Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 105: Chương 105

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Anh ngại bọ họ thực dụng, lại không tin tôi không có ý đồ vớianh cũng không có ý đồ với tiền của anh, người có tiền luôn kỳ quái như vậy sao? Nếu anh muốn chơi, bên ngoài có rất nhiều người phụ nữ chơi cùng anh, sao cứ cố ý theo tôi không rời.”“Chơi với cô vui.”“Tôi cảm ơn anh, nếu không nể tình Mộ Tuyết dễ thương như vậy, tôi đã sớm… Quên đi, anh là Kỳ gia, anh là trời.” Lâm Mạn nhục chí nói.“Nếu cô thực sự cảm thấy tôi so với trời, tôi cũng sẽ không cựtuyệt.”“Tôi không cự tuyệt anh, là..” Lâm Mạn nhìn vào đôi mắt anh , tai đột nhiên nóng lên, cô chột dạ chuyển tầm mắt đi: “Sợ vượt ranh giới, sau này sẽ không được thấy Mộ Tuyết nữa.”Cô cũng không cầu quá đáng cáigì-Sao anh cứ trêu chọc cố.Ngón tay dài của Kỳ Hàn Lâm ch*m r** v**t v* da thịt mịn màn dưới cằm của Lâm Mạn.“Cô không sợ rằng sau khi cô cự tuyệt tôi, sẽ không còn được gặp tôi nữa?”“Kỳ gia, anh làm gì có lòng dạ hẹp hòi như vậy?”“Có.”“Vậy anh muốn giết muốn róc thì cứ tùy tiện đi, tôi khẳng định sẽ không nhúc nhích một cái.”Lâm Mạn dứt lời, nhắm chặt mắt lại.Hôm nay cô mặc cho anh làm thịt.Hôm nay cho dù Kỳ Hàn Lâm vẽ con rùa trên người cô, cô cũng nhận.Bộ dáng thấy chết không sờn này…Ánh mắt Kỳ Hàn Lâm Hàn quét nhẹ qua thân thể của cô.Thân hình trước lồi sau vểnh đạt tiêu chuẩn, khuôn mẫu như vậy ném vào vòng người mẫu chỉ sợ cũng là số một số hai.“Thật sao?” Anh âm thanh rõ ràng câm.Lâm Mạn cắn chặt môi.Chợt.Cô cảm nhận được thắt lưng bị người khác ôm lấy.Một cỗ ngứa ngáy khó có thể dùng lời diễn tả khiến cho cô không được tự nhiên.Đúng lúc này, cửa vang lên.“Kỳ gia.”Tiếng này hình như là bác Kiều.Lâm Mạn cả kinh, chợt mở mắtra, theo bản năng muốn chạy trốn.“Đừng nhúc nhích.” Kỳ Hàn Lâm thấp giọng ra lệnh cho Lâm Mạn, phản thủ khống chế được thân thể của hắn, ôm cô vào trong ngực, đưa lưng về phía cửa: “Vào đi.”Bác Kiều đia vào vào thư phòng, chỉ thấy bóng lưng của Kỳ Hàn, nhất thời sửng sốt.” Kỳ gia?”Cứ vậy mà nói.“À, à, là như vậy, tôi sửa sang lại một phần danh sách, phía trên ngoại trừ tôi và Lâm Mạn tiểu thư, toàn bộ đều là tên của người làm.”“Để xuống đất.”Bác Kiều: ? ? ?Hôm nay Kỳ gia là lạ thế nào ấy.Đưa lưng về phía ông ta không nói, còn bảo ông ta để văn kiện xuống đất.Tuy bác Kiều có nghi hoặc nhưng không dám ngỗ nghịch, đànhphải để văn kiện xuống đất.“Dịch Thanh Vũ tiểu thư có hỏi, cô ấy có thẻ vào ờ cùng phòng với Mộ Tuyết hay không?”Kỳ Hàn Lâm lạnh lùng nói: “Không cần, tôi đã nói con bé không có quan hệ với nhà họ Dịch, khi nào cần cô tôi, sẽ thông báo.”“Vâng.” Bác Kiều đáp lại, nhưng người lại không đi.“Còn có việc?”“Còn có một việc, tôi không biết nên nói hay không.”“Nói.”

