Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 47: 47: Cuối Cùng Cũng Được Nhìn Thấy Mặt Thật Của Chù Tịch Mới Rồi
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Hoàng Mộng Di và cha Hoàng đang ngồi chỗ này, trên bàn còn có những ông chủ khác, đều là những ông chủ cấp thấp nhất trong tiệc rượu, nên họ ngồi tương đối xa ờ phía sau.Sau khi Hoàng Mộng Di ngồi xuống, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy Lâm Vân.“Chắc anh ấy đã rời tiệc rượu rồi.” Hoàng Mộng Di lẩm bẩm.Nghĩ đến đây cô mới yên tâm, nếu như vì cô mà anh xảy ra chuyện, lương tâm cô nhất định sẽ cắn rứt!Cha Hoàng cũng nói: “Chứng tỏ cậu ta vẫn còn chút thông minh, rời khỏi bữa tiệc là lựa chọn khôn ngoan nhất của cậu ta.”Ngay sau đó, cha Hoàng quay lại cười chua chát: “Con gái à, thật trớ trêu khi chúng ta không thể tự bảo vệ mình, bây giờ mà lại còn lo lắng cho sự an toàn của người khác.”Ngay lúc này.Trên sân khấu.Lưu Ba cầm micro: “Mọi người, tôi nghĩ mọi người đều rất mong chờ được nhìn thấy chủ tịch mới của Hoa Đỉnh chúng ta phải không?”Mọi người dưới khán đài đều gật đầu.Chín mươi chín phần trăm những người có mặt đều chưa từng nhìn thấy mặt thật của chủ tịch mới công ty nhánh Thanh Dương của tập đoàn Hoa Đỉnh.Mục đích chính của tiệc rượuhôm nay là để họ làm quen với chủ tịch mới.Tất nhiên, họ có thể đã nhìn thấy anh trên tiệc rượu vừa rồi, nhưng họ không biết rằng đó là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh.“Vì tất cả mọi người đều đang rất mong chờ, xin hãy dùng những tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng chủ tịch mới của chúng ta lên sân khấu!”Theo những lời phát biểu làm nóng sân khấu của Lưu Ba, khán giả phía dưới bắt đầu vỗ những tràng pháo tay như sấm.Mọi người đều là vẻ mặt đầy chờ mong nhìn lên trên sân khấu.“Chủ tịch mới Hoa Đỉnh, cuối cùng cũng lên sân khấu rồi!”“Nghe nói chủ tịch mới này còn rất trẻ, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt thật của cậu ấy.”Dưới khán đài mọi người bàn luận sôi nổi.Bàn tiệc ở hàng thứ hai.Uy thiếu đặt điện thoại xuống vàhướng mắt lên sân khấu.Cha của Uy thiếu nhìn lên sân khấu, nói với Uy thiếu: “Tiểu Uy, chút nữa khi chủ tịch mới phát biểu xong, nhất định sẽ bước xuống mời rượu.Đến lúc đó con phải biểu hiện thái độ tốt nhất, nghe chưa? Không được chọc chủ tịch mới, hiểu chưa?”Cha của Uy thiếu biết rất rõ rằng con trai mình rất ngang ngược, càn rỡ, thường xuyên xung đột với người khác.“Ba, đừng lo lắng, cho con một trăm lán gan, con không dámchọc chủ tịch mới.” Uy thiếu cười nói.Bàn cuối cùng ở phía sau.Quách Hiểu Hiểu và cha của cô ta vừa vỗ tay hoan nghênh, trong khi mắt họ nhìn chằm chằm vào sân khấu.“Cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt thật của chù tịch mới rồi, thật mong đợi quá!” vẻ mặt của Quách Hiểu Hiểu đầy mong đợi.ở một bàn khác, Hoàng Mộng Di và cha cô cũng dán mắt vào sân khấu.Dưới sự chú ý và những tràng pháo tay nồng nhiệt, một bóng người từ từ bước lên bục.Người đó đúng là Lâm Vân!.
