Tác giả:

    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…

Chương 31: Trúng đạn

Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…    Trong phòng họp không khí rất nặng nề. Bỗng cửa phòng bật ra, một nhân viên bước vô. Trông nhân viên đó vẫn còn mang nét bồng bột, ngây thơ như sinh viên mới ra trường.Nhân viên đó bước đến nói khẽ với hắn :    - Chủ tịch khi nãy tôi xuống dưới lấy tài liệu thì thấy một cô gái bị một đám người bắt đi. Cô gái đó hình như là thiếu phu nhân( À! Thư ký nhận ra cô nên đồn nhau~~)Hắn nghe vậy nhíu mày, bật định vị của cô lên. Lúc trước, khi đọc tin nhắn uy h**p trong điện thoại cô. Hắn đã sử dụng định vị với điện thoại cô. Khi đi đâu thì hắn có thể biết được. Lúc này thế vị trí cô đang ở gần một căn nhà hoang.Hắn lo lắng bỏ ngang cuộc họp. Gọi điện cho Minh Khang điều động người đi trước sau đó cũng nhanh chóng phóng xe đi.Vừa đến nơi thì thấy đa số đều bị người của hắn giết sạch. Chỉ còn một tên đang cầm súng chỉa vào người cô uy h**p.Lúc này lòng hắn có chút lo lắng. Mặt lạnh hơn tiền. Thấy cô đạp chân tên đó rồi chạy về phía mình. Thuộc hạ cũng bắn chết tên đó.Nhưng trước khi chết tên đó còn bóp cò súng. Viên đạn bay về phía cô. Hắn liền lao đến quay lưng lại ôm chặt cô vào người.Cô còn chưa hiểu gì thì bị hắn ôm chầm lấy. Thép phản xạ tay cô đặt lên hông hắn. Thấy có thứ gì đó chảy lên tay mình. Cô liền rụt tay lại nhìn thì thấy một mảnh màu đỏ. Đó chính là máu của hắn.Cô nhìn hắn mắng, nước mắt cũng không kìm được :- Sao anh ngốc thế !Hắn gượng cười :- Anh không sao!Cô nhanh chóng dìu hắn lên xe, mấy tên thuộc hạ của hắn được rèn luyện kĩ càng nên nhanh chóng gọi điện cho bệnh viện chuẩn bị. Rồi chở cô và hắn đến bệnh viện.Trên xe, nhìn gương mặt tái nhợt vì thiếu máu của hắn lòng cô quặn đau. Cô tự trách bản thân quá yếu đuối.Chiếc xe nhanh chóng đến trước bệnh viện tư thuộc Hàn Thị tên là .Vừa bước xuống thì thấy Cả đoàn người đứng trước đón.Bọn họ mang băng ca đến thì hắn liền cự tuyệt :- Tôi không yếu đuối như vậy.Thế là bon họ cũng bó tay nhìn ông chủ lớn tự đi vào. Cô dìu hắn bước đến, biết lúc này có khuyên thoi cũng không được gì nên cô cũng đành chịu.Nhìn hắn vào phòng phẫu thuật mà cô chỉ được đứng ở ngoài. Đôi mắt hiện lên tà khí. Cô nhất định sẽ khiến Lâm Oanh Linh trả giá đắt.Cô sẽ buông bỏ kí ức khi xưa. Cô sẽ không để ai động vào hắn.Ngồi bên ngoài mà lỏng thấp thỏm không yên. Lúc này Mạnh Kiệt và Minh Khang cũng đến. Nhìn cô rồi nhìn phòng phẫu thuật cũng hiểu ra chuyện gì.Bất giác cô hỏi Minh Khang :- Minh Khang! Tôi có một yêu cầu cậu có thể giúp tôi không ?- Chuyện gì chị dâu cứ nói.- Tôi muốn.....❤️❤️❤️ moahhhh 💋💋 mn đọc truyện vui vẻ. Chap này không hay lắm mai đền bù cho nhakk ^^

   Trong phòng họp không khí rất nặng nề. Bỗng cửa phòng bật ra, một nhân viên bước vô. Trông nhân viên đó vẫn còn mang nét bồng bột, ngây thơ như sinh viên mới ra trường.

