Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 65: Chương 65

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Kỳ gia.”ồng ta hướng tới một góc, chậm rãi khom người.“Không tồi.” Kỳ Hàn Lâm tuy rằng nói lời như thế, ánh mắt lại lộ ra không chút để ý mà châm chọc: “Tôi để cho ông đi thử cô ta, ông chế giễu vài ba câu lại để cho cô ta dẫn đi vào trong.”“Tôi….” Kiều bá nghẹn lại.“được rồi, nhớ chú ý từng động tác của cô ta cho tôi.”“Dạ, Kỳ gia.” Kiều bá tuy là có chút nghi hoặc, nhưng không dám hỏi, ông ta cúi đầu nhìnthoáng qua tấm séc trên tayCái gì?Mười triệu!?Kiều bá nháy mắt cảm thấy tấm séc có chut nóng tay.Tuy rằng Kỳ gia trả tiền lương cũng không thấp, nhưng vất vả làm việc cùng không làm mà hường rốt cuộc cũng có chút khác nhau, ông ta chẳng qua nói nói mấy câu liền có mười triệu….Kỳ gia đây là muôn bịt miệng ôngta?Cái người kêu bảo mẫu Lâm Mạn kia lại đáng giá như vậy?Chẳng lẽ là Kỳ gia đối với cô.“Không nên nhiều chuyện, ít chuyện thôi.”Âm thanh của Kỳ Hàn Lâm lạnh băng sau đó nói ra.Kiều bá nháy mắt run lập cập: “Dạ, Kỳ gia, tôi đi làm việc tiếp đây!”Kiều bá vừa đi, Kỳ Hàn Lâm liềnđi vào trong phòng đọc sách.Toàn cầu chỉ có một chiếc không phải là giả.Nhưng.Trong tay Lâm Mạn chính là bản sao.Anh trở về trước cô một lúc, để cho người giúp việc không đề cập tới việc anh về rồi chính là muốn kiểm tra cô.“Không để ý tới tiền tài danh lợi, lại muốn ở bên Mộ Tuyết…A.”Anh đảo mắt qua muốn nhìn xem, rốt cuộc cô muốn có tín nhiệm của anh để làm cái gì.Khi Lâm Mạn nấu cơm cũng không có thay quần áo bảo mẫu, chuyện này dẫn tới mấy cô gái giúp việc bất mãn, đối với cô chỉ chỉ trò trỏ.Cô đã sớm hình thành thói quen, bởi vì lúc cô mới tới, còn cầm 50 triệu tiền lương, so các cô ấy đều cao hơn, cho nên người khác không thích cũng là chuyện bình thường.“Cô làm sao lại không mặc quânáo đông phục!” Ai ngờ, trong đó một cô giúp việc đi thẳng tới chỗ cô nói.Lâm Mạn tránh né không kịp, bị cô ta bắt được cánh tay.Đối phương dùng móng tay đâm thật sâu vào da thịt của cô, rất là đau.Lâm Mạn nhíu mày, ngẩng đầu lại thấy, lại là chị Phương..

“Kỳ gia.

ồng ta hướng tới một góc, chậm rãi khom người.

“Không tồi.

” Kỳ Hàn Lâm tuy rằng nói lời như thế, ánh mắt lại lộ ra không chút để ý mà châm chọc: “Tôi để cho ông đi thử cô ta, ông chế giễu vài ba câu lại để cho cô ta dẫn đi vào trong.

“Tôi….

” Kiều bá nghẹn lại.

“được rồi, nhớ chú ý từng động tác của cô ta cho tôi.

“Dạ, Kỳ gia.

” Kiều bá tuy là có chút nghi hoặc, nhưng không dám hỏi, ông ta cúi đầu nhìn

thoáng qua tấm séc trên tay

Cái gì?

Mười triệu!?

Kiều bá nháy mắt cảm thấy tấm séc có chut nóng tay.

Tuy rằng Kỳ gia trả tiền lương cũng không thấp, nhưng vất vả làm việc cùng không làm mà hường rốt cuộc cũng có chút khác nhau, ông ta chẳng qua nói nói mấy câu liền có mười triệu….

Kỳ gia đây là muôn bịt miệng ông

ta?

Cái người kêu bảo mẫu Lâm Mạn kia lại đáng giá như vậy?

Chẳng lẽ là Kỳ gia đối với cô.

“Không nên nhiều chuyện, ít chuyện thôi.

Âm thanh của Kỳ Hàn Lâm lạnh băng sau đó nói ra.

Kiều bá nháy mắt run lập cập: “Dạ, Kỳ gia, tôi đi làm việc tiếp đây!”