Hoàng Mộng Di và cha Hoàng đang ngồi chỗ này, trên bàn còn có những ông chủ khác, đều là những ông chủ cấp thấp nhất trong tiệc rượu, nên họ ngồi tương đối xa ờ phía sau.
Sau khi Hoàng Mộng Di ngồi xuống, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy Lâm Vân.
“Chắc anh ấy đã rời tiệc rượu rồi.
” Hoàng Mộng Di lẩm bẩm.
Nghĩ đến đây cô mới yên tâm, nếu như vì cô mà anh xảy ra chuyện, lương tâm cô nhất định sẽ cắn rứt!
Cha Hoàng cũng nói: “Chứng tỏ cậu ta vẫn còn chút thông minh, rời khỏi bữa tiệc là lựa chọn khôn ngoan nhất của cậu ta.
”
Ngay sau đó, cha Hoàng quay lại cười chua chát: “Con gái à, thật trớ trêu khi chúng ta không thể tự bảo vệ mình, bây giờ mà lại còn lo lắng cho sự an toàn của người khác.
”
Ngay lúc này.
Trên sân khấu.
Lưu Ba cầm micro: “Mọi người, tôi nghĩ mọi người đều rất mong chờ được nhìn thấy chủ tịch mới của Hoa Đỉnh chúng ta phải không?”
Mọi người dưới khán đài đều gật đầu.
Chín mươi chín phần trăm những người có mặt đều chưa từng nhìn thấy mặt thật của chủ tịch mới công ty nhánh Thanh Dương của tập đoàn Hoa Đỉnh.
Mục đích chính của tiệc rượu
hôm nay là để họ làm quen với chủ tịch mới.
Tất nhiên, họ có thể đã nhìn thấy anh trên tiệc rượu vừa rồi, nhưng họ không biết rằng đó là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh.
“Vì tất cả mọi người đều đang rất mong chờ, xin hãy dùng những tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng chủ tịch mới của chúng ta lên sân khấu!”
Theo những lời phát biểu làm nóng sân khấu của Lưu Ba, khán giả phía dưới bắt đầu vỗ những tràng pháo tay như sấm.
Mọi người đều là vẻ mặt đầy chờ mong nhìn lên trên sân khấu.
“Chủ tịch mới Hoa Đỉnh, cuối cùng cũng lên sân khấu rồi!”
“Nghe nói chủ tịch mới này còn rất trẻ, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt thật của cậu ấy.
”
Dưới khán đài mọi người bàn luận sôi nổi.
Bàn tiệc ở hàng thứ hai.
Uy thiếu đặt điện thoại xuống và
hướng mắt lên sân khấu.
Cha của Uy thiếu nhìn lên sân khấu, nói với Uy thiếu: “Tiểu Uy, chút nữa khi chủ tịch mới phát biểu xong, nhất định sẽ bước xuống mời rượu.
Đến lúc đó con phải biểu hiện thái độ tốt nhất, nghe chưa? Không được chọc chủ tịch mới, hiểu chưa?”
Cha của Uy thiếu biết rất rõ rằng con trai mình rất ngang ngược, càn rỡ, thường xuyên xung đột với người khác.
“Ba, đừng lo lắng, cho con một trăm lán gan, con không dám
chọc chủ tịch mới.
” Uy thiếu cười nói.
Bàn cuối cùng ở phía sau.
Quách Hiểu Hiểu và cha của cô ta vừa vỗ tay hoan nghênh, trong khi mắt họ nhìn chằm chằm vào sân khấu.
“Cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt thật của chù tịch mới rồi, thật mong đợi quá!” vẻ mặt của Quách Hiểu Hiểu đầy mong đợi.
ở một bàn khác, Hoàng Mộng Di và cha cô cũng dán mắt vào sân khấu.
Dưới sự chú ý và những tràng pháo tay nồng nhiệt, một bóng người từ từ bước lên bục.
