“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 152: Chương 152
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Sắp tới thời điểm giao dịch giữa tôi và Kỳ gia rồi, nếu trong vòng 3 ngày tôi còn không có biện pháp bán mảnh đất này đi, không chỉ phải chủ động buông tha quyền kế thừa ở nhà cũ, còn phải bồi thượng một mảnh đất”“Vợ, không phải cái đồ gái đ**m Lâm Mạn kia có quan hệ không tệ với Kỳ Hàn Lâm sao? Lần trước bà còn nói nhìn thấy bọn họ rất thân mật, có muốn đi tìm cô ta một chút không?”“Cô ta có thể làm được cái gì!” nhắc tới Lâm Mạn, Lâm Tri Thư cười lạnh một tiếng: “Ỷ vào có vài phần tư sắc liền làm xằng làm bậy.Đầu tiên là nhà họ Vân, lại gặp phải nhà họ Dịch, đề tôi xem lúc nào thì cô ta đắc tội với Kỳ Hàn Lâm, đáng lí nên cút ra khỏi cái thành phố này.”Tôn Đào nghe vậy, cười hắc hắc: “Nhưng mà vợ, cô ta còn chưa có đắc tội với Kỳ Hàn Lâm đâu.Nếu không ngày mai hay là bà liên lạc với cô ta xem thử một chút?”Lâm Tri Thư chậm rãi gật đầu.Lời của Tôn Đào thật ra cũng không phải không có lý.Tuy rằng con nhóc kia tự cho mình thanh cao, nhưng nếu có thể lợi dụng, vẫn nên lợi dụng một chút.Hôm sau.Lâm Mạn rời giường ôm đi Tiểu Mộ Tuyết dùng cơm, vừa dẫn cô bé vào trong vườn hoa phơi nắng, thì nhận được tin nhắn của Lâm Tri Thư.“Hai hôm nay dì muốn gặp Kỳ Hàn Lâm một chút, con đi nói với cậu ta một tiếng.”Hoàn toàn là giọng ra lệnh, vốn dĩ Lâm Mạn cũng không muốn đáp lại.Nhưng mà sau đó, Lâm Tri Thư lạigửi tới một tin nhắn: “Nếu như con không muốn nhà cũ rơi xuống trong tay người khác, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời dì.”Sao lại nhắc tới nhà cũ?Lâm Mạn còn tưởng rằng việc này đã qua.Cô đáp lại: “Dì, dì chưa có đàm phán với Kỳ Hàn Lâm sao?”“Đàm phán cái quái gì chứ, dì và cầu ta còn có giao dịch đấy.” Lâm Tri Thư rất nhanh đã hồi lại: “Dì nói cho con, chỉ có thời gian một ngày, hôm mai dì nhất định phải nhìn gặp được Kỳ Hàn Lâm.”Lâm Mạn thở dài.Cô không biết dì lại đang làm cái quái gì, nhưng trước mắt mà nói, cô tình nguyện tin Kỳ Hàn Lâm.Dù sao Kỳ Hàn Lâm cũng là gia đại nghiệp đại, sẽ không khi dễ một mình cô, Lâm Tri Thư đã khó có thể nói rồi.Lâm Mạn trực tiếp cắt cuộc đối thoại của chính mình và Lâm Tri Thư ra, gửi cho Kỳ Hàn Lâm.Lại nói.Hôm qua, từ sau khi cô cự tuyệt chuyện anh mua ghim cài áo cho đến bây giờ, Kỳ Hàn Lâm đều không cóxuất hiện, cũng không có báo cô tin tức gì.Anh bơ cô sao?Lâm Mạn vốn nghĩ rằng Kỳ Hàn Lâm hẳn sẽ không trở về.Ai ngờ, anh lại trở về ngay lập tức.“Nói cho bà ta, buổi chiều hôm nay.”“ở đâu?”“Không nói.”Lâm Mạn: ….
