Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 16: Chương 16

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Anh đột nhiên nhớ đến người phụ nữ năm năm trước đó.Người phụ nữ sinh Mộ Tuyết, cũng là người phụ nữ duy nhất của anh.Chiếm hữu đêm hôm đó đã khắc sâu vào trí nhớ của anh.Trên người người phụ nữ kia cũng có mùi hương như vậy.Để cho người ta khắc cốt ghi tâm, muốn ngừng cũng không được.Kỳ Hàn Lâm cho tới bây giờ tự tin mình định lực phi phàm, nhiều năm như vậy, thanh tâm quả dục, trừ người phụ nữ đó ra, bên người chưa từng có người phụ nữ nào khác.Trước người phụ nữ đó, anh chưa từng đụng chạm vào bất kỳ ai.Nhưng từ sau khi chạm vào cô, thân thể của anh dường như bị trúng bùa, không chạm được vào người phụ nữ nào khác.Nhà họ Kỳ trên dưới còn tưởng rằng vấn đề sinh lý của anh có chỗ khó nói.Đến Tống Thừa Diễn cũng hoài nghi anh, có phải anh có vấn đề về chuyện đó hay không.Nhưng hôm nay ngửi được mùi hương này, Kỳ Hàn Lâm liền ý thức được, có lẽ, cũng không phải là thân thể anh xảy ra vấn đề.Lâm Mạn nhắm chặt ánh mắt, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, trầmngâm suy nghĩ nên giải thích như thế nào.Đỉnh đầu lại vang lên giọng điệu chất vấn lạnh lùng của Kỳ Hàn Lâm.“Cô là ai ?”Trên người cô làm sao có mùi hương của người phụ nư đó?Lâm Mạn còn chưa kịp đáp lại, Kỳ Hàn Lâm nắm lấy cầm cô giữ chặt, “Có nói hay không.”Thật là hung dữ! !Kỳ Hàn Lâm này dáng dấp tuấn mỹ đẹp trai, không nghĩ tới lại là người đàn ông hung dữ như vậy!“Đừng chơi trò này vối tôi.”Kỳ Hàn Lâm nói, “Nếu cô đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của tôi.”Lâm Mạn bị ép buộc xoay người, giọng nói của người đàn ông và sâu thẳm và trầm lạnh:“Tôi nói cho cô biết, cô thành công rồi.”Cô không dám ngẩng đầu lên, cúi gằm mặt, đem mình co rúc vào xóxỉnh, toàn bộ người chìm trong suối nước nóng, đỏ tới mang tai!Thu hút sự chú ý?Thu hút sự chú ý của ai?Cô chỉ mong người đàn ông này đừng để ý đến cô.Ai biết cô lại bị người lòng dạ hiểm ác tính toán!“Nhìn tppo.”Kỳ Hàn Lâm dùng giọng điệu ra lệnh.Lâm Mạn nhắm mắt ngẩng mặt lên,đụng vào đôi mắt phượng sâu như vực thẳm của anh, cặp mắt kia thâm thúy không thấy đáy, trong vẻ lãnh đạm lại sáng quắc như sao.Con ngươi của anh là một màu đen tuyền.Cô chưa từng thấy qua đôi mắt sắc bén như vậy!Tôn lên làn da trắng noãn còn có thêm một loại yêu dị.Lâm Mạn vừa nhìn thấy cái ánh mắt này, bất thình lình ý thức được cái gì đó.Không hay…Cô đi tắm nên nước hoa đều bị hòa tan.Lâm Mạn không còn kịp suy tư nữa, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu.Tất cả phòng tuyến của anh không biết vì nguyên nhân gì mà tan rã, cho tới bây giờ người đàn ông lãnh cảm cấm dục vào giờ phút này tựa như hóa thành nước lũ và mãnh thú.Kỳ Hàn Lâm dùng sức phong bế môicủa cô.Nói là hôn, ngược lại không bằng nói là cắn nuốt.Lâm Mạn chỉ cảm thấy cánh môi truyền tới một trận đau đớn, cô dùng sức chống cự, hai tay gắt gao đẩy bả vai người đàn ông.“Kỳ gia! !”Lâm Mạn trừng hai mắt, nhìn Kỳ Hàn Lâm trở nên mất khống chế, hôn môi của cô..

