Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…
Chương 2: Nghi ngờ
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Khi tỉnh dậy, ánh sáng chiếu vào mắt cô lam cô nheo mắt một lúc mới thích ứng được. Vội đưa tay lên trán xem hắn như thế nào. Hắn đã hạ sốt, nhìn hắn cô chợt nhớ đến nụ hôn tối qua. Cô bất giác đỏ mặt. Cô cũng không vội đánh thức hắn dậy mà đi vệ sinh cá nhân rồi nhẹ nhàng đi qua phòng thiết kế để tiếp tục công việc.Khi thấy cô đi, hắn từ từ mở mắt ra, thật ra hắn đã dậy từ lâu. Nhưng muốn xem cô gái kia định làm gì nên liền nhắm mắt vờ như đang ngủ. Hắn nhớ đêm qua lúc mình đang mê man sốt thì có người đã đút thuốc cho hắn bằng thứ gì đó rất mềm.Nhìn thấy vết thương của mình đã được băng bó kĩ càng thì cũng biết do cô làm. Đang nằm suy nghĩ thì chuông điện thoại reo lên chuyển sự chua ý của hắn. Hắn bắt máy, một giọng nói lo lắng bên đầu dây vang lên :- Phong ! Cậu hiện đang ở đâu vậy ? Nghe Minh Khang báo cậu bị thương ? Mọi thuộc hạ trong bang đang lục tung cả Đông Nam Á tìm cậu kìa -.- !!!!!! ( Ng này mình sẽ giới thiệu sau )- Mình không sao đâu ! Cậu nói bọn họ không cần tìm nữa. - giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của hắn vang lên. Không để bên kia trả lời hắn đã tắt máy.Bên đầu dây kia Mạnh Kiệt tức tối. Cậu đã mất công lo lắng vậy mà hắn không thèm để ý .Cậu gọi cho nói cho Minh Khang lời hắn nói.Tới gần trưa, do không thấy cô đâu nên đi vòng quanh nhà kiếm. Hắn thấy một con phòng, đi vào đập vào mắt hắn là hình ảnh một cô gái đang chăm chỉ làm việc. Khi cô làm việc dáng vẻ thật đáng iu. Hắn bước đến sau lưng cô cố gạt hết suy nghĩ đó ra khỏi đầu, lạnh lùng nói :- Cô xuống nấu ăn cho tôi mau.Do chăm chú làm việc nên không biết hắn vào, khi nghe tiếng hắn thì giật mình quay lại. Nhớ lại câu nói của hắn thì tức giận đáp :- Tôi đã cứu anh rồi mà anh còn tỏ thái độ đó là sao !! 😡😡Vẫn thái độ cũ hắn bảo :- Cô cứu tôi, tôi cũng sẽ trả lại sau này còn bây cô mau xuống nấu đồ ăn cho tôi.- Vậy được tôi muốn tiền. Còn không thì anh xuống mà nấu, tôi không làm ! - cô ương bướng đáp rồi quay vào tiếp cong việcHắn rất tức giận vì trước giờ chưa ai dám cãi lời hắn . Hắn nói một không ai dám nói hai vậy mà cô gái này lại dám không nghe lời hắn .- Được thôi bao nhiêu cũng được giờ mau xuống làm.- vậy anh chờ tôi một tí. Sắp xong rồi.Hắn nhìn lên thấy cô đang thiết kế một chiếc đầm dạ hội màu trắng lộng lẫy. Chiếc đầm dài đến gót chân, phần trên ôm sát người, phần dưới xoè ra rất bắt mắt.Càng nhìn thấy bản thiết kế rất quen, hắn từng thấy ở đâu rồi. Suy nghĩ một lúc hắn nhận ra bản thiết kế này là bản thiết kế mới của công ty hắn.- Bản vẽ này cô lấy đâu ra vậy ?- hắn nghi ngờ hỏi- Bản vẽ này tất nhiên là tôi vẽ rồi chứ anh nghĩ trên trời rơi xuống à ??!! - sự tức giận khi nãy còn chưa hết giờ hắn hỏi thế khiến cô tức hơn 😡😤- Cô chắc chứ ?- Ý anh là gì ?- Không có gì đâu . Mau nấu cơm cho tôi đi !- Thôi được rồi, tôi đi nấu liền ! Đc chưa ??!! - thấy hắn còn bik thương nên cô nhường một bước.Hắn không trả lời quay lưng bỏ về phòng. Cô chửi thầm :- Chết tiệt ! Biết vậy tôi cho anh chết ở đó luôn rồi 😡Tiếng hắn vọng lại :- Cô nên ngậm miệng lại .Cô giật mình, tai hắn thính thật như tai chó vậy !!- cô nghĩ thầm. Rồi đi xuống nấu ăn cho hắn 🏘🏘🌌🌌
Khi tỉnh dậy, ánh sáng chiếu vào mắt cô lam cô nheo mắt một lúc mới thích ứng được. Vội đưa tay lên trán xem hắn như thế nào. Hắn đã hạ sốt, nhìn hắn cô chợt nhớ đến nụ hôn tối qua. Cô bất giác đỏ mặt. Cô cũng không vội đánh thức hắn dậy mà đi vệ sinh cá nhân rồi nhẹ nhàng đi qua phòng thiết kế để tiếp tục công việc.
