Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 88: Chương 88

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Kỳ gia…” Cô vội vàng bò về phía sau.Một tay Kỳ Hàn Lâm nắm chặt mắt cá chân cô, hướng phía sau kéo một cái.Hai người cứng ngắc ở trong một tư thế vô cùng khó coi.Lâm Mạn muốn giãy dụa, lại bị Kỳ Hàn Lâm nắm càng chặc hơn.Anh cởi giầy ra, tiện tay đặt ở một bên.“Bây giờ tôi hoài nghi rằng cô có thể chăm sóc tốt cho Mộ Tuyết hay không.”“… Còn không phải đều do anh.” “Trách tôi?”“Chuyện cổ vật.”“Lâm Mạn, đầu óc cô phát triển là vì thể hiện chiều cao đúng không?”Lâm Mạn ngẩn người, mới phản ứng được anh là đang nói đầu óc cô là đồ trang trí.Kỳ Hàn Lâm lấy điện thoại ra, lạnh giọng phân phó: “Đình Tứ, mua một lọ dầu hoa hồng.”“Tôi lại không hiểu rõ anh…”“Về sau sẽ rõ.”“Vậy, lần này anh định xử lý như thế nào? Di vật này là cho nhà nước hay là cho Lâm Tri Thư?”“Chuyện tôi đáp ứng với cô thì sẽ làm được, nếu mà cô muốn bánra phần đất kia, tôi cũng sẽ làm như cô muốn.”Mi tâm của Lâm Mạn hơi nhăn lại, thời đại học cô là học bá, kinh tế học và tâm lý học đều là môn phụ đã học qua.Chỉ là.Cô hoàn toàn nghĩ không ra Kỳ Hàn Lâm muốn làm gì, càng đoán không ra phương pháp của anh.Đình Tứ mang theo dầu hoa hồng đi đến bên cạnh xe, thấy tư thế của Kỳ Hàn Lâm với LâmMạn, anh ta nâng tay che mắt: “Hai vị, ban ngày ban mặt, mấy người làm như thế có chút hủy hoại bầu không khí đấy.”‘Cút.HKỳ Hàn Lâm lấy dầu hoa hồng rồi liền đuổi người.Đình Tứ cười cười, trực tiếp kéo cửa ghế phía trước, ngồi vào chỗ ngồi tài xế: “Mắt cá chân của Lâm tiểu thư bị thương, vậy để tôi lái xe.”“Lái đi.”Đình Tứ lái xe rất vững, nhưng có vững thì cũng bị lắc lư.Lâm Mạn không để ý thì sẽ đụng vào người Kỳ Hàn Lâm.Cuối cùng, anh trực tiếp kéo hai chân cô đặt trên đùi, mới có thể ổn định động tác.Rất nhanh, xe đến Kỳ trạch.Kỳ Hàn Lâm tìm người làm nữ đến đưa Lâm Mạn đi nghỉ ngơi.Đình Tứ nửa dựa bên xe, từ bao thuốc của Kỳ Hàn Lâm lấy ra một điếu xì gà, rút ra một cây diêmchâm vào.Anh ta rít một hơi, phun ra một vòng khói, liền buông tay xuống.“Kỳ gia, lần đầu tiên thấy cậu ôm chân phụ nữ.” Anh ta nói chuyện, tầm mắt lại lạc vào vườn hoa cách đó không xa của Kỳ trạch.Kỳ Hàn Lâm cầm tài liệu Lâm Tri Thư đưa cho lật xem, nghe được lời nói của anh ta, ngước mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái.“Thật ra, người phụ nữ này tôi cũng rất thích.Nếu cậu không chê tôi nói nhiều, hoặc là cảmthấy mình đối với cô ấy không có cảm, tặng cho tôi vui đùa một chút?”‘Cút.

“Kỳ gia…” Cô vội vàng bò về phía sau.

Một tay Kỳ Hàn Lâm nắm chặt mắt cá chân cô, hướng phía sau kéo một cái.

Hai người cứng ngắc ở trong một tư thế vô cùng khó coi.

Lâm Mạn muốn giãy dụa, lại bị Kỳ Hàn Lâm nắm càng chặc hơn.

Anh cởi giầy ra, tiện tay đặt ở một bên.

“Bây giờ tôi hoài nghi rằng cô có thể chăm sóc tốt cho Mộ Tuyết hay không.

“… Còn không phải đều do anh.

” “Trách tôi?”

“Chuyện cổ vật.

“Lâm Mạn, đầu óc cô phát triển là vì thể hiện chiều cao đúng không?”

Lâm Mạn ngẩn người, mới phản ứng được anh là đang nói đầu óc cô là đồ trang trí.

Kỳ Hàn Lâm lấy điện thoại ra, lạnh giọng phân phó: “Đình Tứ, mua một lọ dầu hoa hồng.

“Tôi lại không hiểu rõ anh…”

“Về sau sẽ rõ.

“Vậy, lần này anh định xử lý như thế nào? Di vật này là cho nhà nước hay là cho Lâm Tri Thư?”

“Chuyện tôi đáp ứng với cô thì sẽ làm được, nếu mà cô muốn bán

ra phần đất kia, tôi cũng sẽ làm như cô muốn.

Mi tâm của Lâm Mạn hơi nhăn lại, thời đại học cô là học bá, kinh tế học và tâm lý học đều là môn phụ đã học qua.

Chỉ là.

Cô hoàn toàn nghĩ không ra Kỳ Hàn Lâm muốn làm gì, càng đoán không ra phương pháp của anh.

