau khi tiệc rượu kết thúc, cô sẽ chặn chủ tịch mới của chinh nhánh Hoa Đỉnh lại để thuyết phục.Bởi vì Hoàng Mộng Di hiểu, nếu không thể giành được khách hàng lớn như tập đoàn Hoa Đỉnh, thì với tình hình hiện tại của côngty bọn họ, trong thời gian ngắn sẽ phải đóng cửa thôi, đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ rồi.“Xin chào, chúng ta lại gặp lại!”Đúng lúc này, sau lưng Hoàng Mộng Di vang lên một giọng nói.Hoàng Mộng Di quay đầu lại thì thấy là Lâm Vân và Mập.Bởi vì các ông chủ ở tiệc rượu hầu như chưa từng gặp Lâm Vân, nên cũng không biết Lâm Vân là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh, cho nên khi Lâm Vân bước vào tiệc rượu cũng không gây rabất kỳ sự ồn ào nào.“Là các anh sao?”.

“Vâng!” Lưu Ba gật đầu, sau đó bước ra ngoài.

Không lâu sau khi Lưu Ba đi ra ngoài, Mập lao vào phòng khách VIp thở không ra hơi.

“Lâm… Lâm Vân! Đoán xem tôi… tôi đã thấy ai trong sảnh tiệc rượu?” Mập thờ hổn hển, nhưng trông rất phấn khích.

“Nhìn cậu kích động kìa, cậu nhìn thấy ai?” Lâm Vân cười hỏi.

“Nhớ… nhớ cô gái đã trả tiền cho

chúng ta ở nhà hàng tối qua không?” Mập vẫn còn thở hổn hển.

“Cái gì? Chẳng lẽ cậu có thấy cô ấy trong tiệc rượu hả? Thật không?” Lâm Vân kinh ngạc đứng lên khỏi chỗ ngồi.

“Đúng vậy! ở đại sảnh tổ chức tiệc rượu! Tôi tận mắt nhìn thấy, không thể nào là giả được!” Mập cười gật đầu đắc ý.

“Xem ra chúng ta đúng là có duyên với cô ấy!” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười.

Đêm qua Lâm Vân vẫn đang suy nghĩ, hi vọng có thể gặp lại cô gái này, để anh trả lại tiền bạc và ân tình cho cô.

Nhưng Lâm Vân cũng biết, gặp lại trong biển người bao la là khó khăn như thế nào.

Không ngờ hôm nay lại có tung tích của cô rồi?

“Đi thôi! Đi gặp cô ấy đi.

Đã đến lúc phải trả lại tiền ăn ngày hôm qua cho cô ấy rồi.

” Lâm Vân nói xong liền trực tiếp đi ra khỏi phòng.

Một góc trong hội trường tiệc rượu.

Một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo khoác trắng và quần jean, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, đang đứng ở đây.

Cô là cô gái đã trả tiền cho Lâm Vân ở nhà hàng Thịnh Diên tối hôm qua, Hoàng Mộng Di.

Hoàng Mộng Di thấy cha mình đến gần, cô vội hỏi: “Ba, thế nào rồi? Có gặp được chủ tịch mới của chi nhánh Hoa Đỉnh không? Anh ta có muốn hợp tác với chúng ta không?”

Người đàn ông trung niên gầy gò mờ mịt lắc đầu.

“Chưa gặp được.

Tổng giám đốc Lưu Ba đã nói chuyện với ba.

Mặc dù ba đã cô gắng hết sức nhưng Lưu tổng đã từ chối.

Sau khi Hoàng Mộng Di nghe vậy, vẻ thất vọng và buồn bã thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp của cô.

“Ba, đừng buồn, giới kinh doanh là như vậy.

Tập đoàn Hoa Đỉnh kinh doanh kiếm tiền, bọn họ đương nhiên phải chọn nhà cung cấp vật tư tốt hơn, chúng ta quá

nhỏ bé, không có khả năng cạnh tranh.

” Hoàng Mộng Di an ủi cha.

“Ba hiểu.

” Người đàn ông trung niên gầy gò gật đầu, vẻ mặt đầy bất lực.

Mặc dù Hoàng Mộng Di không nói gì nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định, sau khi tiệc rượu kết thúc, cô sẽ chặn chủ tịch mới của chinh nhánh Hoa Đỉnh lại để thuyết phục.

Bởi vì Hoàng Mộng Di hiểu, nếu không thể giành được khách hàng lớn như tập đoàn Hoa Đỉnh, thì với tình hình hiện tại của công

ty bọn họ, trong thời gian ngắn sẽ phải đóng cửa thôi, đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ rồi.

“Xin chào, chúng ta lại gặp lại!”