Khi thấy cô đi, hắn từ từ mở mắt ra, thật ra hắn đã dậy từ lâu. Nhưng muốn xem cô gái kia định làm gì nên liền nhắm mắt vờ như đang ngủ. Hắn nhớ đêm qua lúc mình đang mê man sốt thì có người đã đút thuốc cho hắn bằng thứ gì đó rất mềm.
Nhìn thấy vết thương của mình đã được băng bó kĩ càng thì cũng biết do cô làm. Đang nằm suy nghĩ thì chuông điện thoại reo lên chuyển sự chua ý của hắn
. Hắn bắt máy, một giọng nói lo lắng bên đầu dây vang lên :
- Phong ! Cậu hiện đang ở đâu vậy ? Nghe Minh Khang báo cậu bị thương ? Mọi thuộc hạ trong bang đang lục tung cả Đông Nam Á tìm cậu kìa -.- !!!!!! ( Ng này mình sẽ giới thiệu sau )
- Mình không sao đâu ! Cậu nói bọn họ không cần tìm nữa. - giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của hắn vang lên. Không để bên kia trả lời hắn đã tắt máy.
Bên đầu dây kia Mạnh Kiệt tức tối. Cậu đã mất công lo lắng vậy mà hắn không thèm để ý .
Cậu gọi cho nói cho Minh Khang lời hắn nói.
Tới gần trưa, do không thấy cô đâu nên đi vòng quanh nhà kiếm. Hắn thấy một con phòng, đi vào đập vào mắt hắn là hình ảnh một cô gái đang chăm chỉ làm việc. Khi cô làm việc dáng vẻ thật đáng iu. Hắn bước đến sau lưng cô cố gạt hết suy nghĩ đó ra khỏi đầu, lạnh lùng nói :
- Cô xuống nấu ăn cho tôi mau.
Do chăm chú làm việc nên không biết hắn vào, khi nghe tiếng hắn thì giật mình quay lại. Nhớ lại câu nói của hắn thì tức giận đáp :
- Tôi đã cứu anh rồi mà anh còn tỏ thái độ đó là sao !! 😡😡
Vẫn thái độ cũ hắn bảo :
- Cô cứu tôi, tôi cũng sẽ trả lại sau này còn bây cô mau xuống nấu đồ ăn cho tôi.
- Vậy được tôi muốn tiền. Còn không thì anh xuống mà nấu, tôi không làm ! - cô ương bướng đáp rồi quay vào tiếp cong việc
Hắn rất tức giận vì trước giờ chưa ai dám cãi lời hắn . Hắn nói một không ai dám nói hai vậy mà cô gái này lại dám không nghe lời hắn .
- Được thôi bao nhiêu cũng được giờ mau xuống làm.
- vậy anh chờ tôi một tí. Sắp xong rồi.
Hắn nhìn lên thấy cô đang thiết kế một chiếc đầm dạ hội màu trắng lộng lẫy. Chiếc đầm dài đến gót chân, phần trên ôm sát người, phần dưới xoè ra rất bắt mắt.
Càng nhìn thấy bản thiết kế rất quen, hắn từng thấy ở đâu rồi. Suy nghĩ một lúc hắn nhận ra bản thiết kế này là bản thiết kế mới của công ty hắn.
- Bản vẽ này cô lấy đâu ra vậy ?- hắn nghi ngờ hỏi
- Bản vẽ này tất nhiên là tôi vẽ rồi chứ anh nghĩ trên trời rơi xuống à ??!! - sự tức giận khi nãy còn chưa hết giờ hắn hỏi thế khiến cô tức hơn 😡😤
- Cô chắc chứ ?
- Ý anh là gì ?
- Không có gì đâu . Mau nấu cơm cho tôi đi !
- Thôi được rồi, tôi đi nấu liền ! Đc chưa ??!! - thấy hắn còn bik thương nên cô nhường một bước.
Hắn không trả lời quay lưng bỏ về phòng. Cô chửi thầm :
- Chết tiệt ! Biết vậy tôi cho anh chết ở đó luôn rồi 😡
Tiếng hắn vọng lại :
- Cô nên ngậm miệng lại .
Cô giật mình, tai hắn thính thật như tai chó vậy !!- cô nghĩ thầm.