“Sắp tới thời điểm giao dịch giữa tôi và Kỳ gia rồi, nếu trong vòng 3 ngày tôi còn không có biện pháp bán mảnh đất này đi, không chỉ phải chủ động buông tha quyền kế thừa ở nhà cũ, còn phải bồi thượng một mảnh đất”
“Vợ, không phải cái đồ gái đ**m Lâm Mạn kia có quan hệ không tệ với Kỳ Hàn Lâm sao? Lần trước bà còn nói nhìn thấy bọn họ rất thân mật, có muốn đi tìm cô ta một chút không?”
“Cô ta có thể làm được cái gì!” nhắc tới Lâm Mạn, Lâm Tri Thư cười lạnh một tiếng: “Ỷ vào có vài phần tư sắc liền làm xằng làm bậy.
Đầu tiên là nhà họ Vân, lại gặp phải nhà họ Dịch, đề tôi xem lúc nào thì cô ta đắc tội với Kỳ Hàn Lâm, đáng lí nên cút ra khỏi cái thành phố này.
”
Tôn Đào nghe vậy, cười hắc hắc: “Nhưng mà vợ, cô ta còn chưa có đắc tội với Kỳ Hàn Lâm đâu.
Nếu không ngày mai hay là bà liên lạc với cô ta xem thử một chút?”
Lâm Tri Thư chậm rãi gật đầu.
Lời của Tôn Đào thật ra cũng không phải không có lý.
Tuy rằng con nhóc kia tự cho mình thanh cao, nhưng nếu có thể lợi dụng, vẫn nên lợi dụng một chút.
Hôm sau.
Lâm Mạn rời giường ôm đi Tiểu Mộ Tuyết dùng cơm, vừa dẫn cô bé vào trong vườn hoa phơi nắng, thì nhận được tin nhắn của Lâm Tri Thư.
“Hai hôm nay dì muốn gặp Kỳ Hàn Lâm một chút, con đi nói với cậu ta một tiếng.
”
Hoàn toàn là giọng ra lệnh, vốn dĩ Lâm Mạn cũng không muốn đáp lại.
Nhưng mà sau đó, Lâm Tri Thư lại
gửi tới một tin nhắn: “Nếu như con không muốn nhà cũ rơi xuống trong tay người khác, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời dì.
”
Sao lại nhắc tới nhà cũ?
Lâm Mạn còn tưởng rằng việc này đã qua.
Cô đáp lại: “Dì, dì chưa có đàm phán với Kỳ Hàn Lâm sao?”
“Đàm phán cái quái gì chứ, dì và cầu ta còn có giao dịch đấy.
” Lâm Tri Thư rất nhanh đã hồi lại: “Dì nói cho con, chỉ có thời gian một ngày, hôm mai dì nhất định phải nhìn gặp được Kỳ Hàn Lâm.
”
Lâm Mạn thở dài.
Cô không biết dì lại đang làm cái quái gì, nhưng trước mắt mà nói, cô tình nguyện tin Kỳ Hàn Lâm.
Dù sao Kỳ Hàn Lâm cũng là gia đại nghiệp đại, sẽ không khi dễ một mình cô, Lâm Tri Thư đã khó có thể nói rồi.
Lâm Mạn trực tiếp cắt cuộc đối thoại của chính mình và Lâm Tri Thư ra, gửi cho Kỳ Hàn Lâm.
Lại nói.
Hôm qua, từ sau khi cô cự tuyệt chuyện anh mua ghim cài áo cho đến bây giờ, Kỳ Hàn Lâm đều không có
xuất hiện, cũng không có báo cô tin tức gì.
Anh bơ cô sao?
Lâm Mạn vốn nghĩ rằng Kỳ Hàn Lâm hẳn sẽ không trở về.
Ai ngờ, anh lại trở về ngay lập tức.
“Nói cho bà ta, buổi chiều hôm nay.
”
“ở đâu?”
“Không nói.