Đình Tứ mang theo dầu hoa hồng đi đến bên cạnh xe, thấy tư thế của Kỳ Hàn Lâm với Lâm

Mạn, anh ta nâng tay che mắt: “Hai vị, ban ngày ban mặt, mấy người làm như thế có chút hủy hoại bầu không khí đấy.

‘Cút.

H

Kỳ Hàn Lâm lấy dầu hoa hồng rồi liền đuổi người.

Đình Tứ cười cười, trực tiếp kéo cửa ghế phía trước, ngồi vào chỗ ngồi tài xế: “Mắt cá chân của Lâm tiểu thư bị thương, vậy để tôi lái xe.

“Lái đi.

Đình Tứ lái xe rất vững, nhưng có vững thì cũng bị lắc lư.

Lâm Mạn không để ý thì sẽ đụng vào người Kỳ Hàn Lâm.

Cuối cùng, anh trực tiếp kéo hai chân cô đặt trên đùi, mới có thể ổn định động tác.

Rất nhanh, xe đến Kỳ trạch.

Kỳ Hàn Lâm tìm người làm nữ đến đưa Lâm Mạn đi nghỉ ngơi.

Đình Tứ nửa dựa bên xe, từ bao thuốc của Kỳ Hàn Lâm lấy ra một điếu xì gà, rút ra một cây diêm

châm vào.

Anh ta rít một hơi, phun ra một vòng khói, liền buông tay xuống.

“Kỳ gia, lần đầu tiên thấy cậu ôm chân phụ nữ.

” Anh ta nói chuyện, tầm mắt lại lạc vào vườn hoa cách đó không xa của Kỳ trạch.

Kỳ Hàn Lâm cầm tài liệu Lâm Tri Thư đưa cho lật xem, nghe được lời nói của anh ta, ngước mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái.

“Thật ra, người phụ nữ này tôi cũng rất thích.

Nếu cậu không chê tôi nói nhiều, hoặc là cảm

thấy mình đối với cô ấy không có cảm, tặng cho tôi vui đùa một chút?”

‘Cút.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Kỳ gia…” Cô vội vàng bò về phía sau.Một tay Kỳ Hàn Lâm nắm chặt mắt cá chân cô, hướng phía sau kéo một cái.Hai người cứng ngắc ở trong một tư thế vô cùng khó coi.Lâm Mạn muốn giãy dụa, lại bị Kỳ Hàn Lâm nắm càng chặc hơn.Anh cởi giầy ra, tiện tay đặt ở một bên.“Bây giờ tôi hoài nghi rằng cô có thể chăm sóc tốt cho Mộ Tuyết hay không.”“… Còn không phải đều do anh.” “Trách tôi?”“Chuyện cổ vật.”“Lâm Mạn, đầu óc cô phát triển là vì thể hiện chiều cao đúng không?”Lâm Mạn ngẩn người, mới phản ứng được anh là đang nói đầu óc cô là đồ trang trí.Kỳ Hàn Lâm lấy điện thoại ra, lạnh giọng phân phó: “Đình Tứ, mua một lọ dầu hoa hồng.”“Tôi lại không hiểu rõ anh…”“Về sau sẽ rõ.”“Vậy, lần này anh định xử lý như thế nào? Di vật này là cho nhà nước hay là cho Lâm Tri Thư?”“Chuyện tôi đáp ứng với cô thì sẽ làm được, nếu mà cô muốn bánra phần đất kia, tôi cũng sẽ làm như cô muốn.”Mi tâm của Lâm Mạn hơi nhăn lại, thời đại học cô là học bá, kinh tế học và tâm lý học đều là môn phụ đã học qua.Chỉ là.Cô hoàn toàn nghĩ không ra Kỳ Hàn Lâm muốn làm gì, càng đoán không ra phương pháp của anh.Đình Tứ mang theo dầu hoa hồng đi đến bên cạnh xe, thấy tư thế của Kỳ Hàn Lâm với LâmMạn, anh ta nâng tay che mắt: “Hai vị, ban ngày ban mặt, mấy người làm như thế có chút hủy hoại bầu không khí đấy.”‘Cút.HKỳ Hàn Lâm lấy dầu hoa hồng rồi liền đuổi người.Đình Tứ cười cười, trực tiếp kéo cửa ghế phía trước, ngồi vào chỗ ngồi tài xế: “Mắt cá chân của Lâm tiểu thư bị thương, vậy để tôi lái xe.”“Lái đi.”Đình Tứ lái xe rất vững, nhưng có vững thì cũng bị lắc lư.Lâm Mạn không để ý thì sẽ đụng vào người Kỳ Hàn Lâm.Cuối cùng, anh trực tiếp kéo hai chân cô đặt trên đùi, mới có thể ổn định động tác.Rất nhanh, xe đến Kỳ trạch.Kỳ Hàn Lâm tìm người làm nữ đến đưa Lâm Mạn đi nghỉ ngơi.Đình Tứ nửa dựa bên xe, từ bao thuốc của Kỳ Hàn Lâm lấy ra một điếu xì gà, rút ra một cây diêmchâm vào.Anh ta rít một hơi, phun ra một vòng khói, liền buông tay xuống.“Kỳ gia, lần đầu tiên thấy cậu ôm chân phụ nữ.” Anh ta nói chuyện, tầm mắt lại lạc vào vườn hoa cách đó không xa của Kỳ trạch.Kỳ Hàn Lâm cầm tài liệu Lâm Tri Thư đưa cho lật xem, nghe được lời nói của anh ta, ngước mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái.“Thật ra, người phụ nữ này tôi cũng rất thích.Nếu cậu không chê tôi nói nhiều, hoặc là cảmthấy mình đối với cô ấy không có cảm, tặng cho tôi vui đùa một chút?”‘Cút.

Chương 88: Chương 88