Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 56: 56: Nhanh Ngồi Xuống Đi!

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “A lô, ông.” Lâm Vân nhanh chóng trả lời điện thoại.“Vân, bây giờ ông đang ở nhà cháu.Cháu về nhà một chuyến.Hai ông cháu mình gặp nhau, có một số chuyện cần phải nói!” Giọng của ông Liễu Chí Trung vang lên trên điện thoại.“Bây giờ ông đang ở Thanh Dương ạ? ở nhà cháu sao?” Lâm Vân có chút kinh ngạc.“Đúng vậy.” Liễu Chí Trung trảlời.“Được rồi, cháu sẽ về ngay.” Lâm Vân trực tiếp trả lời.Theo như Lâm Vân thấy, đột nhiên ông tới Thanh Dương, lại sốt sắng gọi anh về, chắc chắn là có chuyện gì đó quan trọng!Sau khi cúp máy, Lâm Vân vội vàng về nhà.Khu ổ chuột, nhà Lâm Vân.Sau khi ông đưa cho Lâm Vân một trăm triệu vào tuần trước, Lâm Vân dự định mua một cănbiệt thự để ở để cho mẹ thay đổi một môi trường sống tốt hơn.Nhưng mẹ nói đã sống ở đây lâu nên có tình cảm, hơn nữa thì nhà này, còn có ký ức của cha Lâm Vân, cho nên vẫn tiếp tục ở đây mà không dời đi.Mặc dù không đổi nhà, nhưng Lâm Vân lại bỗ sung thêm một số đồ đạc mới cho căn nhà, tạo cho một diện mạo mới cho tổng thể căn nhà.Khi Lâm Vân về đến nhà, ông ngoại đã đợi sẵn ở nhà.“Vân, tới đây đi! Nhanh ngồi xuống đi!”Liễu Chí Trung nhìn thấy Lâm Vân bước vào cửa, nhanh chóng đứng dậy, nhiệt tình kéo Lâm Vân đến bên người, ngồi xuống.“Vân, tuần này cháu thế nào? Có thoải mái không?” ông ngoại Liễu Chí Trung tỏ ra rất lương thiện.Lâm Vân nở nụ cười: “ông, phải nói thật là cảm giác có tiền rất tốt, cháu đã có một tuần rất đẹp.”Từ khi Liễu Chí Trung nhận lại Lâm Vân, tuần này của Lâm Vânthật sự rất tuyệt.Kẻ thù trước đây đã bị anh giẫm dưới chân, kẻ đã từng xem thường anh nay cũng phải nể anh, cuối cùng Lâm Vân cũng thoát khỏi kiếp cơ hàn rồi.Đương nhiên, trong lòng Lâm Vân biết rất rõ, tất cả những điều này là do ông ngoại đem đến cho anh.“Haha, vậy thì tốt! Vậy thì tốt!” Liễu Chí Trung bật cười sau khi nghe những lời của Lâm Vân.Ngừng một chút, Liễu Chí Trunglại nói: “Vậy thì cháu có biết, trên thực tế trong một tuần này, ông cũng đang bí mật quan sát cháu không?”“Quan sát cháu?” Lâm Vân có chút kinh ngạc, kỳ thật Lâm Vân cũng không để ý.“Đúng vậy, ông đã quan sát cháu trong tuần này.Thành thật mà nói, những biểu hiện của cháu đã vượt quá những gì mà ông tường tượng.” Liễu Chí Trung nói.“Là tệ lắm sao ạ?” Lâm Vân cười gượng.“Không, thật tốt ngoài dự đoán của ông.Lúc mới đến công ty, cháu có thể sử dụng thủ đoạn nhanh như chớp để trừ khử kẻ bất đồng với mình, đồng thời còn dùng những phương pháp khôn khéo để thu phục lòng người.Những thứ này, có chút giống với phong cách thời trẻ của ông.” Liễu Chí Trung cười nhẹ nói.“Vâng, vậy sao ạ?” Lâm Vân xấu hổ gãi đầu.“Mà đúng rồi, Vân, ông có một chuyện muốn hỏi, lần trước cháu bị bắt cóc, cháu đã làm như thế nào để cho bọn bắt cóc thả cháura vậy?” Liễu Chí Trung tò mò hỏi..