Người đó đúng là Lâm Vân!.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Hoàng Mộng Di và cha Hoàng đang ngồi chỗ này, trên bàn còn có những ông chủ khác, đều là những ông chủ cấp thấp nhất trong tiệc rượu, nên họ ngồi tương đối xa ờ phía sau.Sau khi Hoàng Mộng Di ngồi xuống, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy Lâm Vân.“Chắc anh ấy đã rời tiệc rượu rồi.” Hoàng Mộng Di lẩm bẩm.Nghĩ đến đây cô mới yên tâm, nếu như vì cô mà anh xảy ra chuyện, lương tâm cô nhất định sẽ cắn rứt!Cha Hoàng cũng nói: “Chứng tỏ cậu ta vẫn còn chút thông minh, rời khỏi bữa tiệc là lựa chọn khôn ngoan nhất của cậu ta.”Ngay sau đó, cha Hoàng quay lại cười chua chát: “Con gái à, thật trớ trêu khi chúng ta không thể tự bảo vệ mình, bây giờ mà lại còn lo lắng cho sự an toàn của người khác.”Ngay lúc này.Trên sân khấu.Lưu Ba cầm micro: “Mọi người, tôi nghĩ mọi người đều rất mong chờ được nhìn thấy chủ tịch mới của Hoa Đỉnh chúng ta phải không?”Mọi người dưới khán đài đều gật đầu.Chín mươi chín phần trăm những người có mặt đều chưa từng nhìn thấy mặt thật của chủ tịch mới công ty nhánh Thanh Dương của tập đoàn Hoa Đỉnh.Mục đích chính của tiệc rượuhôm nay là để họ làm quen với chủ tịch mới.Tất nhiên, họ có thể đã nhìn thấy anh trên tiệc rượu vừa rồi, nhưng họ không biết rằng đó là chủ tịch mới của Hoa Đỉnh.“Vì tất cả mọi người đều đang rất mong chờ, xin hãy dùng những tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng chủ tịch mới của chúng ta lên sân khấu!”Theo những lời phát biểu làm nóng sân khấu của Lưu Ba, khán giả phía dưới bắt đầu vỗ những tràng pháo tay như sấm.Mọi người đều là vẻ mặt đầy chờ mong nhìn lên trên sân khấu.“Chủ tịch mới Hoa Đỉnh, cuối cùng cũng lên sân khấu rồi!”“Nghe nói chủ tịch mới này còn rất trẻ, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt thật của cậu ấy.”Dưới khán đài mọi người bàn luận sôi nổi.Bàn tiệc ở hàng thứ hai.Uy thiếu đặt điện thoại xuống vàhướng mắt lên sân khấu.Cha của Uy thiếu nhìn lên sân khấu, nói với Uy thiếu: “Tiểu Uy, chút nữa khi chủ tịch mới phát biểu xong, nhất định sẽ bước xuống mời rượu.Đến lúc đó con phải biểu hiện thái độ tốt nhất, nghe chưa? Không được chọc chủ tịch mới, hiểu chưa?”Cha của Uy thiếu biết rất rõ rằng con trai mình rất ngang ngược, càn rỡ, thường xuyên xung đột với người khác.“Ba, đừng lo lắng, cho con một trăm lán gan, con không dámchọc chủ tịch mới.” Uy thiếu cười nói.Bàn cuối cùng ở phía sau.Quách Hiểu Hiểu và cha của cô ta vừa vỗ tay hoan nghênh, trong khi mắt họ nhìn chằm chằm vào sân khấu.“Cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt thật của chù tịch mới rồi, thật mong đợi quá!” vẻ mặt của Quách Hiểu Hiểu đầy mong đợi.ở một bàn khác, Hoàng Mộng Di và cha cô cũng dán mắt vào sân khấu.Dưới sự chú ý và những tràng pháo tay nồng nhiệt, một bóng người từ từ bước lên bục.Người đó đúng là Lâm Vân!.