Nhân viên đó bước đến nói khẽ với hắn :

    - Chủ tịch khi nãy tôi xuống dưới lấy tài liệu thì thấy một cô gái bị một đám người bắt đi. Cô gái đó hình như là thiếu phu nhân

( À! Thư ký nhận ra cô nên đồn nhau~~)

Hắn nghe vậy nhíu mày, bật định vị của cô lên. Lúc trước, khi đọc tin nhắn uy h**p trong điện thoại cô. Hắn đã sử dụng định vị với điện thoại cô. Khi đi đâu thì hắn có thể biết được. Lúc này thế vị trí cô đang ở gần một căn nhà hoang.

Hắn lo lắng bỏ ngang cuộc họp. Gọi điện cho Minh Khang điều động người đi trước sau đó cũng nhanh chóng phóng xe đi.

Vừa đến nơi thì thấy đa số đều bị người của hắn giết sạch. Chỉ còn một tên đang cầm súng chỉa vào người cô uy h**p.

Lúc này lòng hắn có chút lo lắng. Mặt lạnh hơn tiền. Thấy cô đạp chân tên đó rồi chạy về phía mình. Thuộc hạ cũng bắn chết tên đó.

Nhưng trước khi chết tên đó còn bóp cò súng. Viên đạn bay về phía cô. Hắn liền lao đến quay lưng lại ôm chặt cô vào người.

Cô còn chưa hiểu gì thì bị hắn ôm chầm lấy. Thép phản xạ tay cô đặt lên hông hắn. Thấy có thứ gì đó chảy lên tay mình. Cô liền rụt tay lại nhìn thì thấy một mảnh màu đỏ. Đó chính là máu của hắn.

Cô nhìn hắn mắng, nước mắt cũng không kìm được :

- Sao anh ngốc thế !

Hắn gượng cười :

- Anh không sao!

Cô nhanh chóng dìu hắn lên xe, mấy tên thuộc hạ của hắn được rèn luyện kĩ càng nên nhanh chóng gọi điện cho bệnh viện chuẩn bị. Rồi chở cô và hắn đến bệnh viện.

Trên xe, nhìn gương mặt tái nhợt vì thiếu máu của hắn lòng cô quặn đau. Cô tự trách bản thân quá yếu đuối.

Chiếc xe nhanh chóng đến trước bệnh viện tư thuộc Hàn Thị tên là .

Vừa bước xuống thì thấy Cả đoàn người đứng trước đón.

Bọn họ mang băng ca đến thì hắn liền cự tuyệt :

- Tôi không yếu đuối như vậy.

Thế là bon họ cũng bó tay nhìn ông chủ lớn tự đi vào. Cô dìu hắn bước đến, biết lúc này có khuyên thoi cũng không được gì nên cô cũng đành chịu.

Nhìn hắn vào phòng phẫu thuật mà cô chỉ được đứng ở ngoài. Đôi mắt hiện lên tà khí. Cô nhất định sẽ khiến Lâm Oanh Linh trả giá đắt.

Cô sẽ buông bỏ kí ức khi xưa. Cô sẽ không để ai động vào hắn.

Ngồi bên ngoài mà lỏng thấp thỏm không yên. Lúc này Mạnh Kiệt và Minh Khang cũng đến. Nhìn cô rồi nhìn phòng phẫu thuật cũng hiểu ra chuyện gì.

Bất giác cô hỏi Minh Khang :

- Minh Khang! Tôi có một yêu cầu cậu có thể giúp tôi không ?

- Chuyện gì chị dâu cứ nói.

- Tôi muốn.....

