Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 133: Chương 133

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Vâng.Lâm Mạn cầm đến, đốt hương cho bà cụ.Bà cụ ngửi thì cảm thấy thoải mái, hài lòng với Lâm Mạn hơn nhiều.Bà ta chậm rãi mở miệng: “Lúc trước cô nói, cả hai đứa nhỏ đều muốn cứu?”“Vâng.”“Tôi không có nói cô không thể cứu đứa nhỏ của mình.”“Tôi hiểu, đứng ở lập trường của bà và Kỳ gia, đích thực là lỗi của cháu.Nhưng mà cũng mong bà hãy tin cháu, tình yêu của con dành cho MộTuyết so với Bắc Bắc không hề ít hơn.”“Ồ? Đây là vì sao?” Bà cụ mở hai mắt ra, tầm mắt không nghiêng không lệch nhìn ngay hai mắt của Lâm Mạn.Lâm Mạn vẫn chưa lùi bước, trực tiếp nghênh đón tầm mắt của bà ta, còn mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Trực giác, trực giác của phụ nữ, lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Tuyết, cháu đã thích cô bé rồi.”Bà cụ ha ha cười lớn.Hay cho một câu trực giác.Trực giác trong mắt người khác đốivới bà ta mà nói, chính là Phật duyên lời Phật nói.Mộ Tuyết và Lâm Mạn có duyên.Lịch kiếp là nên có.Bà cụ phất phất tay: “Thôi, Mộ Tuyết cũng không có gì đáng ngại, về sau tôi sẽ không lấy chuyện này làm khó cô, nhưng mà nếu cô rãnh rỗi, việc mát xa này…”“Cháu cũng rất thích đàn hương, chỉ cần bà nguyện ý, lúc nào cũng có thể bảo người gọi con lại đây.”“Được.Mắt thấy đến lúc rời đi, Lâm Mạn đang nghĩ làm sao để nói tạm biệt với bà cụ, thì cửa lại bị người mở ra.Kỳ Hàn Lâm một thân âu phục xanh đen, tiến vào phòng, mặt mày anh lãnh tuấn, người cao rộng, mang theo khí phách không giận mà uy.Lâm Mạn cảm giác phòng có chút nhỏ đi.Cô đứng dậy đứng ở chỗ góc: “Kỳ gia, chào buổi chiều.”Tầm mắt Kỳ Hàn Lâm hờ hững đảo qua trên người cô một cái, không hề dừng lại nhiều.Anh ngồi bên cạnh bà cụ, đầu ngón tay tùy ý chỉ về phía Lâm Mạn: “Bà vừa lòng với cô ấy sao?”“Đúng vậy, cô ta đã đáp ứng bà, về sau bà gọi cô ta sẽ tới.”“Bà vừa lòng là tốt rồi.”“Buổi chiều trước kia cháu sẽ không đến chỗ này của bà, hôm nay là có việc sao?” Bà cụ chậm rãi đứng dậy, để chăn mỏng trên người xuống.Bà ta mặc một thân Đường trang1, vẫn giữ được tinh thần, bộ dáng mỏimệt lười biếng lúc trước đã mất đi.1Đường trang: là một loại áo Mãn Châu có cổ thẳng..

Vâng.

Lâm Mạn cầm đến, đốt hương cho bà cụ.

Bà cụ ngửi thì cảm thấy thoải mái, hài lòng với Lâm Mạn hơn nhiều.

Bà ta chậm rãi mở miệng: “Lúc trước cô nói, cả hai đứa nhỏ đều muốn cứu?”

“Vâng.

“Tôi không có nói cô không thể cứu đứa nhỏ của mình.

“Tôi hiểu, đứng ở lập trường của bà và Kỳ gia, đích thực là lỗi của cháu.

Nhưng mà cũng mong bà hãy tin cháu, tình yêu của con dành cho Mộ

Tuyết so với Bắc Bắc không hề ít hơn.

“Ồ? Đây là vì sao?” Bà cụ mở hai mắt ra, tầm mắt không nghiêng không lệch nhìn ngay hai mắt của Lâm Mạn.

Lâm Mạn vẫn chưa lùi bước, trực tiếp nghênh đón tầm mắt của bà ta, còn mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Trực giác, trực giác của phụ nữ, lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Tuyết, cháu đã thích cô bé rồi.

Bà cụ ha ha cười lớn.

Hay cho một câu trực giác.

Trực giác trong mắt người khác đối

với bà ta mà nói, chính là Phật duyên lời Phật nói.

Mộ Tuyết và Lâm Mạn có duyên.

Lịch kiếp là nên có.

Bà cụ phất phất tay: “Thôi, Mộ Tuyết cũng không có gì đáng ngại, về sau tôi sẽ không lấy chuyện này làm khó cô, nhưng mà nếu cô rãnh rỗi, việc mát xa này…”

“Cháu cũng rất thích đàn hương, chỉ cần bà nguyện ý, lúc nào cũng có thể bảo người gọi con lại đây.