Đúng lúc này, sau lưng Hoàng Mộng Di vang lên một giọng nói.

Hoàng Mộng Di quay đầu lại thì thấy là Lâm Vân và Mập.

Bởi vì các ông chủ ở tiệc rượu hầu như chưa từng gặp Lâm Vân, nên cũng không biết Lâm Vân là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh, cho nên khi Lâm Vân bước vào tiệc rượu cũng không gây ra

bất kỳ sự ồn ào nào.

“Là các anh sao?”.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Vâng!” Lưu Ba gật đầu, sau đó bước ra ngoài.Không lâu sau khi Lưu Ba đi ra ngoài, Mập lao vào phòng khách VIp thở không ra hơi.“Lâm… Lâm Vân! Đoán xem tôi… tôi đã thấy ai trong sảnh tiệc rượu?” Mập thờ hổn hển, nhưng trông rất phấn khích.“Nhìn cậu kích động kìa, cậu nhìn thấy ai?” Lâm Vân cười hỏi.“Nhớ… nhớ cô gái đã trả tiền chochúng ta ở nhà hàng tối qua không?” Mập vẫn còn thở hổn hển.“Cái gì? Chẳng lẽ cậu có thấy cô ấy trong tiệc rượu hả? Thật không?” Lâm Vân kinh ngạc đứng lên khỏi chỗ ngồi.“Đúng vậy! ở đại sảnh tổ chức tiệc rượu! Tôi tận mắt nhìn thấy, không thể nào là giả được!” Mập cười gật đầu đắc ý.“Xem ra chúng ta đúng là có duyên với cô ấy!” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười.Đêm qua Lâm Vân vẫn đang suy nghĩ, hi vọng có thể gặp lại cô gái này, để anh trả lại tiền bạc và ân tình cho cô.Nhưng Lâm Vân cũng biết, gặp lại trong biển người bao la là khó khăn như thế nào.Không ngờ hôm nay lại có tung tích của cô rồi?“Đi thôi! Đi gặp cô ấy đi.Đã đến lúc phải trả lại tiền ăn ngày hôm qua cho cô ấy rồi.” Lâm Vân nói xong liền trực tiếp đi ra khỏi phòng.Một góc trong hội trường tiệc rượu.Một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo khoác trắng và quần jean, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, đang đứng ở đây.Cô là cô gái đã trả tiền cho Lâm Vân ở nhà hàng Thịnh Diên tối hôm qua, Hoàng Mộng Di.Hoàng Mộng Di thấy cha mình đến gần, cô vội hỏi: “Ba, thế nào rồi? Có gặp được chủ tịch mới của chi nhánh Hoa Đỉnh không? Anh ta có muốn hợp tác với chúng ta không?”Người đàn ông trung niên gầy gò mờ mịt lắc đầu.“Chưa gặp được.Tổng giám đốc Lưu Ba đã nói chuyện với ba.Mặc dù ba đã cô gắng hết sức nhưng Lưu tổng đã từ chối.”Sau khi Hoàng Mộng Di nghe vậy, vẻ thất vọng và buồn bã thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp của cô.“Ba, đừng buồn, giới kinh doanh là như vậy.Tập đoàn Hoa Đỉnh kinh doanh kiếm tiền, bọn họ đương nhiên phải chọn nhà cung cấp vật tư tốt hơn, chúng ta quánhỏ bé, không có khả năng cạnh tranh.” Hoàng Mộng Di an ủi cha.“Ba hiểu.” Người đàn ông trung niên gầy gò gật đầu, vẻ mặt đầy bất lực.Mặc dù Hoàng Mộng Di không nói gì nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định, sau khi tiệc rượu kết thúc, cô sẽ chặn chủ tịch mới của chinh nhánh Hoa Đỉnh lại để thuyết phục.Bởi vì Hoàng Mộng Di hiểu, nếu không thể giành được khách hàng lớn như tập đoàn Hoa Đỉnh, thì với tình hình hiện tại của côngty bọn họ, trong thời gian ngắn sẽ phải đóng cửa thôi, đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ rồi.“Xin chào, chúng ta lại gặp lại!”Đúng lúc này, sau lưng Hoàng Mộng Di vang lên một giọng nói.Hoàng Mộng Di quay đầu lại thì thấy là Lâm Vân và Mập.Bởi vì các ông chủ ở tiệc rượu hầu như chưa từng gặp Lâm Vân, nên cũng không biết Lâm Vân là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh, cho nên khi Lâm Vân bước vào tiệc rượu cũng không gây rabất kỳ sự ồn ào nào.“Là các anh sao?”.

Chương 42: 42: Xem Ra Chúng Ta Đúng Là Có Duyên Với Cô Ấy!