Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 120: Chương 120

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cô nhếch mép một cái: “Lúc Dịch Thanh Vũ tới, sao anh không bảo cô ta đút anh?”“Cô ta và cô không giống nhau.”Vâng vâng vâng.Người ta là đại tiểu thư nhà họ Dịch, mà tôi chỉ là người giúp việc đáng thương.Lâm Mạn ở trong lòng phun ra một câu, múc một muỗng thuốc, đưa tới bên môi Kỳ Hàn Lâm.Bởi vì có chút nóng nên cô thổi thổi.“A Cô đút cái thìa qua.Kỳ Hàn Lâm mở miệng, ngậm cả thìa và thuốc.Nhất thời, một vị đắng chát nổ tung trong cổ họng.Kỳ Hàn Lâm không khỏi nhíu mày.Đắng thì cũng thôi, anh cũng không phải không thích các loại cà phê này nọ.Nhưng mà, trong thảo dược khó tránh có một vị chát đặc thù, khiến người ta khó có thể nuốt xuống.Kỳ Hàn Lâm quay đầu đi: “Không uống nữa.”“Tôi có mang theo mứt hoa quả qua đây, lúc nhỏ Bắc Bắc bị bệnh cũng không thích uống thuốc, tôi thường làm.”“Không ăn.”‘Anh ăn một miếng, nhất định anh sẽthích.Lâm Mạn nhanh như chớp, trực tiếp đút mứt hoa quả vào miệng Kỳ Hàn Lâm.Nhất thời.Một vị trái cây ngọt ngào nhưng không ngấy, thay thế cho vị đắng của thảo dược.Mùi vị này, thậm chí còn khiến người khác thấy rằng cho dù có đắng nữa hay còn chát cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có thể ăn được mứt hoa quả là tốt rồi.Hàm trên hàm dưới của Kỳ Hàn Lâmmở ra rồi đóng lại, răng nanh tinh tế đang nhai nuốt mứt hoa quả.Thấy anh hình như cũng thích, trong lòng Lâm Mạn rất xúc động.Quả nhiên.Bắc Bắc và Mộ Tuyết thích cái gì đó, Kỳ Hàn Lâm cũng sẽ thích.Đều nói con cái giống cha mẹ, thì cha mẹ sao có thể khác với con cái chứ?Giống như là, chỉ vẹn vẹn nhìn thấy một lần mà thôi là cô cũng đã thích đom đóm, cũng giống như Mộ Tuyết thích đom đóm vậy.Kỳ Hàn Lâm nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy Lâm Mạn đang si ngốc nhìn Anh.Mi tâm anh nhíu lại: “Nhìn tôi làm gì?”“Cảm thấy Kỳ gia của chúng ta rất đẹp trai.” Lâm Mạn cười nói, lại múc một muỗng thuốc: “Kỳ gia, lần này có thể ngoan ngoãn uống thuốc rồi đúng không? Mứt hoa quả ở chỗ tôi vẫn còn rất nhiều.”Xác thực cô rất am hiểu dỗ trẻ con.Nếu trong tuổi thơ của anh có người phụ nữ như cô, chỉ sợ cũng không đến mức buồn tẻ như bây giờ.Kỳ Hàn Lâm nhìn cô, chậm rãi mở miệng.Hàm răng trắng nõn không tì vết của người đàn ông, lộ ra lớp màu trắng phủ trên đầu lưỡi, trong cổ họng ngoại trừ hương vị ngọt ngào của mứt hoa quả và thảo dược tươi mát, thì còn có vị bạc hà nhàn nhạt mát lạnh.Khi sát vào gần lúc anh đang uống thuốc, Lâm Mạn nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh.Không phải chứ.Cô đối với Kỳ Hàn Lâm không phải là…Đừng mà.Cô cũng không thích bị người khác ngược đãi..

Cô nhếch mép một cái: “Lúc Dịch Thanh Vũ tới, sao anh không bảo cô ta đút anh?”

“Cô ta và cô không giống nhau.

Vâng vâng vâng.

Người ta là đại tiểu thư nhà họ Dịch, mà tôi chỉ là người giúp việc đáng thương.

Lâm Mạn ở trong lòng phun ra một câu, múc một muỗng thuốc, đưa tới bên môi Kỳ Hàn Lâm.

Bởi vì có chút nóng nên cô thổi thổi.

“A Cô đút cái thìa qua.

Kỳ Hàn Lâm mở miệng, ngậm cả thìa và thuốc.

Nhất thời, một vị đắng chát nổ tung trong cổ họng.

Kỳ Hàn Lâm không khỏi nhíu mày.

Đắng thì cũng thôi, anh cũng không phải không thích các loại cà phê này nọ.

Nhưng mà, trong thảo dược khó tránh có một vị chát đặc thù, khiến người ta khó có thể nuốt xuống.

Kỳ Hàn Lâm quay đầu đi: “Không uống nữa.

“Tôi có mang theo mứt hoa quả qua đây, lúc nhỏ Bắc Bắc bị bệnh cũng không thích uống thuốc, tôi thường làm.

“Không ăn.

‘Anh ăn một miếng, nhất định anh sẽ

thích.

Lâm Mạn nhanh như chớp, trực tiếp đút mứt hoa quả vào miệng Kỳ Hàn Lâm.

Nhất thời.

Một vị trái cây ngọt ngào nhưng không ngấy, thay thế cho vị đắng của thảo dược.

Mùi vị này, thậm chí còn khiến người khác thấy rằng cho dù có đắng nữa hay còn chát cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có thể ăn được mứt hoa quả là tốt rồi.

Hàm trên hàm dưới của Kỳ Hàn Lâm

mở ra rồi đóng lại, răng nanh tinh tế đang nhai nuốt mứt hoa quả.

