“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 93: Chương 93
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cùng lúc đó.Bênh viên.Dịch Chính Quốc ngồi ở bên cạnh giường bệnh gọt trái táo: “Ba đã sắp xếp người tới xử lý Lâm Mạn.”“Cô ta rời khỏi Kỳ gia rồi?”“Kỳ Hàn Lâm đi công tác, bảo cô ta mang theo Mộ Tuyết ra ngoài thành dạo chơi.”Dịch Thanh Vũ nghe lời này, chống người dậy: “Ba, không cần làm Mộ Tuyết bị thương.Nếu như không có Mộ Tuyết, con căn bản sẽ không có bất cứ liên quan nào với Kỳ Hàn Lâm.”“Đương nhiên ba biết, mục tiêu của chúng ta cũng chỉ có một mình Lâm Mạn.”“Nhưng mà người ba mời lỡ như…” Dịch Thanh Vũ cắn cắn môi.“Chỉ cần viên đạn không trúng người, những chuyện khác nếu có xảy ra ngoài ý muốn, thì cũng nên trách Lâm Mạn không bảo vệ tốt đứa nhỏ.”Dịch Thanh Vũ nghe đước, lúc này mới yên tâm lại.Cô ta tiếp nhận quả táo DịchChính Quốc đưa tới, cắn một cái lớn: “Ba, ba nói anh Hàn Lâm thích con sao? Anh ấy thật sự sẽ lấy con sao?”“Đương nhiên, đứa nhỏ ngốc, con nói lời ngốc nghếch gì vậy.Kỳ Hàn Lâm cậu ta từ nhỏ đến lớn không phải chỉ chấp nhận một mình con sao?”Chấp nhận cô ta sao?Anh Hàn Lâm thật sự chấp nhận cô ta sao?Dịch Thanh Vũ thẹn thùng cúi đầu.“Con nhất định sẽ trở thành người mẹ tốt, người vợ tốt.Đến lúc đó con sẽ sinh cho anh Hàn Lâm một đứa con của chúng con, chúng con nhất định sẽ rất hạnh phúc.”Dịch Chính Quốc nghe như thế, sắc mặt hơi thay đổi.Tầm mắt ý thức được liếc qua bụng Dịch Thanh Vũ một cái.Dịch Chính Quốc thở dài.Dù sao suốt năm năm không tỉnh lại, Dịch Thanh Vũ có thể thành công thụ thai hay không vẫn là vấn đề.Cho dù có thể thành công thụ thai, thái độ đó của Kỳ Hàn Lâm, rõ ràng là không có hứng thú với Thanh Vũ.Nhất định phải nghĩ biện pháp, bắt đầu từ một góc độ khác, khiến cho Thanh Vũ danh chính ngôn thuận ở bên Kỳ Hàn Lâm.“Con yên tâm, ba sẽ giúp con giảiquyết hết mọi vấn đề khó.” Dịch Chính Quốc vuốt tóc Dịch Thanh Vũ, vẻ mặt từ ái.Dịch Thanh Vũ cười gật đầu.“Con tin ba, cũng cùng anh Hàn Lâm.”Hôm sau.Lâm Mạn mang theo hai đứa nhỏ đi hồ chèo thuyền.Bởi vì sức nặng hạn chế, Cô với Bắc Bắc cùng Tiều Mộ Tuyết một con thuyền kayak, Bác Kiều và Đình Tử một con thuyền kayak,ba người lớn hai đứa nhỏ dựa vào rất gần.Tiểu Mộ Tuyết cầm lấy máy chèo của thuyền kayak, nhưng cho dù dùng sức thế nào, máy chèo cũng không động đậy.Đứa nhỏ tức giận, cô bé buông lỏng cái tay nhỏ bé trắng noãn ra, khoanh tay trước ngực.“Cô với con cùng nhau chèo được không?” Lâm Mạn cúi người cười, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay nhỏ của cô bé.Đứa trẻ nhìn cô một cái, vểnh môi.Hiển nhiên.Cô bé muốn dùng sức lực của mình để chèo.“Chờ Tiểu Mộ Tuyết trưởng thành, là có thể di chuyển.Hiện tại Mộ Tuyết của chúng ta còn nhỏ, cái này quá cồng kềnh, cho nên cần cô và Mộ Tuyết cùng nhau chèo.Chẳng lẽ, Mộ Tuyết không muốn chèo với cô sao?”Suy nghĩ.