“A lô, ông.” Lâm Vân nhanh chóng trả lời điện thoại.

“Vân, bây giờ ông đang ở nhà cháu.

Cháu về nhà một chuyến.

Hai ông cháu mình gặp nhau, có một số chuyện cần phải nói!” Giọng của ông Liễu Chí Trung vang lên trên điện thoại.

“Bây giờ ông đang ở Thanh Dương ạ? ở nhà cháu sao?” Lâm Vân có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Liễu Chí Trung trả

lời.

“Được rồi, cháu sẽ về ngay.” Lâm Vân trực tiếp trả lời.

Theo như Lâm Vân thấy, đột nhiên ông tới Thanh Dương, lại sốt sắng gọi anh về, chắc chắn là có chuyện gì đó quan trọng!

Sau khi cúp máy, Lâm Vân vội vàng về nhà.

Khu ổ chuột, nhà Lâm Vân.

Sau khi ông đưa cho Lâm Vân một trăm triệu vào tuần trước, Lâm Vân dự định mua một căn

biệt thự để ở để cho mẹ thay đổi một môi trường sống tốt hơn.

Nhưng mẹ nói đã sống ở đây lâu nên có tình cảm, hơn nữa thì nhà này, còn có ký ức của cha Lâm Vân, cho nên vẫn tiếp tục ở đây mà không dời đi.

Mặc dù không đổi nhà, nhưng Lâm Vân lại bỗ sung thêm một số đồ đạc mới cho căn nhà, tạo cho một diện mạo mới cho tổng thể căn nhà.

Khi Lâm Vân về đến nhà, ông ngoại đã đợi sẵn ở nhà.

“Vân, tới đây đi! Nhanh ngồi xuống đi!”

Liễu Chí Trung nhìn thấy Lâm Vân bước vào cửa, nhanh chóng đứng dậy, nhiệt tình kéo Lâm Vân đến bên người, ngồi xuống.

“Vân, tuần này cháu thế nào? Có thoải mái không?” ông ngoại Liễu Chí Trung tỏ ra rất lương thiện.

Lâm Vân nở nụ cười: “ông, phải nói thật là cảm giác có tiền rất tốt, cháu đã có một tuần rất đẹp.”

Từ khi Liễu Chí Trung nhận lại Lâm Vân, tuần này của Lâm Vân

thật sự rất tuyệt.

Kẻ thù trước đây đã bị anh giẫm dưới chân, kẻ đã từng xem thường anh nay cũng phải nể anh, cuối cùng Lâm Vân cũng thoát khỏi kiếp cơ hàn rồi.

Đương nhiên, trong lòng Lâm Vân biết rất rõ, tất cả những điều này là do ông ngoại đem đến cho anh.

“Haha, vậy thì tốt! Vậy thì tốt!” Liễu Chí Trung bật cười sau khi nghe những lời của Lâm Vân.

Ngừng một chút, Liễu Chí Trung

lại nói: “Vậy thì cháu có biết, trên thực tế trong một tuần này, ông cũng đang bí mật quan sát cháu không?”

“Quan sát cháu?” Lâm Vân có chút kinh ngạc, kỳ thật Lâm Vân cũng không để ý.

“Đúng vậy, ông đã quan sát cháu trong tuần này.

Thành thật mà nói, những biểu hiện của cháu đã vượt quá những gì mà ông tường tượng.” Liễu Chí Trung nói.

“Là tệ lắm sao ạ?” Lâm Vân cười gượng.

“Không, thật tốt ngoài dự đoán của ông.

Lúc mới đến công ty, cháu có thể sử dụng thủ đoạn nhanh như chớp để trừ khử kẻ bất đồng với mình, đồng thời còn dùng những phương pháp khôn khéo để thu phục lòng người.

Những thứ này, có chút giống với phong cách thời trẻ của ông.” Liễu Chí Trung cười nhẹ nói.

“Vâng, vậy sao ạ?” Lâm Vân xấu hổ gãi đầu.

“Mà đúng rồi, Vân, ông có một chuyện muốn hỏi, lần trước cháu bị bắt cóc, cháu đã làm như thế nào để cho bọn bắt cóc thả cháu

ra vậy?” Liễu Chí Trung tò mò hỏi..

