“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 18: Chương 18
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Bắc Bắc mới vừa sửa soạn giường xong, thấy Lâm Mạn đầu ướt dầm dề xông vào, thần sắc hoảng loạn,cậu bé khẩn trương hỏi, “Mommy làm sao vậy?”Lâm Mạn thở phì phò nói, “Mommy gặp phải người xấu!”“Người xấu nào?” Bắc Bắc vừa nghe liền xắn ống tay áo, “Cũng dám ăn h**p mommy của con?”Hu hu hu! Bắc Bắc!Lâm Mạn ủy khuất mà ôm lấy cậu bé, “Chỉ có Bắc Bắc biết thương mommy thôi!”“Là ai? Bắc Bắc dạy dỗ người đó thay mommy!”“Thôi đi, Bắc Bắc đánh không lại!”Bắc Bắc ủy khuất mà liếc xéo cô một cái, “Bắc Bắc đánh không lại, nhưng mà Bắc Bắc có thể mắng người đó khóc.”Lâm Mạn:“…..”Làm sao cô lại quênmất, Bắc Bắc sinh ra thiên phú là kỹ năng độc miệng đạt được cấp bậc tối cao.“Thôi đi!Bắc Bắc giơ tay nhỏ vén một sợi tóc ướt của cô, hỏi, “Mommy tắm rửa xong làm sao không sấy khô tóc? Con đọc sách nói, nếu con gái không làm khô tóc thì về sau chờ mommy biến thành bà lão sẽ đau nửa đầu.”Bà lãoLâm Mạn bị chọc đến dở khóc dở cười.Bắc Bắc lập tức nói, “ừm! Con nói sai rồi, mommy của con là tiên nữ, vĩnh viễn là tiểu tiên nữ, cả đời đều sẽ không già.”Cậu bé vừa nói vừa lấy một cái máy sấy tàn tạ từ trong vali ra.Sở dĩ nói là tàn tạ là cái máy sấy này đã dùng bốn năm, trong đó có một lần bị rớt xuống nứ ra.Bắc Bắc dùng băng keo dán lại rồidùng tiềp.“Ngồi trên giường đi.”Lâm Mạn nghe theo lời chỉ huy của Bắc Bắc, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường.“Nằm xuống, đầu hướng về phía con.”Lâm Mạn lại ngoan ngoãn nằm xuống.Bắc Bắc dời một cái ghế nhỏ tới, giơ máy sấy, bắt đầu sấy tóc cho cô.Lâm Mạn chợt hoảng hốt.Từ trước tới nay, trừ bỏ Bắc Bắc, chỉ có mẹ sẽ dịu dàng sấy tóc cho cô thôi.Lâm Mạn vỗ vỗ giường, “Mau lên giường, ngủ thôi.”Bắc Bắc gật gật đầu, bò lên trên giường.Lâm Mạn ôm cậu bé vào trong lòng ngực, hôn lên trán cậu bé một cái.Nhiều năm như vậy, có Bắc Bắc làm bạn, cô không hề cảm thấy cô đơnmột chút nào..
Bắc Bắc mới vừa sửa soạn giường xong, thấy Lâm Mạn đầu ướt dầm dề xông vào, thần sắc hoảng loạn,cậu bé khẩn trương hỏi, “Mommy làm sao vậy?”
Lâm Mạn thở phì phò nói, “Mommy gặp phải người xấu!”
“Người xấu nào?” Bắc Bắc vừa nghe liền xắn ống tay áo, “Cũng dám ăn h**p mommy của con?”
Hu hu hu! Bắc Bắc!
Lâm Mạn ủy khuất mà ôm lấy cậu bé, “Chỉ có Bắc Bắc biết thương mommy thôi!”
“Là ai? Bắc Bắc dạy dỗ người đó thay mommy!”
“Thôi đi, Bắc Bắc đánh không lại!”
Bắc Bắc ủy khuất mà liếc xéo cô một cái, “Bắc Bắc đánh không lại, nhưng mà Bắc Bắc có thể mắng người đó khóc.
”
Lâm Mạn:
“….
.
”
Làm sao cô lại quên
mất, Bắc Bắc sinh ra thiên phú là kỹ năng độc miệng đạt được cấp bậc tối cao.
“Thôi đi!
Bắc Bắc giơ tay nhỏ vén một sợi tóc ướt của cô, hỏi, “Mommy tắm rửa xong làm sao không sấy khô tóc? Con đọc sách nói, nếu con gái không làm khô tóc thì về sau chờ mommy biến thành bà lão sẽ đau nửa đầu.