ở cùng cô thì làm cái gì cũng đều được.Tiểu Mộ Tuyết do dự một chút, nhẹ nhàng bắt lấy máy chèo.Lâm Mạn cười nhích người về phía trước, máy chèo từ từ di chuyển, Tiểu Mộ Tuyết kinh ngạc vui mừng cong mày lên.Đình Tứ đem một màn này đặt vào mắt, ánh mắt nhìn Lâm Mạn lại ôn nhu.“A Tứ thiếu gia, ngài đối Lâm Mạn này…” Bác Kiều là người tinh tường, liếc mắt liền nhìn ra Đình Tứ đối Lâm Mạn có ấntượng.“Nhà họ Kỳ mấy người không chịu thả người.” Đình Tứ híp mắt, ý cười phát ra ôn nhu ấm áp: “Tôi cậu ta là bạn bè sống chết có nhau, tôi đã cứu cậu ta một mạng.Cũng chính từ lúc đó, cậu ta mới cùng tôi thoát ẩn giang hồ.”“Đúng vậy, hai người mấy người năm đó thật đúng là phấn khởi.” Bác Kiều cảm thán.“Nhưng dù là như vậy, tôi nói cậu ta là muốn người giúp việc này, cậu ta lại không cho tôi.”Kiều bá: …Kỳ gia cùng A Tứ thiếu gia không phải là muốn cướp một mình Lâm Mạn này đấy chứ?Bác Kiều nhìn Lâm Mạn, một chút cũng không cảm thấy cô có chỗ đặc biệt nào, ánh mắt càng nhìn càng xem thường.
Cùng lúc đó.
Bênh viên.
Dịch Chính Quốc ngồi ở bên cạnh giường bệnh gọt trái táo: “Ba đã sắp xếp người tới xử lý Lâm Mạn.”
“Cô ta rời khỏi Kỳ gia rồi?”
“Kỳ Hàn Lâm đi công tác, bảo cô ta mang theo Mộ Tuyết ra ngoài thành dạo chơi.”
Dịch Thanh Vũ nghe lời này, chống người dậy: “Ba, không cần làm Mộ Tuyết bị thương.
Nếu như không có Mộ Tuyết, con căn bản sẽ không có bất cứ liên quan nào với Kỳ Hàn Lâm.”
“Đương nhiên ba biết, mục tiêu của chúng ta cũng chỉ có một mình Lâm Mạn.”
“Nhưng mà người ba mời lỡ như…” Dịch Thanh Vũ cắn cắn môi.
“Chỉ cần viên đạn không trúng người, những chuyện khác nếu có xảy ra ngoài ý muốn, thì cũng nên trách Lâm Mạn không bảo vệ tốt đứa nhỏ.”
Dịch Thanh Vũ nghe đước, lúc này mới yên tâm lại.
Cô ta tiếp nhận quả táo Dịch
Chính Quốc đưa tới, cắn một cái lớn: “Ba, ba nói anh Hàn Lâm thích con sao? Anh ấy thật sự sẽ lấy con sao?”
“Đương nhiên, đứa nhỏ ngốc, con nói lời ngốc nghếch gì vậy.
Kỳ Hàn Lâm cậu ta từ nhỏ đến lớn không phải chỉ chấp nhận một mình con sao?”
Chấp nhận cô ta sao?
Anh Hàn Lâm thật sự chấp nhận cô ta sao?
Dịch Thanh Vũ thẹn thùng cúi đầu.
“Con nhất định sẽ trở thành người mẹ tốt, người vợ tốt.
Đến lúc đó con sẽ sinh cho anh Hàn Lâm một đứa con của chúng con, chúng con nhất định sẽ rất hạnh phúc.”
Dịch Chính Quốc nghe như thế, sắc mặt hơi thay đổi.
Tầm mắt ý thức được liếc qua bụng Dịch Thanh Vũ một cái.
Dịch Chính Quốc thở dài.
Dù sao suốt năm năm không tỉnh lại, Dịch Thanh Vũ có thể thành công thụ thai hay không vẫn là vấn đề.
Cho dù có thể thành công thụ thai, thái độ đó của Kỳ Hàn Lâm, rõ ràng là không có hứng thú với Thanh Vũ.
Nhất định phải nghĩ biện pháp, bắt đầu từ một góc độ khác, khiến cho Thanh Vũ danh chính ngôn thuận ở bên Kỳ Hàn Lâm.
“Con yên tâm, ba sẽ giúp con giải
quyết hết mọi vấn đề khó.” Dịch Chính Quốc vuốt tóc Dịch Thanh Vũ, vẻ mặt từ ái.
