Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 150: Chương 150

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Lâm Mạn chịu không nổi, nức nở nói: “Kỳ gia, đừng ức h**p tôi.”Kỳ Hàn Lâm không nhìn thấy khuôn mặt của cô, chỉ cảm thấy cả người cô đều căng thẳng, hai tay cũng nắm giường thật chặt, một bộ dạng bi phẫn.Anh dừng động tác lại, ngón tay dài chế trụ cằm cô.Lâm Mạn bị bắt ngẩng đầu lên, nước mắt và nước mũi cô không thề khống chế mà chảy xuống, biến khuôn mặt nhỏ sạch sẽ xinh đẹp trở nên tèm lem.Kỳ Hàn Lâm rút tờ giấy, mặt không gựn sóng lau cho cô.“Kỳ gia, thật sự tôi không có ném ghim cài áo.” Cô khóc tức tưởi, ủy khuất lại khổ sở.Áo trên người Lâm Mạn rơi xuống một chút, trên vai tất cả đều là dấu tay anh ấn đến hồng.Ánh mắt của Kỳ Hàn Lâm sâu lại vài phần: “Nếu cô không có vứt ghim càiáo đi, vì sao lại gạt tôi rằng cô để nó ở trong phòng?”“Tôi là muốn tự mình đi tìm ghim cài áo về.” Lâm Mạn nghẹn ngào nói.Bộ dạng này của cô thật sự rất đáng thương.Kỳ Hàn Lâm dứt khoát đặt cô ngồi xuống người.Lâm Mạn tránh sang bên cạnh, nhưng mà không đặt được, trực tiếp bị anh kéo vào ngực.Thình thịch—-Tiếng tim đập bền chắc của Kỳ HànLâm, giống như nhịp trống vậy, vang lên bên tai cô.“Kỳ gia…”“Ai lấy.”“…” Lâm Mạn trầm mặc.“Là Kỳ Hàn Nguyệt hay là Dịch Thanh Vũ.”Lâm Mạn nghe thấy, thân thể cũng đều run lên.Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Cô muốn tôi không truy cứu sao?”Lâm Mạn căn bản không dám làm gì,cũng không dám nói lời nào.Cô sợ nếu cô có lời không đúng, sẽ bị Kỳ Hàn Lâm trực tiếp ấn xuống.Anh nhất định là một người thích cuồng ngược.“Tôi có thể không truy cứu, nhưng mà tốt nhất cô đừng có quá thân thiết với Đình Tứ.”“… Kỳ gia ghen tị sao?” Lâm Mạn kín đáo hỏi.Cô vốn tưởng rằng Kỳ Hàn Lâm sẽ lảng tránh vấn đề này.Hoặc là nói cô đang nằm mơ.Ai ngờ.“ừ.”.

Lâm Mạn chịu không nổi, nức nở nói: “Kỳ gia, đừng ức h**p tôi.

Kỳ Hàn Lâm không nhìn thấy khuôn mặt của cô, chỉ cảm thấy cả người cô đều căng thẳng, hai tay cũng nắm giường thật chặt, một bộ dạng bi phẫn.

Anh dừng động tác lại, ngón tay dài chế trụ cằm cô.

Lâm Mạn bị bắt ngẩng đầu lên, nước mắt và nước mũi cô không thề khống chế mà chảy xuống, biến khuôn mặt nhỏ sạch sẽ xinh đẹp trở nên tèm lem.

Kỳ Hàn Lâm rút tờ giấy, mặt không gựn sóng lau cho cô.

“Kỳ gia, thật sự tôi không có ném ghim cài áo.

” Cô khóc tức tưởi, ủy khuất lại khổ sở.

Áo trên người Lâm Mạn rơi xuống một chút, trên vai tất cả đều là dấu tay anh ấn đến hồng.

Ánh mắt của Kỳ Hàn Lâm sâu lại vài phần: “Nếu cô không có vứt ghim cài

áo đi, vì sao lại gạt tôi rằng cô để nó ở trong phòng?”

“Tôi là muốn tự mình đi tìm ghim cài áo về.

” Lâm Mạn nghẹn ngào nói.

Bộ dạng này của cô thật sự rất đáng thương.