Anh đột nhiên nhớ đến người phụ nữ năm năm trước đó.

Người phụ nữ sinh Mộ Tuyết, cũng là người phụ nữ duy nhất của anh.

Chiếm hữu đêm hôm đó đã khắc sâu vào trí nhớ của anh.

Trên người người phụ nữ kia cũng có mùi hương như vậy.

Để cho người ta khắc cốt ghi tâm, muốn ngừng cũng không được.

Kỳ Hàn Lâm cho tới bây giờ tự tin mình định lực phi phàm, nhiều năm như vậy, thanh tâm quả dục, trừ người phụ nữ đó ra, bên người chưa từng có người phụ nữ nào khác.

Trước người phụ nữ đó, anh chưa từng đụng chạm vào bất kỳ ai.

Nhưng từ sau khi chạm vào cô, thân thể của anh dường như bị trúng bùa, không chạm được vào người phụ nữ nào khác.

Nhà họ Kỳ trên dưới còn tưởng rằng vấn đề sinh lý của anh có chỗ khó nói.

Đến Tống Thừa Diễn cũng hoài nghi anh, có phải anh có vấn đề về chuyện đó hay không.

Nhưng hôm nay ngửi được mùi hương này, Kỳ Hàn Lâm liền ý thức được, có lẽ, cũng không phải là thân thể anh xảy ra vấn đề.

Lâm Mạn nhắm chặt ánh mắt, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, trầm

ngâm suy nghĩ nên giải thích như thế nào.

Đỉnh đầu lại vang lên giọng điệu chất vấn lạnh lùng của Kỳ Hàn Lâm.

“Cô là ai ?”

Trên người cô làm sao có mùi hương của người phụ nư đó?

Lâm Mạn còn chưa kịp đáp lại, Kỳ Hàn Lâm nắm lấy cầm cô giữ chặt, “Có nói hay không.

Thật là hung dữ! !

Kỳ Hàn Lâm này dáng dấp tuấn mỹ đẹp trai, không nghĩ tới lại là người đàn ông hung dữ như vậy!

“Đừng chơi trò này vối tôi.

Kỳ Hàn Lâm nói, “Nếu cô đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của tôi.

Lâm Mạn bị ép buộc xoay người, giọng nói của người đàn ông và sâu thẳm và trầm lạnh:

“Tôi nói cho cô biết, cô thành công rồi.

Cô không dám ngẩng đầu lên, cúi gằm mặt, đem mình co rúc vào xó

xỉnh, toàn bộ người chìm trong suối nước nóng, đỏ tới mang tai!

Thu hút sự chú ý?

Thu hút sự chú ý của ai?

Cô chỉ mong người đàn ông này đừng để ý đến cô.

Ai biết cô lại bị người lòng dạ hiểm ác tính toán!

“Nhìn tppo.

Kỳ Hàn Lâm dùng giọng điệu ra lệnh.

Lâm Mạn nhắm mắt ngẩng mặt lên,

đụng vào đôi mắt phượng sâu như vực thẳm của anh, cặp mắt kia thâm thúy không thấy đáy, trong vẻ lãnh đạm lại sáng quắc như sao.

Con ngươi của anh là một màu đen tuyền.

Cô chưa từng thấy qua đôi mắt sắc bén như vậy!

Tôn lên làn da trắng noãn còn có thêm một loại yêu dị.

Lâm Mạn vừa nhìn thấy cái ánh mắt này, bất thình lình ý thức được cái gì đó.

Không hay…

Cô đi tắm nên nước hoa đều bị hòa tan.

Lâm Mạn không còn kịp suy tư nữa, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu.

Tất cả phòng tuyến của anh không biết vì nguyên nhân gì mà tan rã, cho tới bây giờ người đàn ông lãnh cảm cấm dục vào giờ phút này tựa như hóa thành nước lũ và mãnh thú.

Kỳ Hàn Lâm dùng sức phong bế môi

của cô.

Nói là hôn, ngược lại không bằng nói là cắn nuốt.

Lâm Mạn chỉ cảm thấy cánh môi truyền tới một trận đau đớn, cô dùng sức chống cự, hai tay gắt gao đẩy bả vai người đàn ông.

“Kỳ gia! !”

Lâm Mạn trừng hai mắt, nhìn Kỳ Hàn Lâm trở nên mất khống chế, hôn môi của cô.