Thấy anh hình như cũng thích, trong lòng Lâm Mạn rất xúc động.

Quả nhiên.

Bắc Bắc và Mộ Tuyết thích cái gì đó, Kỳ Hàn Lâm cũng sẽ thích.

Đều nói con cái giống cha mẹ, thì cha mẹ sao có thể khác với con cái chứ?

Giống như là, chỉ vẹn vẹn nhìn thấy một lần mà thôi là cô cũng đã thích đom đóm, cũng giống như Mộ Tuyết thích đom đóm vậy.

Kỳ Hàn Lâm nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy Lâm Mạn đang si ngốc nhìn Anh.

Mi tâm anh nhíu lại: “Nhìn tôi làm gì?”

“Cảm thấy Kỳ gia của chúng ta rất đẹp trai.

” Lâm Mạn cười nói, lại múc một muỗng thuốc: “Kỳ gia, lần này có thể ngoan ngoãn uống thuốc rồi đúng không? Mứt hoa quả ở chỗ tôi vẫn còn rất nhiều.

Xác thực cô rất am hiểu dỗ trẻ con.

Nếu trong tuổi thơ của anh có người phụ nữ như cô, chỉ sợ cũng không đến mức buồn tẻ như bây giờ.

Kỳ Hàn Lâm nhìn cô, chậm rãi mở miệng.

Hàm răng trắng nõn không tì vết của người đàn ông, lộ ra lớp màu trắng phủ trên đầu lưỡi, trong cổ họng ngoại trừ hương vị ngọt ngào của mứt hoa quả và thảo dược tươi mát, thì còn có vị bạc hà nhàn nhạt mát lạnh.

Khi sát vào gần lúc anh đang uống thuốc, Lâm Mạn nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh.

Không phải chứ.

Cô đối với Kỳ Hàn Lâm không phải là…

Đừng mà.

Cô cũng không thích bị người khác ngược đãi.

.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cô nhếch mép một cái: “Lúc Dịch Thanh Vũ tới, sao anh không bảo cô ta đút anh?”“Cô ta và cô không giống nhau.”Vâng vâng vâng.Người ta là đại tiểu thư nhà họ Dịch, mà tôi chỉ là người giúp việc đáng thương.Lâm Mạn ở trong lòng phun ra một câu, múc một muỗng thuốc, đưa tới bên môi Kỳ Hàn Lâm.Bởi vì có chút nóng nên cô thổi thổi.“A Cô đút cái thìa qua.Kỳ Hàn Lâm mở miệng, ngậm cả thìa và thuốc.Nhất thời, một vị đắng chát nổ tung trong cổ họng.Kỳ Hàn Lâm không khỏi nhíu mày.Đắng thì cũng thôi, anh cũng không phải không thích các loại cà phê này nọ.Nhưng mà, trong thảo dược khó tránh có một vị chát đặc thù, khiến người ta khó có thể nuốt xuống.Kỳ Hàn Lâm quay đầu đi: “Không uống nữa.”“Tôi có mang theo mứt hoa quả qua đây, lúc nhỏ Bắc Bắc bị bệnh cũng không thích uống thuốc, tôi thường làm.”“Không ăn.”‘Anh ăn một miếng, nhất định anh sẽthích.Lâm Mạn nhanh như chớp, trực tiếp đút mứt hoa quả vào miệng Kỳ Hàn Lâm.Nhất thời.Một vị trái cây ngọt ngào nhưng không ngấy, thay thế cho vị đắng của thảo dược.Mùi vị này, thậm chí còn khiến người khác thấy rằng cho dù có đắng nữa hay còn chát cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có thể ăn được mứt hoa quả là tốt rồi.Hàm trên hàm dưới của Kỳ Hàn Lâmmở ra rồi đóng lại, răng nanh tinh tế đang nhai nuốt mứt hoa quả.Thấy anh hình như cũng thích, trong lòng Lâm Mạn rất xúc động.Quả nhiên.Bắc Bắc và Mộ Tuyết thích cái gì đó, Kỳ Hàn Lâm cũng sẽ thích.Đều nói con cái giống cha mẹ, thì cha mẹ sao có thể khác với con cái chứ?Giống như là, chỉ vẹn vẹn nhìn thấy một lần mà thôi là cô cũng đã thích đom đóm, cũng giống như Mộ Tuyết thích đom đóm vậy.Kỳ Hàn Lâm nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy Lâm Mạn đang si ngốc nhìn Anh.Mi tâm anh nhíu lại: “Nhìn tôi làm gì?”“Cảm thấy Kỳ gia của chúng ta rất đẹp trai.” Lâm Mạn cười nói, lại múc một muỗng thuốc: “Kỳ gia, lần này có thể ngoan ngoãn uống thuốc rồi đúng không? Mứt hoa quả ở chỗ tôi vẫn còn rất nhiều.”Xác thực cô rất am hiểu dỗ trẻ con.Nếu trong tuổi thơ của anh có người phụ nữ như cô, chỉ sợ cũng không đến mức buồn tẻ như bây giờ.Kỳ Hàn Lâm nhìn cô, chậm rãi mở miệng.Hàm răng trắng nõn không tì vết của người đàn ông, lộ ra lớp màu trắng phủ trên đầu lưỡi, trong cổ họng ngoại trừ hương vị ngọt ngào của mứt hoa quả và thảo dược tươi mát, thì còn có vị bạc hà nhàn nhạt mát lạnh.Khi sát vào gần lúc anh đang uống thuốc, Lâm Mạn nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh.Không phải chứ.Cô đối với Kỳ Hàn Lâm không phải là…Đừng mà.Cô cũng không thích bị người khác ngược đãi..

Chương 120: Chương 120