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “A lô, ông.” Lâm Vân nhanh chóng trả lời điện thoại.“Vân, bây giờ ông đang ở nhà cháu.Cháu về nhà một chuyến.Hai ông cháu mình gặp nhau, có một số chuyện cần phải nói!” Giọng của ông Liễu Chí Trung vang lên trên điện thoại.“Bây giờ ông đang ở Thanh Dương ạ? ở nhà cháu sao?” Lâm Vân có chút kinh ngạc.“Đúng vậy.” Liễu Chí Trung trảlời.“Được rồi, cháu sẽ về ngay.” Lâm Vân trực tiếp trả lời.Theo như Lâm Vân thấy, đột nhiên ông tới Thanh Dương, lại sốt sắng gọi anh về, chắc chắn là có chuyện gì đó quan trọng!Sau khi cúp máy, Lâm Vân vội vàng về nhà.Khu ổ chuột, nhà Lâm Vân.Sau khi ông đưa cho Lâm Vân một trăm triệu vào tuần trước, Lâm Vân dự định mua một cănbiệt thự để ở để cho mẹ thay đổi một môi trường sống tốt hơn.Nhưng mẹ nói đã sống ở đây lâu nên có tình cảm, hơn nữa thì nhà này, còn có ký ức của cha Lâm Vân, cho nên vẫn tiếp tục ở đây mà không dời đi.Mặc dù không đổi nhà, nhưng Lâm Vân lại bỗ sung thêm một số đồ đạc mới cho căn nhà, tạo cho một diện mạo mới cho tổng thể căn nhà.Khi Lâm Vân về đến nhà, ông ngoại đã đợi sẵn ở nhà.“Vân, tới đây đi! Nhanh ngồi xuống đi!”Liễu Chí Trung nhìn thấy Lâm Vân bước vào cửa, nhanh chóng đứng dậy, nhiệt tình kéo Lâm Vân đến bên người, ngồi xuống.“Vân, tuần này cháu thế nào? Có thoải mái không?” ông ngoại Liễu Chí Trung tỏ ra rất lương thiện.Lâm Vân nở nụ cười: “ông, phải nói thật là cảm giác có tiền rất tốt, cháu đã có một tuần rất đẹp.”Từ khi Liễu Chí Trung nhận lại Lâm Vân, tuần này của Lâm Vânthật sự rất tuyệt.Kẻ thù trước đây đã bị anh giẫm dưới chân, kẻ đã từng xem thường anh nay cũng phải nể anh, cuối cùng Lâm Vân cũng thoát khỏi kiếp cơ hàn rồi.Đương nhiên, trong lòng Lâm Vân biết rất rõ, tất cả những điều này là do ông ngoại đem đến cho anh.“Haha, vậy thì tốt! Vậy thì tốt!” Liễu Chí Trung bật cười sau khi nghe những lời của Lâm Vân.Ngừng một chút, Liễu Chí Trunglại nói: “Vậy thì cháu có biết, trên thực tế trong một tuần này, ông cũng đang bí mật quan sát cháu không?”“Quan sát cháu?” Lâm Vân có chút kinh ngạc, kỳ thật Lâm Vân cũng không để ý.“Đúng vậy, ông đã quan sát cháu trong tuần này.Thành thật mà nói, những biểu hiện của cháu đã vượt quá những gì mà ông tường tượng.” Liễu Chí Trung nói.“Là tệ lắm sao ạ?” Lâm Vân cười gượng.“Không, thật tốt ngoài dự đoán của ông.Lúc mới đến công ty, cháu có thể sử dụng thủ đoạn nhanh như chớp để trừ khử kẻ bất đồng với mình, đồng thời còn dùng những phương pháp khôn khéo để thu phục lòng người.Những thứ này, có chút giống với phong cách thời trẻ của ông.” Liễu Chí Trung cười nhẹ nói.“Vâng, vậy sao ạ?” Lâm Vân xấu hổ gãi đầu.“Mà đúng rồi, Vân, ông có một chuyện muốn hỏi, lần trước cháu bị bắt cóc, cháu đã làm như thế nào để cho bọn bắt cóc thả cháura vậy?” Liễu Chí Trung tò mò hỏi..

Chương 56: 56: Nhanh Ngồi Xuống Đi!