Kiều bá vừa đi, Kỳ Hàn Lâm liền

đi vào trong phòng đọc sách.

Toàn cầu chỉ có một chiếc không phải là giả.

Nhưng.

Trong tay Lâm Mạn chính là bản sao.

Anh trở về trước cô một lúc, để cho người giúp việc không đề cập tới việc anh về rồi chính là muốn kiểm tra cô.

“Không để ý tới tiền tài danh lợi, lại muốn ở bên Mộ Tuyết…A.

Anh đảo mắt qua muốn nhìn xem, rốt cuộc cô muốn có tín nhiệm của anh để làm cái gì.

Khi Lâm Mạn nấu cơm cũng không có thay quần áo bảo mẫu, chuyện này dẫn tới mấy cô gái giúp việc bất mãn, đối với cô chỉ chỉ trò trỏ.

Cô đã sớm hình thành thói quen, bởi vì lúc cô mới tới, còn cầm 50 triệu tiền lương, so các cô ấy đều cao hơn, cho nên người khác không thích cũng là chuyện bình thường.

“Cô làm sao lại không mặc quân

áo đông phục!” Ai ngờ, trong đó một cô giúp việc đi thẳng tới chỗ cô nói.

Lâm Mạn tránh né không kịp, bị cô ta bắt được cánh tay.

Đối phương dùng móng tay đâm thật sâu vào da thịt của cô, rất là đau.

Lâm Mạn nhíu mày, ngẩng đầu lại thấy, lại là chị Phương.

.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Kỳ gia.”ồng ta hướng tới một góc, chậm rãi khom người.“Không tồi.” Kỳ Hàn Lâm tuy rằng nói lời như thế, ánh mắt lại lộ ra không chút để ý mà châm chọc: “Tôi để cho ông đi thử cô ta, ông chế giễu vài ba câu lại để cho cô ta dẫn đi vào trong.”“Tôi….” Kiều bá nghẹn lại.“được rồi, nhớ chú ý từng động tác của cô ta cho tôi.”“Dạ, Kỳ gia.” Kiều bá tuy là có chút nghi hoặc, nhưng không dám hỏi, ông ta cúi đầu nhìnthoáng qua tấm séc trên tayCái gì?Mười triệu!?Kiều bá nháy mắt cảm thấy tấm séc có chut nóng tay.Tuy rằng Kỳ gia trả tiền lương cũng không thấp, nhưng vất vả làm việc cùng không làm mà hường rốt cuộc cũng có chút khác nhau, ông ta chẳng qua nói nói mấy câu liền có mười triệu….Kỳ gia đây là muôn bịt miệng ôngta?Cái người kêu bảo mẫu Lâm Mạn kia lại đáng giá như vậy?Chẳng lẽ là Kỳ gia đối với cô.“Không nên nhiều chuyện, ít chuyện thôi.”Âm thanh của Kỳ Hàn Lâm lạnh băng sau đó nói ra.Kiều bá nháy mắt run lập cập: “Dạ, Kỳ gia, tôi đi làm việc tiếp đây!”Kiều bá vừa đi, Kỳ Hàn Lâm liềnđi vào trong phòng đọc sách.Toàn cầu chỉ có một chiếc không phải là giả.Nhưng.Trong tay Lâm Mạn chính là bản sao.Anh trở về trước cô một lúc, để cho người giúp việc không đề cập tới việc anh về rồi chính là muốn kiểm tra cô.“Không để ý tới tiền tài danh lợi, lại muốn ở bên Mộ Tuyết…A.”Anh đảo mắt qua muốn nhìn xem, rốt cuộc cô muốn có tín nhiệm của anh để làm cái gì.Khi Lâm Mạn nấu cơm cũng không có thay quần áo bảo mẫu, chuyện này dẫn tới mấy cô gái giúp việc bất mãn, đối với cô chỉ chỉ trò trỏ.Cô đã sớm hình thành thói quen, bởi vì lúc cô mới tới, còn cầm 50 triệu tiền lương, so các cô ấy đều cao hơn, cho nên người khác không thích cũng là chuyện bình thường.“Cô làm sao lại không mặc quânáo đông phục!” Ai ngờ, trong đó một cô giúp việc đi thẳng tới chỗ cô nói.Lâm Mạn tránh né không kịp, bị cô ta bắt được cánh tay.Đối phương dùng móng tay đâm thật sâu vào da thịt của cô, rất là đau.Lâm Mạn nhíu mày, ngẩng đầu lại thấy, lại là chị Phương..

Chương 65: Chương 65