❤️❤️❤️ moahhhh 💋💋 mn đọc truyện vui vẻ. Chap này không hay lắm mai đền bù cho nhakk ^^

Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…    Trong phòng họp không khí rất nặng nề. Bỗng cửa phòng bật ra, một nhân viên bước vô. Trông nhân viên đó vẫn còn mang nét bồng bột, ngây thơ như sinh viên mới ra trường.Nhân viên đó bước đến nói khẽ với hắn :    - Chủ tịch khi nãy tôi xuống dưới lấy tài liệu thì thấy một cô gái bị một đám người bắt đi. Cô gái đó hình như là thiếu phu nhân( À! Thư ký nhận ra cô nên đồn nhau~~)Hắn nghe vậy nhíu mày, bật định vị của cô lên. Lúc trước, khi đọc tin nhắn uy h**p trong điện thoại cô. Hắn đã sử dụng định vị với điện thoại cô. Khi đi đâu thì hắn có thể biết được. Lúc này thế vị trí cô đang ở gần một căn nhà hoang.Hắn lo lắng bỏ ngang cuộc họp. Gọi điện cho Minh Khang điều động người đi trước sau đó cũng nhanh chóng phóng xe đi.Vừa đến nơi thì thấy đa số đều bị người của hắn giết sạch. Chỉ còn một tên đang cầm súng chỉa vào người cô uy h**p.Lúc này lòng hắn có chút lo lắng. Mặt lạnh hơn tiền. Thấy cô đạp chân tên đó rồi chạy về phía mình. Thuộc hạ cũng bắn chết tên đó.Nhưng trước khi chết tên đó còn bóp cò súng. Viên đạn bay về phía cô. Hắn liền lao đến quay lưng lại ôm chặt cô vào người.Cô còn chưa hiểu gì thì bị hắn ôm chầm lấy. Thép phản xạ tay cô đặt lên hông hắn. Thấy có thứ gì đó chảy lên tay mình. Cô liền rụt tay lại nhìn thì thấy một mảnh màu đỏ. Đó chính là máu của hắn.Cô nhìn hắn mắng, nước mắt cũng không kìm được :- Sao anh ngốc thế !Hắn gượng cười :- Anh không sao!Cô nhanh chóng dìu hắn lên xe, mấy tên thuộc hạ của hắn được rèn luyện kĩ càng nên nhanh chóng gọi điện cho bệnh viện chuẩn bị. Rồi chở cô và hắn đến bệnh viện.Trên xe, nhìn gương mặt tái nhợt vì thiếu máu của hắn lòng cô quặn đau. Cô tự trách bản thân quá yếu đuối.Chiếc xe nhanh chóng đến trước bệnh viện tư thuộc Hàn Thị tên là .Vừa bước xuống thì thấy Cả đoàn người đứng trước đón.Bọn họ mang băng ca đến thì hắn liền cự tuyệt :- Tôi không yếu đuối như vậy.Thế là bon họ cũng bó tay nhìn ông chủ lớn tự đi vào. Cô dìu hắn bước đến, biết lúc này có khuyên thoi cũng không được gì nên cô cũng đành chịu.Nhìn hắn vào phòng phẫu thuật mà cô chỉ được đứng ở ngoài. Đôi mắt hiện lên tà khí. Cô nhất định sẽ khiến Lâm Oanh Linh trả giá đắt.Cô sẽ buông bỏ kí ức khi xưa. Cô sẽ không để ai động vào hắn.Ngồi bên ngoài mà lỏng thấp thỏm không yên. Lúc này Mạnh Kiệt và Minh Khang cũng đến. Nhìn cô rồi nhìn phòng phẫu thuật cũng hiểu ra chuyện gì.Bất giác cô hỏi Minh Khang :- Minh Khang! Tôi có một yêu cầu cậu có thể giúp tôi không ?- Chuyện gì chị dâu cứ nói.- Tôi muốn.....❤️❤️❤️ moahhhh 💋💋 mn đọc truyện vui vẻ. Chap này không hay lắm mai đền bù cho nhakk ^^

Chương 31: Trúng đạn