”
Bà lão
Lâm Mạn bị chọc đến dở khóc dở cười.
Bắc Bắc lập tức nói, “ừm! Con nói sai rồi, mommy của con là tiên nữ, vĩnh viễn là tiểu tiên nữ, cả đời đều sẽ không già.
”
Cậu bé vừa nói vừa lấy một cái máy sấy tàn tạ từ trong vali ra.
Sở dĩ nói là tàn tạ là cái máy sấy này đã dùng bốn năm, trong đó có một lần bị rớt xuống nứ ra.
Bắc Bắc dùng băng keo dán lại rồi
dùng tiềp.
“Ngồi trên giường đi.
”
Lâm Mạn nghe theo lời chỉ huy của Bắc Bắc, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường.
“Nằm xuống, đầu hướng về phía con.
”
Lâm Mạn lại ngoan ngoãn nằm xuống.
Bắc Bắc dời một cái ghế nhỏ tới, giơ máy sấy, bắt đầu sấy tóc cho cô.
Lâm Mạn chợt hoảng hốt.
Từ trước tới nay, trừ bỏ Bắc Bắc, chỉ có mẹ sẽ dịu dàng sấy tóc cho cô thôi.
Lâm Mạn vỗ vỗ giường, “Mau lên giường, ngủ thôi.
”
Bắc Bắc gật gật đầu, bò lên trên giường.
Lâm Mạn ôm cậu bé vào trong lòng ngực, hôn lên trán cậu bé một cái.
Nhiều năm như vậy, có Bắc Bắc làm bạn, cô không hề cảm thấy cô đơn
một chút nào.
.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Bắc Bắc mới vừa sửa soạn giường xong, thấy Lâm Mạn đầu ướt dầm dề xông vào, thần sắc hoảng loạn,cậu bé khẩn trương hỏi, “Mommy làm sao vậy?”Lâm Mạn thở phì phò nói, “Mommy gặp phải người xấu!”“Người xấu nào?” Bắc Bắc vừa nghe liền xắn ống tay áo, “Cũng dám ăn h**p mommy của con?”Hu hu hu! Bắc Bắc!Lâm Mạn ủy khuất mà ôm lấy cậu bé, “Chỉ có Bắc Bắc biết thương mommy thôi!”“Là ai? Bắc Bắc dạy dỗ người đó thay mommy!”“Thôi đi, Bắc Bắc đánh không lại!”Bắc Bắc ủy khuất mà liếc xéo cô một cái, “Bắc Bắc đánh không lại, nhưng mà Bắc Bắc có thể mắng người đó khóc.”Lâm Mạn:“…..”Làm sao cô lại quênmất, Bắc Bắc sinh ra thiên phú là kỹ năng độc miệng đạt được cấp bậc tối cao.“Thôi đi!Bắc Bắc giơ tay nhỏ vén một sợi tóc ướt của cô, hỏi, “Mommy tắm rửa xong làm sao không sấy khô tóc? Con đọc sách nói, nếu con gái không làm khô tóc thì về sau chờ mommy biến thành bà lão sẽ đau nửa đầu.”Bà lãoLâm Mạn bị chọc đến dở khóc dở cười.Bắc Bắc lập tức nói, “ừm! Con nói sai rồi, mommy của con là tiên nữ, vĩnh viễn là tiểu tiên nữ, cả đời đều sẽ không già.”Cậu bé vừa nói vừa lấy một cái máy sấy tàn tạ từ trong vali ra.Sở dĩ nói là tàn tạ là cái máy sấy này đã dùng bốn năm, trong đó có một lần bị rớt xuống nứ ra.Bắc Bắc dùng băng keo dán lại rồidùng tiềp.“Ngồi trên giường đi.”Lâm Mạn nghe theo lời chỉ huy của Bắc Bắc, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường.“Nằm xuống, đầu hướng về phía con.”Lâm Mạn lại ngoan ngoãn nằm xuống.Bắc Bắc dời một cái ghế nhỏ tới, giơ máy sấy, bắt đầu sấy tóc cho cô.Lâm Mạn chợt hoảng hốt.Từ trước tới nay, trừ bỏ Bắc Bắc, chỉ có mẹ sẽ dịu dàng sấy tóc cho cô thôi.Lâm Mạn vỗ vỗ giường, “Mau lên giường, ngủ thôi.”Bắc Bắc gật gật đầu, bò lên trên giường.Lâm Mạn ôm cậu bé vào trong lòng ngực, hôn lên trán cậu bé một cái.Nhiều năm như vậy, có Bắc Bắc làm bạn, cô không hề cảm thấy cô đơnmột chút nào..