Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 52: 52: Tôi Lại Khó Xem Như Vậy Sao

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Sau lần thể hiện mới nãy của Lâm Vân, thái độ của mọi người đối với Lâm Vân càng tôn trọnghơn.Nhiều ông chủ đã chủ động giới thiệu con gái của mình cho Lâm Vân, với mục đích đương nhiên là kết bạn với Lâm Vân.Một bàn khác.Cha cùa Quách Hiểu Hiểu nói với cô ta: “Hiểu Hiểu, chủ tịch Lâm sắp đến bàn chúng ta rồi.Đến lúc đó con phải thể hiện thật tốt, cố gắng tạo ấn tượng ban đầu tốt đẹp với chủ tịch Lâm.Nếu con có thể trực tiếp làm quen được với cậu ấy, thì thật tuyệt.”“Ba, con…”Sắc mặt Quách Hiểu Hiểu có chút khó coi, cô ta biết ấn tượng ban đầu của Lâm Vân đối với cô ta đã rất không tốt, lần trước Lâm Vân đã từng nói với cô ta, cô ta là không xứng với anh.Nhưng Quách Hiểu Hiểu không dám nói cho cha mình biết chuyện này.Lúc này Lâm Vân đã đi tới bên bàn.“Tôi mời mọi người một ly.” Lâm Vân cầm ly rượu.Mọi người đều đứng dậy với ly rượu trên tay, tất cả đều rất kính trọng anh.Lâm Vân mới nhấp một ngụm, nhưng mọi người trên bàn đều ngửa cồ uống cạn, như thể đây là cách thể hiện sự tôn trọng với Lâm Vân.Lúc này, cha của Quách Hiểu Hiểu cười nói: “Chù tịch Lâm, đây là con gái Quách Hiểu Hiểu của tôi, tuổi của nó cũng sấp xỉ với chủ tịch, Hiểu Hiểu rất hâm mộ và muốn kết bạn với chủ tịch đó.”Ngay sau đó, cha Quách nháymắt với Quách Hiểu Hiểu, ra hiệu đã đến lúc cô ta phải nói chuyện rồi.Quách Hiểu Hiểu vừa định nói, Lâm Vân liếc mắt nhìn cô ta một cái, sau đó xoay người rời đi không cho cô ta cơ hội nói.Nhìn thấy Lâm Vân bỏ đi, Quách Hiểu Hiểu liền ngớ ra đó.Cô ta phát hiện Lâm Vân còn không thèm nhìn đến cô ta nữa, xem như là không khí vậy!’Tôi… Tôi lại khó xem như vậy sao?”vốn dĩ Quách Hiểu Hiểu tưởng Lâm Vân có thể lạnh lùng chế nhạo cô ta hoặc là răn dạy cô ta vài câu, chuyện này cũng không có gì ghê gớm cả, đáng sợ nhất chính là Lâm Vân không coi cô ta là gì cả!Lúc này, Quách Hiểu Hiểu một lần nữa hồi tưởng lại cảnh gặp Lâm Vân trong quán bar đêm đó.“Tại sao mình lại ngu ngốc như vậy? Mình đã bỏ lỡ tất cả những cơ hội tốt như vậy rồi.”Quách Hiểu Hiểu rất khó chịu, cô ta biết tối hôm đó ở quán barnhất định là cơ hội hoàn hảo để làm quen với Lâm Vân.Nếu lúc đó cô ta thể hiện tốt, có lẽ cô ta đã có thể bám được vào chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh.Thật tiếc khi ông trời đã cho cô ta một cơ hội tốt như vậy, nhưng cô ta đã lãng phí mất rồi.Tất nhiên, trên thế giới không bán thuốc hối hận!Lúc này Lâm Vân đã đến bàn của Hoàng Mộng Di..

Sau lần thể hiện mới nãy của Lâm Vân, thái độ của mọi người đối với Lâm Vân càng tôn trọng

hơn.

Nhiều ông chủ đã chủ động giới thiệu con gái của mình cho Lâm Vân, với mục đích đương nhiên là kết bạn với Lâm Vân.

Một bàn khác.

Cha cùa Quách Hiểu Hiểu nói với cô ta: “Hiểu Hiểu, chủ tịch Lâm sắp đến bàn chúng ta rồi.

Đến lúc đó con phải thể hiện thật tốt, cố gắng tạo ấn tượng ban đầu tốt đẹp với chủ tịch Lâm.

Nếu con có thể trực tiếp làm quen được với cậu ấy, thì thật tuyệt.

“Ba, con…”

Sắc mặt Quách Hiểu Hiểu có chút khó coi, cô ta biết ấn tượng ban đầu của Lâm Vân đối với cô ta đã rất không tốt, lần trước Lâm Vân đã từng nói với cô ta, cô ta là không xứng với anh.

Nhưng Quách Hiểu Hiểu không dám nói cho cha mình biết chuyện này.

Lúc này Lâm Vân đã đi tới bên bàn.

“Tôi mời mọi người một ly.

” Lâm Vân cầm ly rượu.

Mọi người đều đứng dậy với ly rượu trên tay, tất cả đều rất kính trọng anh.

Lâm Vân mới nhấp một ngụm, nhưng mọi người trên bàn đều ngửa cồ uống cạn, như thể đây là cách thể hiện sự tôn trọng với Lâm Vân.

Lúc này, cha của Quách Hiểu Hiểu cười nói: “Chù tịch Lâm, đây là con gái Quách Hiểu Hiểu của tôi, tuổi của nó cũng sấp xỉ với chủ tịch, Hiểu Hiểu rất hâm mộ và muốn kết bạn với chủ tịch đó.