Dịch Thanh Vũ cười gật đầu.
“Con tin ba, cũng cùng anh Hàn Lâm.”
Hôm sau.
Lâm Mạn mang theo hai đứa nhỏ đi hồ chèo thuyền.
Bởi vì sức nặng hạn chế, Cô với Bắc Bắc cùng Tiều Mộ Tuyết một con thuyền kayak, Bác Kiều và Đình Tử một con thuyền kayak,
ba người lớn hai đứa nhỏ dựa vào rất gần.
Tiểu Mộ Tuyết cầm lấy máy chèo của thuyền kayak, nhưng cho dù dùng sức thế nào, máy chèo cũng không động đậy.
Đứa nhỏ tức giận, cô bé buông lỏng cái tay nhỏ bé trắng noãn ra, khoanh tay trước ngực.
“Cô với con cùng nhau chèo được không?” Lâm Mạn cúi người cười, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay nhỏ của cô bé.
Đứa trẻ nhìn cô một cái, vểnh môi.
Hiển nhiên.
Cô bé muốn dùng sức lực của mình để chèo.
“Chờ Tiểu Mộ Tuyết trưởng thành, là có thể di chuyển.
Hiện tại Mộ Tuyết của chúng ta còn nhỏ, cái này quá cồng kềnh, cho nên cần cô và Mộ Tuyết cùng nhau chèo.
Chẳng lẽ, Mộ Tuyết không muốn chèo với cô sao?”
Suy nghĩ.
ở cùng cô thì làm cái gì cũng đều được.
Tiểu Mộ Tuyết do dự một chút, nhẹ nhàng bắt lấy máy chèo.
Lâm Mạn cười nhích người về phía trước, máy chèo từ từ di chuyển, Tiểu Mộ Tuyết kinh ngạc vui mừng cong mày lên.
Đình Tứ đem một màn này đặt vào mắt, ánh mắt nhìn Lâm Mạn lại ôn nhu.
“A Tứ thiếu gia, ngài đối Lâm Mạn này…” Bác Kiều là người tinh tường, liếc mắt liền nhìn ra Đình Tứ đối Lâm Mạn có ấn
tượng.
“Nhà họ Kỳ mấy người không chịu thả người.” Đình Tứ híp mắt, ý cười phát ra ôn nhu ấm áp: “Tôi cậu ta là bạn bè sống chết có nhau, tôi đã cứu cậu ta một mạng.
Cũng chính từ lúc đó, cậu ta mới cùng tôi thoát ẩn giang hồ.”
“Đúng vậy, hai người mấy người năm đó thật đúng là phấn khởi.” Bác Kiều cảm thán.
“Nhưng dù là như vậy, tôi nói cậu ta là muốn người giúp việc này, cậu ta lại không cho tôi.”
Kiều bá: …
Kỳ gia cùng A Tứ thiếu gia không phải là muốn cướp một mình Lâm Mạn này đấy chứ?
Bác Kiều nhìn Lâm Mạn, một chút cũng không cảm thấy cô có chỗ đặc biệt nào, ánh mắt càng nhìn càng xem thường.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cùng lúc đó.Bênh viên.Dịch Chính Quốc ngồi ở bên cạnh giường bệnh gọt trái táo: “Ba đã sắp xếp người tới xử lý Lâm Mạn.”“Cô ta rời khỏi Kỳ gia rồi?”“Kỳ Hàn Lâm đi công tác, bảo cô ta mang theo Mộ Tuyết ra ngoài thành dạo chơi.”Dịch Thanh Vũ nghe lời này, chống người dậy: “Ba, không cần làm Mộ Tuyết bị thương.Nếu như không có Mộ Tuyết, con căn bản sẽ không có bất cứ liên quan nào với Kỳ Hàn Lâm.”“Đương nhiên ba biết, mục tiêu của chúng ta cũng chỉ có một mình Lâm Mạn.”“Nhưng mà người ba mời lỡ như…” Dịch Thanh Vũ cắn cắn môi.“Chỉ cần viên đạn không trúng người, những chuyện khác nếu có xảy ra ngoài ý muốn, thì cũng nên trách Lâm Mạn không bảo vệ tốt đứa nhỏ.”Dịch Thanh Vũ nghe đước, lúc này mới yên tâm lại.Cô ta tiếp nhận quả táo DịchChính Quốc đưa tới, cắn một cái lớn: “Ba, ba nói anh Hàn Lâm thích con sao? Anh ấy thật sự sẽ lấy con sao?”