Kỳ Hàn Lâm dứt khoát đặt cô ngồi xuống người.

Lâm Mạn tránh sang bên cạnh, nhưng mà không đặt được, trực tiếp bị anh kéo vào ngực.

Thình thịch—-

Tiếng tim đập bền chắc của Kỳ Hàn

Lâm, giống như nhịp trống vậy, vang lên bên tai cô.

“Kỳ gia…”

“Ai lấy.

“…” Lâm Mạn trầm mặc.

“Là Kỳ Hàn Nguyệt hay là Dịch Thanh Vũ.

Lâm Mạn nghe thấy, thân thể cũng đều run lên.

Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Cô muốn tôi không truy cứu sao?”

Lâm Mạn căn bản không dám làm gì,

cũng không dám nói lời nào.

Cô sợ nếu cô có lời không đúng, sẽ bị Kỳ Hàn Lâm trực tiếp ấn xuống.

Anh nhất định là một người thích cuồng ngược.

“Tôi có thể không truy cứu, nhưng mà tốt nhất cô đừng có quá thân thiết với Đình Tứ.

“… Kỳ gia ghen tị sao?” Lâm Mạn kín đáo hỏi.

Cô vốn tưởng rằng Kỳ Hàn Lâm sẽ lảng tránh vấn đề này.

Hoặc là nói cô đang nằm mơ.

Ai ngờ.

“ừ.

”.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Lâm Mạn chịu không nổi, nức nở nói: “Kỳ gia, đừng ức h**p tôi.”Kỳ Hàn Lâm không nhìn thấy khuôn mặt của cô, chỉ cảm thấy cả người cô đều căng thẳng, hai tay cũng nắm giường thật chặt, một bộ dạng bi phẫn.Anh dừng động tác lại, ngón tay dài chế trụ cằm cô.Lâm Mạn bị bắt ngẩng đầu lên, nước mắt và nước mũi cô không thề khống chế mà chảy xuống, biến khuôn mặt nhỏ sạch sẽ xinh đẹp trở nên tèm lem.Kỳ Hàn Lâm rút tờ giấy, mặt không gựn sóng lau cho cô.“Kỳ gia, thật sự tôi không có ném ghim cài áo.” Cô khóc tức tưởi, ủy khuất lại khổ sở.Áo trên người Lâm Mạn rơi xuống một chút, trên vai tất cả đều là dấu tay anh ấn đến hồng.Ánh mắt của Kỳ Hàn Lâm sâu lại vài phần: “Nếu cô không có vứt ghim càiáo đi, vì sao lại gạt tôi rằng cô để nó ở trong phòng?”“Tôi là muốn tự mình đi tìm ghim cài áo về.” Lâm Mạn nghẹn ngào nói.Bộ dạng này của cô thật sự rất đáng thương.Kỳ Hàn Lâm dứt khoát đặt cô ngồi xuống người.Lâm Mạn tránh sang bên cạnh, nhưng mà không đặt được, trực tiếp bị anh kéo vào ngực.Thình thịch—-Tiếng tim đập bền chắc của Kỳ HànLâm, giống như nhịp trống vậy, vang lên bên tai cô.“Kỳ gia…”“Ai lấy.”“…” Lâm Mạn trầm mặc.“Là Kỳ Hàn Nguyệt hay là Dịch Thanh Vũ.”Lâm Mạn nghe thấy, thân thể cũng đều run lên.Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Cô muốn tôi không truy cứu sao?”Lâm Mạn căn bản không dám làm gì,cũng không dám nói lời nào.Cô sợ nếu cô có lời không đúng, sẽ bị Kỳ Hàn Lâm trực tiếp ấn xuống.Anh nhất định là một người thích cuồng ngược.“Tôi có thể không truy cứu, nhưng mà tốt nhất cô đừng có quá thân thiết với Đình Tứ.”“… Kỳ gia ghen tị sao?” Lâm Mạn kín đáo hỏi.Cô vốn tưởng rằng Kỳ Hàn Lâm sẽ lảng tránh vấn đề này.Hoặc là nói cô đang nằm mơ.Ai ngờ.“ừ.”.

Chương 150: Chương 150