Ngay sau đó, cha Quách nháy

mắt với Quách Hiểu Hiểu, ra hiệu đã đến lúc cô ta phải nói chuyện rồi.

Quách Hiểu Hiểu vừa định nói, Lâm Vân liếc mắt nhìn cô ta một cái, sau đó xoay người rời đi không cho cô ta cơ hội nói.

Nhìn thấy Lâm Vân bỏ đi, Quách Hiểu Hiểu liền ngớ ra đó.

Cô ta phát hiện Lâm Vân còn không thèm nhìn đến cô ta nữa, xem như là không khí vậy!

’Tôi… Tôi lại khó xem như vậy sao?”

vốn dĩ Quách Hiểu Hiểu tưởng Lâm Vân có thể lạnh lùng chế nhạo cô ta hoặc là răn dạy cô ta vài câu, chuyện này cũng không có gì ghê gớm cả, đáng sợ nhất chính là Lâm Vân không coi cô ta là gì cả!

Lúc này, Quách Hiểu Hiểu một lần nữa hồi tưởng lại cảnh gặp Lâm Vân trong quán bar đêm đó.

“Tại sao mình lại ngu ngốc như vậy? Mình đã bỏ lỡ tất cả những cơ hội tốt như vậy rồi.

Quách Hiểu Hiểu rất khó chịu, cô ta biết tối hôm đó ở quán bar

nhất định là cơ hội hoàn hảo để làm quen với Lâm Vân.

Nếu lúc đó cô ta thể hiện tốt, có lẽ cô ta đã có thể bám được vào chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh.

Thật tiếc khi ông trời đã cho cô ta một cơ hội tốt như vậy, nhưng cô ta đã lãng phí mất rồi.

Tất nhiên, trên thế giới không bán thuốc hối hận!

Lúc này Lâm Vân đã đến bàn của Hoàng Mộng Di.

.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Sau lần thể hiện mới nãy của Lâm Vân, thái độ của mọi người đối với Lâm Vân càng tôn trọnghơn.Nhiều ông chủ đã chủ động giới thiệu con gái của mình cho Lâm Vân, với mục đích đương nhiên là kết bạn với Lâm Vân.Một bàn khác.Cha cùa Quách Hiểu Hiểu nói với cô ta: “Hiểu Hiểu, chủ tịch Lâm sắp đến bàn chúng ta rồi.Đến lúc đó con phải thể hiện thật tốt, cố gắng tạo ấn tượng ban đầu tốt đẹp với chủ tịch Lâm.Nếu con có thể trực tiếp làm quen được với cậu ấy, thì thật tuyệt.”“Ba, con…”Sắc mặt Quách Hiểu Hiểu có chút khó coi, cô ta biết ấn tượng ban đầu của Lâm Vân đối với cô ta đã rất không tốt, lần trước Lâm Vân đã từng nói với cô ta, cô ta là không xứng với anh.Nhưng Quách Hiểu Hiểu không dám nói cho cha mình biết chuyện này.Lúc này Lâm Vân đã đi tới bên bàn.“Tôi mời mọi người một ly.” Lâm Vân cầm ly rượu.Mọi người đều đứng dậy với ly rượu trên tay, tất cả đều rất kính trọng anh.Lâm Vân mới nhấp một ngụm, nhưng mọi người trên bàn đều ngửa cồ uống cạn, như thể đây là cách thể hiện sự tôn trọng với Lâm Vân.Lúc này, cha của Quách Hiểu Hiểu cười nói: “Chù tịch Lâm, đây là con gái Quách Hiểu Hiểu của tôi, tuổi của nó cũng sấp xỉ với chủ tịch, Hiểu Hiểu rất hâm mộ và muốn kết bạn với chủ tịch đó.”Ngay sau đó, cha Quách nháymắt với Quách Hiểu Hiểu, ra hiệu đã đến lúc cô ta phải nói chuyện rồi.Quách Hiểu Hiểu vừa định nói, Lâm Vân liếc mắt nhìn cô ta một cái, sau đó xoay người rời đi không cho cô ta cơ hội nói.Nhìn thấy Lâm Vân bỏ đi, Quách Hiểu Hiểu liền ngớ ra đó.Cô ta phát hiện Lâm Vân còn không thèm nhìn đến cô ta nữa, xem như là không khí vậy!’Tôi… Tôi lại khó xem như vậy sao?”vốn dĩ Quách Hiểu Hiểu tưởng Lâm Vân có thể lạnh lùng chế nhạo cô ta hoặc là răn dạy cô ta vài câu, chuyện này cũng không có gì ghê gớm cả, đáng sợ nhất chính là Lâm Vân không coi cô ta là gì cả!Lúc này, Quách Hiểu Hiểu một lần nữa hồi tưởng lại cảnh gặp Lâm Vân trong quán bar đêm đó.“Tại sao mình lại ngu ngốc như vậy? Mình đã bỏ lỡ tất cả những cơ hội tốt như vậy rồi.”Quách Hiểu Hiểu rất khó chịu, cô ta biết tối hôm đó ở quán barnhất định là cơ hội hoàn hảo để làm quen với Lâm Vân.Nếu lúc đó cô ta thể hiện tốt, có lẽ cô ta đã có thể bám được vào chủ tịch mới của tập đoàn Hoa Đỉnh.Thật tiếc khi ông trời đã cho cô ta một cơ hội tốt như vậy, nhưng cô ta đã lãng phí mất rồi.Tất nhiên, trên thế giới không bán thuốc hối hận!Lúc này Lâm Vân đã đến bàn của Hoàng Mộng Di..

Chương 52: 52: Tôi Lại Khó Xem Như Vậy Sao