Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 60: 60: Mập Chúng Ta Đi Xem Đi
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo sơ mi bước vào lớp, người đàn ông này cao 1m8, rất đẹp trai.“Woa, là Trịnh Hải.”Một số sinh viên trong lớp không khỏi hét lên khi nhìn thấy người đàn ông cao lớn này.Trịnh Hải này, Lâm Vân cũng biết hắn, là trưởng ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, Lâm Vân từng nghe người ta nói con gái từng ngủ với Trịnh Hải nhiều như làmột đội bóng vậy.Tất nhiên, điều này cũng không ngăn được sự nổi tiếng của Trịnh Hải, rất nhiều cô gái vẫn theo đuổi Trịnh Hải vì anh cao ráo, đẹp trai, hơn nữa còn chơi bóng rổ rất giỏi.Lâm Vân không thích những kẻ đạo đức giả như Trịnh Hải.“Tại sao hắn lại tới lớp học của chúng ta?” Lâm Vân nhíu mày.Sau khi Trịnh Hải bước vào lớp, hắn đi thẳng đến trước mặt lớp trường Vương Tuyết ờ hàng ghếđầu.“Anh Trịnh Hải, có chuyện gì sao?” Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Trịnh Hải.“Đương nhiên là có chuyện, em ra ngoài nói chuyện với anh đi.” Trịnh Hải nói.“Được.”Vương Tuyết là cán bộ ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, nên cô gật đầu và lập tức đi theo Trịnh Hải ra khỏi lớp.“Mập, chúng ta đi xem đi.”Lâm Vân nhìn Trịnh Hải, luôn cảm thấy hắn không có ý tốt.Thế là Lâm Vân và Mập đi theo.Bước ra ngoài lớp học.“Cán bộ Vương Tuyết, với tư cách là chủ nhiệm của ban đối ngoại cùa Hội Sinh Viên, anh giao cho em một nhiệm vụ.” Trịnh Hải nói.“Anh Trịnh Hải nói đi.” Vương Tuyết gật đầu.Vương Tuyết là thành viên ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, hiệntại tương đương là cấp dưới của Trịnh Hải.“Gần đây trường sẽ tổ chức hội thể thao mùa Đông.Trường cần một nhà tài trợ để họ tài trợ ngày hội thể thao mùa Đông với nguồn tiền tài trợ là hai vạn.Anh nghĩ giao nhiệm vụ này cho em là tương đối phù hợp.” Trịnh Hải nói với Vương Tuyết.Ý của Trịnh Hải rất đơn giản, đó là để Vương Tuyết xin tiền tài trợ hai vạn cho hoạt động của trường!“Hai vạn sao? Chuyện này… anhTrịnh Hải, có hơi nhiều rồi!” Vương Tuyết bị số tiền này cho kinh ngạc mà che cái miệng nhỏ nhắn lại.Trước đây, tiền tài trợ chủ yếu là ba mươi ngàn đến năm mươi ngàn, hiếm khi có số tiền lớn đến hai vạn như vậy.Tài trợ đã là một việc rất khó, tăng phí tài trợ lên đến hai vạn lại càng khó hơn.“Ngày hội thể thao mùa Đông lần này sẽ hoành tráng hơn, và tất nhiên chi phí sẽ không ít.” Trịnh Hải nói.Ngừng một lát, Trịnh Hải nói tiếp: “Vương Tuyết, nhiệm vụ càng khó càng có thể tôi luyện con người.Đây là cơ hội rèn luyện hiếm có.Anh coi trọng em, cho nên ta giao nhiệm vụ này cho em, hiểu chưa?”“Con mẹ nó, đúng là nói chuyện vô nghĩa mà.”Lâm Vân, người đang nghe trộm, không khỏi lắc đầu cười lạnh sau khi nghe Trịnh Hải nói.Các cán bộ và chủ tịch Hội Sinh Viên thích bảo những sinh viên ngây thơ này gia nhập Hội SinhViên với danh nghĩa tôi luyện người..