“Đương nhiên, đứa nhỏ ngốc, con nói lời ngốc nghếch gì vậy.Kỳ Hàn Lâm cậu ta từ nhỏ đến lớn không phải chỉ chấp nhận một mình con sao?”Chấp nhận cô ta sao?Anh Hàn Lâm thật sự chấp nhận cô ta sao?Dịch Thanh Vũ thẹn thùng cúi đầu.“Con nhất định sẽ trở thành người mẹ tốt, người vợ tốt.Đến lúc đó con sẽ sinh cho anh Hàn Lâm một đứa con của chúng con, chúng con nhất định sẽ rất hạnh phúc.”Dịch Chính Quốc nghe như thế, sắc mặt hơi thay đổi.Tầm mắt ý thức được liếc qua bụng Dịch Thanh Vũ một cái.Dịch Chính Quốc thở dài.Dù sao suốt năm năm không tỉnh lại, Dịch Thanh Vũ có thể thành công thụ thai hay không vẫn là vấn đề.Cho dù có thể thành công thụ thai, thái độ đó của Kỳ Hàn Lâm, rõ ràng là không có hứng thú với Thanh Vũ.Nhất định phải nghĩ biện pháp, bắt đầu từ một góc độ khác, khiến cho Thanh Vũ danh chính ngôn thuận ở bên Kỳ Hàn Lâm.“Con yên tâm, ba sẽ giúp con giảiquyết hết mọi vấn đề khó.” Dịch Chính Quốc vuốt tóc Dịch Thanh Vũ, vẻ mặt từ ái.Dịch Thanh Vũ cười gật đầu.“Con tin ba, cũng cùng anh Hàn Lâm.”Hôm sau.Lâm Mạn mang theo hai đứa nhỏ đi hồ chèo thuyền.Bởi vì sức nặng hạn chế, Cô với Bắc Bắc cùng Tiều Mộ Tuyết một con thuyền kayak, Bác Kiều và Đình Tử một con thuyền kayak,ba người lớn hai đứa nhỏ dựa vào rất gần.Tiểu Mộ Tuyết cầm lấy máy chèo của thuyền kayak, nhưng cho dù dùng sức thế nào, máy chèo cũng không động đậy.Đứa nhỏ tức giận, cô bé buông lỏng cái tay nhỏ bé trắng noãn ra, khoanh tay trước ngực.“Cô với con cùng nhau chèo được không?” Lâm Mạn cúi người cười, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay nhỏ của cô bé.Đứa trẻ nhìn cô một cái, vểnh môi.Hiển nhiên.Cô bé muốn dùng sức lực của mình để chèo.“Chờ Tiểu Mộ Tuyết trưởng thành, là có thể di chuyển.Hiện tại Mộ Tuyết của chúng ta còn nhỏ, cái này quá cồng kềnh, cho nên cần cô và Mộ Tuyết cùng nhau chèo.Chẳng lẽ, Mộ Tuyết không muốn chèo với cô sao?”Suy nghĩ.ở cùng cô thì làm cái gì cũng đều được.Tiểu Mộ Tuyết do dự một chút, nhẹ nhàng bắt lấy máy chèo.Lâm Mạn cười nhích người về phía trước, máy chèo từ từ di chuyển, Tiểu Mộ Tuyết kinh ngạc vui mừng cong mày lên.Đình Tứ đem một màn này đặt vào mắt, ánh mắt nhìn Lâm Mạn lại ôn nhu.“A Tứ thiếu gia, ngài đối Lâm Mạn này…” Bác Kiều là người tinh tường, liếc mắt liền nhìn ra Đình Tứ đối Lâm Mạn có ấntượng.“Nhà họ Kỳ mấy người không chịu thả người.” Đình Tứ híp mắt, ý cười phát ra ôn nhu ấm áp: “Tôi cậu ta là bạn bè sống chết có nhau, tôi đã cứu cậu ta một mạng.Cũng chính từ lúc đó, cậu ta mới cùng tôi thoát ẩn giang hồ.”“Đúng vậy, hai người mấy người năm đó thật đúng là phấn khởi.” Bác Kiều cảm thán.“Nhưng dù là như vậy, tôi nói cậu ta là muốn người giúp việc này, cậu ta lại không cho tôi.”Kiều bá: …Kỳ gia cùng A Tứ thiếu gia không phải là muốn cướp một mình Lâm Mạn này đấy chứ?Bác Kiều nhìn Lâm Mạn, một chút cũng không cảm thấy cô có chỗ đặc biệt nào, ánh mắt càng nhìn càng xem thường.