Rồi đi xuống nấu ăn cho hắn 🏘🏘🌌🌌
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Khi tỉnh dậy, ánh sáng chiếu vào mắt cô lam cô nheo mắt một lúc mới thích ứng được. Vội đưa tay lên trán xem hắn như thế nào. Hắn đã hạ sốt, nhìn hắn cô chợt nhớ đến nụ hôn tối qua. Cô bất giác đỏ mặt. Cô cũng không vội đánh thức hắn dậy mà đi vệ sinh cá nhân rồi nhẹ nhàng đi qua phòng thiết kế để tiếp tục công việc.Khi thấy cô đi, hắn từ từ mở mắt ra, thật ra hắn đã dậy từ lâu. Nhưng muốn xem cô gái kia định làm gì nên liền nhắm mắt vờ như đang ngủ. Hắn nhớ đêm qua lúc mình đang mê man sốt thì có người đã đút thuốc cho hắn bằng thứ gì đó rất mềm.Nhìn thấy vết thương của mình đã được băng bó kĩ càng thì cũng biết do cô làm. Đang nằm suy nghĩ thì chuông điện thoại reo lên chuyển sự chua ý của hắn. Hắn bắt máy, một giọng nói lo lắng bên đầu dây vang lên :- Phong ! Cậu hiện đang ở đâu vậy ? Nghe Minh Khang báo cậu bị thương ? Mọi thuộc hạ trong bang đang lục tung cả Đông Nam Á tìm cậu kìa -.- !!!!!! ( Ng này mình sẽ giới thiệu sau )- Mình không sao đâu ! Cậu nói bọn họ không cần tìm nữa. - giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của hắn vang lên. Không để bên kia trả lời hắn đã tắt máy.Bên đầu dây kia Mạnh Kiệt tức tối. Cậu đã mất công lo lắng vậy mà hắn không thèm để ý .Cậu gọi cho nói cho Minh Khang lời hắn nói.Tới gần trưa, do không thấy cô đâu nên đi vòng quanh nhà kiếm. Hắn thấy một con phòng, đi vào đập vào mắt hắn là hình ảnh một cô gái đang chăm chỉ làm việc. Khi cô làm việc dáng vẻ thật đáng iu. Hắn bước đến sau lưng cô cố gạt hết suy nghĩ đó ra khỏi đầu, lạnh lùng nói :- Cô xuống nấu ăn cho tôi mau.Do chăm chú làm việc nên không biết hắn vào, khi nghe tiếng hắn thì giật mình quay lại. Nhớ lại câu nói của hắn thì tức giận đáp :- Tôi đã cứu anh rồi mà anh còn tỏ thái độ đó là sao !! 😡😡Vẫn thái độ cũ hắn bảo :- Cô cứu tôi, tôi cũng sẽ trả lại sau này còn bây cô mau xuống nấu đồ ăn cho tôi.- Vậy được tôi muốn tiền. Còn không thì anh xuống mà nấu, tôi không làm ! - cô ương bướng đáp rồi quay vào tiếp cong việcHắn rất tức giận vì trước giờ chưa ai dám cãi lời hắn . Hắn nói một không ai dám nói hai vậy mà cô gái này lại dám không nghe lời hắn .- Được thôi bao nhiêu cũng được giờ mau xuống làm.- vậy anh chờ tôi một tí. Sắp xong rồi.Hắn nhìn lên thấy cô đang thiết kế một chiếc đầm dạ hội màu trắng lộng lẫy. Chiếc đầm dài đến gót chân, phần trên ôm sát người, phần dưới xoè ra rất bắt mắt.Càng nhìn thấy bản thiết kế rất quen, hắn từng thấy ở đâu rồi. Suy nghĩ một lúc hắn nhận ra bản thiết kế này là bản thiết kế mới của công ty hắn.- Bản vẽ này cô lấy đâu ra vậy ?- hắn nghi ngờ hỏi- Bản vẽ này tất nhiên là tôi vẽ rồi chứ anh nghĩ trên trời rơi xuống à ??!! - sự tức giận khi nãy còn chưa hết giờ hắn hỏi thế khiến cô tức hơn 😡😤- Cô chắc chứ ?- Ý anh là gì ?- Không có gì đâu . Mau nấu cơm cho tôi đi !- Thôi được rồi, tôi đi nấu liền ! Đc chưa ??!! - thấy hắn còn bik thương nên cô nhường một bước.Hắn không trả lời quay lưng bỏ về phòng. Cô chửi thầm :- Chết tiệt ! Biết vậy tôi cho anh chết ở đó luôn rồi 😡Tiếng hắn vọng lại :- Cô nên ngậm miệng lại .Cô giật mình, tai hắn thính thật như tai chó vậy !!- cô nghĩ thầm. Rồi đi xuống nấu ăn cho hắn 🏘🏘🌌🌌