“Được.

Mắt thấy đến lúc rời đi, Lâm Mạn đang nghĩ làm sao để nói tạm biệt với bà cụ, thì cửa lại bị người mở ra.

Kỳ Hàn Lâm một thân âu phục xanh đen, tiến vào phòng, mặt mày anh lãnh tuấn, người cao rộng, mang theo khí phách không giận mà uy.

Lâm Mạn cảm giác phòng có chút nhỏ đi.

Cô đứng dậy đứng ở chỗ góc: “Kỳ gia, chào buổi chiều.

Tầm mắt Kỳ Hàn Lâm hờ hững đảo qua trên người cô một cái, không hề dừng lại nhiều.

Anh ngồi bên cạnh bà cụ, đầu ngón tay tùy ý chỉ về phía Lâm Mạn: “Bà vừa lòng với cô ấy sao?”

“Đúng vậy, cô ta đã đáp ứng bà, về sau bà gọi cô ta sẽ tới.

“Bà vừa lòng là tốt rồi.

“Buổi chiều trước kia cháu sẽ không đến chỗ này của bà, hôm nay là có việc sao?” Bà cụ chậm rãi đứng dậy, để chăn mỏng trên người xuống.

Bà ta mặc một thân Đường trang

1

, vẫn giữ được tinh thần, bộ dáng mỏi

mệt lười biếng lúc trước đã mất đi.

1

Đường trang: là một loại áo Mãn Châu có cổ thẳng.

.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Vâng.Lâm Mạn cầm đến, đốt hương cho bà cụ.Bà cụ ngửi thì cảm thấy thoải mái, hài lòng với Lâm Mạn hơn nhiều.Bà ta chậm rãi mở miệng: “Lúc trước cô nói, cả hai đứa nhỏ đều muốn cứu?”“Vâng.”“Tôi không có nói cô không thể cứu đứa nhỏ của mình.”“Tôi hiểu, đứng ở lập trường của bà và Kỳ gia, đích thực là lỗi của cháu.Nhưng mà cũng mong bà hãy tin cháu, tình yêu của con dành cho MộTuyết so với Bắc Bắc không hề ít hơn.”“Ồ? Đây là vì sao?” Bà cụ mở hai mắt ra, tầm mắt không nghiêng không lệch nhìn ngay hai mắt của Lâm Mạn.Lâm Mạn vẫn chưa lùi bước, trực tiếp nghênh đón tầm mắt của bà ta, còn mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Trực giác, trực giác của phụ nữ, lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Tuyết, cháu đã thích cô bé rồi.”Bà cụ ha ha cười lớn.Hay cho một câu trực giác.Trực giác trong mắt người khác đốivới bà ta mà nói, chính là Phật duyên lời Phật nói.Mộ Tuyết và Lâm Mạn có duyên.Lịch kiếp là nên có.Bà cụ phất phất tay: “Thôi, Mộ Tuyết cũng không có gì đáng ngại, về sau tôi sẽ không lấy chuyện này làm khó cô, nhưng mà nếu cô rãnh rỗi, việc mát xa này…”“Cháu cũng rất thích đàn hương, chỉ cần bà nguyện ý, lúc nào cũng có thể bảo người gọi con lại đây.”“Được.Mắt thấy đến lúc rời đi, Lâm Mạn đang nghĩ làm sao để nói tạm biệt với bà cụ, thì cửa lại bị người mở ra.Kỳ Hàn Lâm một thân âu phục xanh đen, tiến vào phòng, mặt mày anh lãnh tuấn, người cao rộng, mang theo khí phách không giận mà uy.Lâm Mạn cảm giác phòng có chút nhỏ đi.Cô đứng dậy đứng ở chỗ góc: “Kỳ gia, chào buổi chiều.”Tầm mắt Kỳ Hàn Lâm hờ hững đảo qua trên người cô một cái, không hề dừng lại nhiều.Anh ngồi bên cạnh bà cụ, đầu ngón tay tùy ý chỉ về phía Lâm Mạn: “Bà vừa lòng với cô ấy sao?”“Đúng vậy, cô ta đã đáp ứng bà, về sau bà gọi cô ta sẽ tới.”“Bà vừa lòng là tốt rồi.”“Buổi chiều trước kia cháu sẽ không đến chỗ này của bà, hôm nay là có việc sao?” Bà cụ chậm rãi đứng dậy, để chăn mỏng trên người xuống.Bà ta mặc một thân Đường trang1, vẫn giữ được tinh thần, bộ dáng mỏimệt lười biếng lúc trước đã mất đi.1Đường trang: là một loại áo Mãn Châu có cổ thẳng..

Chương 133: Chương 133