“Anh ngại bọ họ thực dụng, lại không tin tôi không có ý đồ với

anh cũng không có ý đồ với tiền của anh, người có tiền luôn kỳ quái như vậy sao? Nếu anh muốn chơi, bên ngoài có rất nhiều người phụ nữ chơi cùng anh, sao cứ cố ý theo tôi không rời.

“Chơi với cô vui.

“Tôi cảm ơn anh, nếu không nể tình Mộ Tuyết dễ thương như vậy, tôi đã sớm… Quên đi, anh là Kỳ gia, anh là trời.

” Lâm Mạn nhục chí nói.

“Nếu cô thực sự cảm thấy tôi so với trời, tôi cũng sẽ không cự

tuyệt.

“Tôi không cự tuyệt anh, là.

.

” Lâm Mạn nhìn vào đôi mắt anh , tai đột nhiên nóng lên, cô chột dạ chuyển tầm mắt đi: “Sợ vượt ranh giới, sau này sẽ không được thấy Mộ Tuyết nữa.

Cô cũng không cầu quá đáng cái

gì-

Sao anh cứ trêu chọc cố.

Ngón tay dài của Kỳ Hàn Lâm ch*m r** v**t v* da thịt mịn màn dưới cằm của Lâm Mạn.

“Cô không sợ rằng sau khi cô cự tuyệt tôi, sẽ không còn được gặp tôi nữa?”

“Kỳ gia, anh làm gì có lòng dạ hẹp hòi như vậy?”

“Có.

“Vậy anh muốn giết muốn róc thì cứ tùy tiện đi, tôi khẳng định sẽ không nhúc nhích một cái.

Lâm Mạn dứt lời, nhắm chặt mắt lại.

Hôm nay cô mặc cho anh làm thịt.

Hôm nay cho dù Kỳ Hàn Lâm vẽ con rùa trên người cô, cô cũng nhận.

Bộ dáng thấy chết không sờn này…

Ánh mắt Kỳ Hàn Lâm Hàn quét nhẹ qua thân thể của cô.

Thân hình trước lồi sau vểnh đạt tiêu chuẩn, khuôn mẫu như vậy ném vào vòng người mẫu chỉ sợ cũng là số một số hai.

“Thật sao?” Anh âm thanh rõ ràng câm.

Lâm Mạn cắn chặt môi.

Chợt.

Cô cảm nhận được thắt lưng bị người khác ôm lấy.

Một cỗ ngứa ngáy khó có thể dùng lời diễn tả khiến cho cô không được tự nhiên.

Đúng lúc này, cửa vang lên.

“Kỳ gia.

Tiếng này hình như là bác Kiều.

Lâm Mạn cả kinh, chợt mở mắt

ra, theo bản năng muốn chạy trốn.

“Đừng nhúc nhích.

” Kỳ Hàn Lâm thấp giọng ra lệnh cho Lâm Mạn, phản thủ khống chế được thân thể của hắn, ôm cô vào trong ngực, đưa lưng về phía cửa: “Vào đi.

Bác Kiều đia vào vào thư phòng, chỉ thấy bóng lưng của Kỳ Hàn, nhất thời sửng sốt.

” Kỳ gia?”

Cứ vậy mà nói.

“À, à, là như vậy, tôi sửa sang lại một phần danh sách, phía trên ngoại trừ tôi và Lâm Mạn tiểu thư, toàn bộ đều là tên của người làm.

“Để xuống đất.

Bác Kiều: ? ? ?

Hôm nay Kỳ gia là lạ thế nào ấy.

Đưa lưng về phía ông ta không nói, còn bảo ông ta để văn kiện xuống đất.

Tuy bác Kiều có nghi hoặc nhưng không dám ngỗ nghịch, đành

phải để văn kiện xuống đất.

“Dịch Thanh Vũ tiểu thư có hỏi, cô ấy có thẻ vào ờ cùng phòng với Mộ Tuyết hay không?”

Kỳ Hàn Lâm lạnh lùng nói: “Không cần, tôi đã nói con bé không có quan hệ với nhà họ Dịch, khi nào cần cô tôi, sẽ thông báo.

“Vâng.

” Bác Kiều đáp lại, nhưng người lại không đi.

“Còn có việc?”

“Còn có một việc, tôi không biết nên nói hay không.