.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Anh đột nhiên nhớ đến người phụ nữ năm năm trước đó.Người phụ nữ sinh Mộ Tuyết, cũng là người phụ nữ duy nhất của anh.Chiếm hữu đêm hôm đó đã khắc sâu vào trí nhớ của anh.Trên người người phụ nữ kia cũng có mùi hương như vậy.Để cho người ta khắc cốt ghi tâm, muốn ngừng cũng không được.Kỳ Hàn Lâm cho tới bây giờ tự tin mình định lực phi phàm, nhiều năm như vậy, thanh tâm quả dục, trừ người phụ nữ đó ra, bên người chưa từng có người phụ nữ nào khác.Trước người phụ nữ đó, anh chưa từng đụng chạm vào bất kỳ ai.Nhưng từ sau khi chạm vào cô, thân thể của anh dường như bị trúng bùa, không chạm được vào người phụ nữ nào khác.Nhà họ Kỳ trên dưới còn tưởng rằng vấn đề sinh lý của anh có chỗ khó nói.Đến Tống Thừa Diễn cũng hoài nghi anh, có phải anh có vấn đề về chuyện đó hay không.Nhưng hôm nay ngửi được mùi hương này, Kỳ Hàn Lâm liền ý thức được, có lẽ, cũng không phải là thân thể anh xảy ra vấn đề.Lâm Mạn nhắm chặt ánh mắt, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, trầmngâm suy nghĩ nên giải thích như thế nào.Đỉnh đầu lại vang lên giọng điệu chất vấn lạnh lùng của Kỳ Hàn Lâm.“Cô là ai ?”Trên người cô làm sao có mùi hương của người phụ nư đó?Lâm Mạn còn chưa kịp đáp lại, Kỳ Hàn Lâm nắm lấy cầm cô giữ chặt, “Có nói hay không.”Thật là hung dữ! !Kỳ Hàn Lâm này dáng dấp tuấn mỹ đẹp trai, không nghĩ tới lại là người đàn ông hung dữ như vậy!“Đừng chơi trò này vối tôi.”Kỳ Hàn Lâm nói, “Nếu cô đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của tôi.”Lâm Mạn bị ép buộc xoay người, giọng nói của người đàn ông và sâu thẳm và trầm lạnh:“Tôi nói cho cô biết, cô thành công rồi.”Cô không dám ngẩng đầu lên, cúi gằm mặt, đem mình co rúc vào xóxỉnh, toàn bộ người chìm trong suối nước nóng, đỏ tới mang tai!Thu hút sự chú ý?Thu hút sự chú ý của ai?Cô chỉ mong người đàn ông này đừng để ý đến cô.Ai biết cô lại bị người lòng dạ hiểm ác tính toán!“Nhìn tppo.”Kỳ Hàn Lâm dùng giọng điệu ra lệnh.Lâm Mạn nhắm mắt ngẩng mặt lên,đụng vào đôi mắt phượng sâu như vực thẳm của anh, cặp mắt kia thâm thúy không thấy đáy, trong vẻ lãnh đạm lại sáng quắc như sao.Con ngươi của anh là một màu đen tuyền.Cô chưa từng thấy qua đôi mắt sắc bén như vậy!Tôn lên làn da trắng noãn còn có thêm một loại yêu dị.Lâm Mạn vừa nhìn thấy cái ánh mắt này, bất thình lình ý thức được cái gì đó.Không hay…Cô đi tắm nên nước hoa đều bị hòa tan.Lâm Mạn không còn kịp suy tư nữa, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu.Tất cả phòng tuyến của anh không biết vì nguyên nhân gì mà tan rã, cho tới bây giờ người đàn ông lãnh cảm cấm dục vào giờ phút này tựa như hóa thành nước lũ và mãnh thú.Kỳ Hàn Lâm dùng sức phong bế môicủa cô.Nói là hôn, ngược lại không bằng nói là cắn nuốt.Lâm Mạn chỉ cảm thấy cánh môi truyền tới một trận đau đớn, cô dùng sức chống cự, hai tay gắt gao đẩy bả vai người đàn ông.“Kỳ gia! !”Lâm Mạn trừng hai mắt, nhìn Kỳ Hàn Lâm trở nên mất khống chế, hôn môi của cô..

Chương 16: Chương 16