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo sơ mi bước vào lớp, người đàn ông này cao 1m8, rất đẹp trai.
“Woa, là Trịnh Hải.
”
Một số sinh viên trong lớp không khỏi hét lên khi nhìn thấy người đàn ông cao lớn này.
Trịnh Hải này, Lâm Vân cũng biết hắn, là trưởng ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, Lâm Vân từng nghe người ta nói con gái từng ngủ với Trịnh Hải nhiều như là
một đội bóng vậy.
Tất nhiên, điều này cũng không ngăn được sự nổi tiếng của Trịnh Hải, rất nhiều cô gái vẫn theo đuổi Trịnh Hải vì anh cao ráo, đẹp trai, hơn nữa còn chơi bóng rổ rất giỏi.
Lâm Vân không thích những kẻ đạo đức giả như Trịnh Hải.
“Tại sao hắn lại tới lớp học của chúng ta?” Lâm Vân nhíu mày.
Sau khi Trịnh Hải bước vào lớp, hắn đi thẳng đến trước mặt lớp trường Vương Tuyết ờ hàng ghế
đầu.
“Anh Trịnh Hải, có chuyện gì sao?” Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Trịnh Hải.
“Đương nhiên là có chuyện, em ra ngoài nói chuyện với anh đi.
” Trịnh Hải nói.
“Được.
”
Vương Tuyết là cán bộ ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, nên cô gật đầu và lập tức đi theo Trịnh Hải ra khỏi lớp.
“Mập, chúng ta đi xem đi.
”
Lâm Vân nhìn Trịnh Hải, luôn cảm thấy hắn không có ý tốt.
Thế là Lâm Vân và Mập đi theo.
Bước ra ngoài lớp học.
“Cán bộ Vương Tuyết, với tư cách là chủ nhiệm của ban đối ngoại cùa Hội Sinh Viên, anh giao cho em một nhiệm vụ.
” Trịnh Hải nói.
“Anh Trịnh Hải nói đi.
” Vương Tuyết gật đầu.
Vương Tuyết là thành viên ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, hiện
tại tương đương là cấp dưới của Trịnh Hải.
“Gần đây trường sẽ tổ chức hội thể thao mùa Đông.
Trường cần một nhà tài trợ để họ tài trợ ngày hội thể thao mùa Đông với nguồn tiền tài trợ là hai vạn.
Anh nghĩ giao nhiệm vụ này cho em là tương đối phù hợp.
” Trịnh Hải nói với Vương Tuyết.
Ý của Trịnh Hải rất đơn giản, đó là để Vương Tuyết xin tiền tài trợ hai vạn cho hoạt động của trường!
“Hai vạn sao? Chuyện này… anh
Trịnh Hải, có hơi nhiều rồi!” Vương Tuyết bị số tiền này cho kinh ngạc mà che cái miệng nhỏ nhắn lại.
Trước đây, tiền tài trợ chủ yếu là ba mươi ngàn đến năm mươi ngàn, hiếm khi có số tiền lớn đến hai vạn như vậy.
Tài trợ đã là một việc rất khó, tăng phí tài trợ lên đến hai vạn lại càng khó hơn.
“Ngày hội thể thao mùa Đông lần này sẽ hoành tráng hơn, và tất nhiên chi phí sẽ không ít.
” Trịnh Hải nói.
Ngừng một lát, Trịnh Hải nói tiếp: “Vương Tuyết, nhiệm vụ càng khó càng có thể tôi luyện con người.
Đây là cơ hội rèn luyện hiếm có.
Anh coi trọng em, cho nên ta giao nhiệm vụ này cho em, hiểu chưa?”
“Con mẹ nó, đúng là nói chuyện vô nghĩa mà.
”
Lâm Vân, người đang nghe trộm, không khỏi lắc đầu cười lạnh sau khi nghe Trịnh Hải nói.
Các cán bộ và chủ tịch Hội Sinh Viên thích bảo những sinh viên ngây thơ này gia nhập Hội Sinh
Viên với danh nghĩa tôi luyện người.