“Nói.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Anh ngại bọ họ thực dụng, lại không tin tôi không có ý đồ vớianh cũng không có ý đồ với tiền của anh, người có tiền luôn kỳ quái như vậy sao? Nếu anh muốn chơi, bên ngoài có rất nhiều người phụ nữ chơi cùng anh, sao cứ cố ý theo tôi không rời.”“Chơi với cô vui.”“Tôi cảm ơn anh, nếu không nể tình Mộ Tuyết dễ thương như vậy, tôi đã sớm… Quên đi, anh là Kỳ gia, anh là trời.” Lâm Mạn nhục chí nói.“Nếu cô thực sự cảm thấy tôi so với trời, tôi cũng sẽ không cựtuyệt.”“Tôi không cự tuyệt anh, là..” Lâm Mạn nhìn vào đôi mắt anh , tai đột nhiên nóng lên, cô chột dạ chuyển tầm mắt đi: “Sợ vượt ranh giới, sau này sẽ không được thấy Mộ Tuyết nữa.”Cô cũng không cầu quá đáng cáigì-Sao anh cứ trêu chọc cố.Ngón tay dài của Kỳ Hàn Lâm ch*m r** v**t v* da thịt mịn màn dưới cằm của Lâm Mạn.“Cô không sợ rằng sau khi cô cự tuyệt tôi, sẽ không còn được gặp tôi nữa?”“Kỳ gia, anh làm gì có lòng dạ hẹp hòi như vậy?”“Có.”“Vậy anh muốn giết muốn róc thì cứ tùy tiện đi, tôi khẳng định sẽ không nhúc nhích một cái.”Lâm Mạn dứt lời, nhắm chặt mắt lại.Hôm nay cô mặc cho anh làm thịt.Hôm nay cho dù Kỳ Hàn Lâm vẽ con rùa trên người cô, cô cũng nhận.Bộ dáng thấy chết không sờn này…Ánh mắt Kỳ Hàn Lâm Hàn quét nhẹ qua thân thể của cô.Thân hình trước lồi sau vểnh đạt tiêu chuẩn, khuôn mẫu như vậy ném vào vòng người mẫu chỉ sợ cũng là số một số hai.“Thật sao?” Anh âm thanh rõ ràng câm.Lâm Mạn cắn chặt môi.Chợt.Cô cảm nhận được thắt lưng bị người khác ôm lấy.Một cỗ ngứa ngáy khó có thể dùng lời diễn tả khiến cho cô không được tự nhiên.Đúng lúc này, cửa vang lên.“Kỳ gia.”Tiếng này hình như là bác Kiều.Lâm Mạn cả kinh, chợt mở mắtra, theo bản năng muốn chạy trốn.“Đừng nhúc nhích.” Kỳ Hàn Lâm thấp giọng ra lệnh cho Lâm Mạn, phản thủ khống chế được thân thể của hắn, ôm cô vào trong ngực, đưa lưng về phía cửa: “Vào đi.”Bác Kiều đia vào vào thư phòng, chỉ thấy bóng lưng của Kỳ Hàn, nhất thời sửng sốt.” Kỳ gia?”Cứ vậy mà nói.“À, à, là như vậy, tôi sửa sang lại một phần danh sách, phía trên ngoại trừ tôi và Lâm Mạn tiểu thư, toàn bộ đều là tên của người làm.”“Để xuống đất.”Bác Kiều: ? ? ?Hôm nay Kỳ gia là lạ thế nào ấy.Đưa lưng về phía ông ta không nói, còn bảo ông ta để văn kiện xuống đất.Tuy bác Kiều có nghi hoặc nhưng không dám ngỗ nghịch, đànhphải để văn kiện xuống đất.“Dịch Thanh Vũ tiểu thư có hỏi, cô ấy có thẻ vào ờ cùng phòng với Mộ Tuyết hay không?”Kỳ Hàn Lâm lạnh lùng nói: “Không cần, tôi đã nói con bé không có quan hệ với nhà họ Dịch, khi nào cần cô tôi, sẽ thông báo.”“Vâng.” Bác Kiều đáp lại, nhưng người lại không đi.“Còn có việc?”“Còn có một việc, tôi không biết nên nói hay không.”“Nói.”

Chương 105: Chương 105