”
Lâm Mạn: ….
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Sắp tới thời điểm giao dịch giữa tôi và Kỳ gia rồi, nếu trong vòng 3 ngày tôi còn không có biện pháp bán mảnh đất này đi, không chỉ phải chủ động buông tha quyền kế thừa ở nhà cũ, còn phải bồi thượng một mảnh đất”“Vợ, không phải cái đồ gái đ**m Lâm Mạn kia có quan hệ không tệ với Kỳ Hàn Lâm sao? Lần trước bà còn nói nhìn thấy bọn họ rất thân mật, có muốn đi tìm cô ta một chút không?”“Cô ta có thể làm được cái gì!” nhắc tới Lâm Mạn, Lâm Tri Thư cười lạnh một tiếng: “Ỷ vào có vài phần tư sắc liền làm xằng làm bậy.Đầu tiên là nhà họ Vân, lại gặp phải nhà họ Dịch, đề tôi xem lúc nào thì cô ta đắc tội với Kỳ Hàn Lâm, đáng lí nên cút ra khỏi cái thành phố này.”Tôn Đào nghe vậy, cười hắc hắc: “Nhưng mà vợ, cô ta còn chưa có đắc tội với Kỳ Hàn Lâm đâu.Nếu không ngày mai hay là bà liên lạc với cô ta xem thử một chút?”Lâm Tri Thư chậm rãi gật đầu.Lời của Tôn Đào thật ra cũng không phải không có lý.Tuy rằng con nhóc kia tự cho mình thanh cao, nhưng nếu có thể lợi dụng, vẫn nên lợi dụng một chút.Hôm sau.Lâm Mạn rời giường ôm đi Tiểu Mộ Tuyết dùng cơm, vừa dẫn cô bé vào trong vườn hoa phơi nắng, thì nhận được tin nhắn của Lâm Tri Thư.“Hai hôm nay dì muốn gặp Kỳ Hàn Lâm một chút, con đi nói với cậu ta một tiếng.”Hoàn toàn là giọng ra lệnh, vốn dĩ Lâm Mạn cũng không muốn đáp lại.Nhưng mà sau đó, Lâm Tri Thư lạigửi tới một tin nhắn: “Nếu như con không muốn nhà cũ rơi xuống trong tay người khác, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời dì.”Sao lại nhắc tới nhà cũ?Lâm Mạn còn tưởng rằng việc này đã qua.Cô đáp lại: “Dì, dì chưa có đàm phán với Kỳ Hàn Lâm sao?”“Đàm phán cái quái gì chứ, dì và cầu ta còn có giao dịch đấy.” Lâm Tri Thư rất nhanh đã hồi lại: “Dì nói cho con, chỉ có thời gian một ngày, hôm mai dì nhất định phải nhìn gặp được Kỳ Hàn Lâm.”Lâm Mạn thở dài.Cô không biết dì lại đang làm cái quái gì, nhưng trước mắt mà nói, cô tình nguyện tin Kỳ Hàn Lâm.Dù sao Kỳ Hàn Lâm cũng là gia đại nghiệp đại, sẽ không khi dễ một mình cô, Lâm Tri Thư đã khó có thể nói rồi.Lâm Mạn trực tiếp cắt cuộc đối thoại của chính mình và Lâm Tri Thư ra, gửi cho Kỳ Hàn Lâm.Lại nói.Hôm qua, từ sau khi cô cự tuyệt chuyện anh mua ghim cài áo cho đến bây giờ, Kỳ Hàn Lâm đều không cóxuất hiện, cũng không có báo cô tin tức gì.Anh bơ cô sao?Lâm Mạn vốn nghĩ rằng Kỳ Hàn Lâm hẳn sẽ không trở về.Ai ngờ, anh lại trở về ngay lập tức.“Nói cho bà ta, buổi chiều hôm nay.”“ở đâu?”“Không nói.”Lâm Mạn: ….