.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo sơ mi bước vào lớp, người đàn ông này cao 1m8, rất đẹp trai.“Woa, là Trịnh Hải.”Một số sinh viên trong lớp không khỏi hét lên khi nhìn thấy người đàn ông cao lớn này.Trịnh Hải này, Lâm Vân cũng biết hắn, là trưởng ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, Lâm Vân từng nghe người ta nói con gái từng ngủ với Trịnh Hải nhiều như làmột đội bóng vậy.Tất nhiên, điều này cũng không ngăn được sự nổi tiếng của Trịnh Hải, rất nhiều cô gái vẫn theo đuổi Trịnh Hải vì anh cao ráo, đẹp trai, hơn nữa còn chơi bóng rổ rất giỏi.Lâm Vân không thích những kẻ đạo đức giả như Trịnh Hải.“Tại sao hắn lại tới lớp học của chúng ta?” Lâm Vân nhíu mày.Sau khi Trịnh Hải bước vào lớp, hắn đi thẳng đến trước mặt lớp trường Vương Tuyết ờ hàng ghếđầu.“Anh Trịnh Hải, có chuyện gì sao?” Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Trịnh Hải.“Đương nhiên là có chuyện, em ra ngoài nói chuyện với anh đi.” Trịnh Hải nói.“Được.”Vương Tuyết là cán bộ ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, nên cô gật đầu và lập tức đi theo Trịnh Hải ra khỏi lớp.“Mập, chúng ta đi xem đi.”Lâm Vân nhìn Trịnh Hải, luôn cảm thấy hắn không có ý tốt.Thế là Lâm Vân và Mập đi theo.Bước ra ngoài lớp học.“Cán bộ Vương Tuyết, với tư cách là chủ nhiệm của ban đối ngoại cùa Hội Sinh Viên, anh giao cho em một nhiệm vụ.” Trịnh Hải nói.“Anh Trịnh Hải nói đi.” Vương Tuyết gật đầu.Vương Tuyết là thành viên ban đối ngoại của Hội Sinh Viên, hiệntại tương đương là cấp dưới của Trịnh Hải.“Gần đây trường sẽ tổ chức hội thể thao mùa Đông.Trường cần một nhà tài trợ để họ tài trợ ngày hội thể thao mùa Đông với nguồn tiền tài trợ là hai vạn.Anh nghĩ giao nhiệm vụ này cho em là tương đối phù hợp.” Trịnh Hải nói với Vương Tuyết.Ý của Trịnh Hải rất đơn giản, đó là để Vương Tuyết xin tiền tài trợ hai vạn cho hoạt động của trường!“Hai vạn sao? Chuyện này… anhTrịnh Hải, có hơi nhiều rồi!” Vương Tuyết bị số tiền này cho kinh ngạc mà che cái miệng nhỏ nhắn lại.Trước đây, tiền tài trợ chủ yếu là ba mươi ngàn đến năm mươi ngàn, hiếm khi có số tiền lớn đến hai vạn như vậy.Tài trợ đã là một việc rất khó, tăng phí tài trợ lên đến hai vạn lại càng khó hơn.“Ngày hội thể thao mùa Đông lần này sẽ hoành tráng hơn, và tất nhiên chi phí sẽ không ít.” Trịnh Hải nói.Ngừng một lát, Trịnh Hải nói tiếp: “Vương Tuyết, nhiệm vụ càng khó càng có thể tôi luyện con người.Đây là cơ hội rèn luyện hiếm có.Anh coi trọng em, cho nên ta giao nhiệm vụ này cho em, hiểu chưa?”“Con mẹ nó, đúng là nói chuyện vô nghĩa mà.”Lâm Vân, người đang nghe trộm, không khỏi lắc đầu cười lạnh sau khi nghe Trịnh Hải nói.Các cán bộ và chủ tịch Hội Sinh Viên thích bảo những sinh viên ngây thơ này gia nhập Hội SinhViên với danh nghĩa tôi luyện người..