Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…
Chương 33: Hết tiền
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… - Oan quá!! Oan quá lão đại. Tôi có mười cái lá gan cũng không dám làm. - Không phải anh chẳng lẽ tôi tự phá ông xã yêu dấu cũng tôi~~ - Ôi ! Tôi nhớ ra tôi với Khanh có việc gấp. Tạm biệt. - Mạnh Kiệt kéo người trốn.Hắn tất nhiên biết là do cô làm hết nhưng thấy cô vui như vậy để hai người đó uất ức xíu có là gì.Vậy mà ai kia cứ tưởng mình diễn tốt gạt được hắn. Cái đuôi cũng sắp cong lên đến tận trời. Tí ta tí tởn quay sang hắn cười.Hắn mỉm cười vuốt tóc cô. Trong mắt đầy sự cưng chiều. Cô chợt nhớ ra mình còn chưa lau mặt xong cho hắn mà lo cãi nhau liền lấy khắn lau nhẹ cho hắn.Cô vừa lau vừa nghĩ giải quyết ả như thế nào. Cô vùi đầu vào lòng hắn xin : - Ông xã~~~ em muốn đi làm. - Chỗ thư kí còn trống kìa. - Hông chịu ! Vậy chẳng khác gì tự lấy tiền trong nhà. Em muốn việc khác. - Sao hôm nay nỗi hứng vậy ? - ....... Chán quá nên muốn đi làm.- một là làm thư kí, hai là ngoan ngoãn ở nhà làm Hàn phu nhân đi. - Huhu em hết tiền mới đi làm mà - .... - Hết tiền xài rồi mà .. - Mấy cái thẻ kia đâu ? - Mất hết rồi. - Lát anh đưa cái khác. - Hông chịu! Em muốn tự kiếm. Anh kiếm không đủ đâu. - Hửm ? - khuôn mặt hắn trầm xuống, đen lại. Thấy sát khí tỏa ra xung quanh cô sởn tóc gáy. Liền kiếm cớ chạy : - Chắc anh đói rồi đúng không.? Em đi mua đồ ăn cho. Anh nằm nghỉ đi.Nói xong lao thằng ra ngoài phòng với tốc độ bàn thờ. Nhìn bóng dáng cô chạy hắn chỉ bước cười lắc đầu.Lát sau, cô tung tăng bước vào với hộp cơm. Vừa định vào thì nghe tiếng khóc vọng ra :- Phong!!! Anh điên à ? Con tiện nhân đó có gì hay để anh hi sinh ??Cô vì muốn nghe hắn nói thế nào nên chỉ đứng bên ngoài không vào ngay. Một giọng trầm lạnh lẽo vang lên :- Đừng tưởng tôi không đánh con gái. Nam hay nữ tôi đều đánh được. Cô nên câm miệng rồi cút.Dù đứng ở ngoài nhưng cô cũng có thể đoán được không khí trong phòng . Một âm thanh nhỏ trong túi vang lên đánh bay sự chú ý của cô. Cô cầm điện thoại lên :" Honey à! Sống vui quá quên mất việc rồi à. - JD "~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Oan quá!! Oan quá lão đại. Tôi có mười cái lá gan cũng không dám làm.
- Không phải anh chẳng lẽ tôi tự phá ông xã yêu dấu cũng tôi~~
- Ôi ! Tôi nhớ ra tôi với Khanh có việc gấp. Tạm biệt. - Mạnh Kiệt kéo người trốn.
Hắn tất nhiên biết là do cô làm hết nhưng thấy cô vui như vậy để hai người đó uất ức xíu có là gì.
Vậy mà ai kia cứ tưởng mình diễn tốt gạt được hắn. Cái đuôi cũng sắp cong lên đến tận trời. Tí ta tí tởn quay sang hắn cười.
Hắn mỉm cười vuốt tóc cô. Trong mắt đầy sự cưng chiều. Cô chợt nhớ ra mình còn chưa lau mặt xong cho hắn mà lo cãi nhau liền lấy khắn lau nhẹ cho hắn.
Cô vừa lau vừa nghĩ giải quyết ả như thế nào. Cô vùi đầu vào lòng hắn xin :
- Ông xã~~~ em muốn đi làm.
- Chỗ thư kí còn trống kìa.
- Hông chịu ! Vậy chẳng khác gì tự lấy tiền trong nhà. Em muốn việc khác.
- Sao hôm nay nỗi hứng vậy ?
- ....... Chán quá nên muốn đi làm.
- một là làm thư kí, hai là ngoan ngoãn ở nhà làm Hàn phu nhân đi.
- Huhu em hết tiền mới đi làm mà
- ....
- Hết tiền xài rồi mà ..
- Mấy cái thẻ kia đâu ?
- Mất hết rồi.
- Lát anh đưa cái khác.
- Hông chịu! Em muốn tự kiếm. Anh kiếm không đủ đâu.
- Hửm ? - khuôn mặt hắn trầm xuống, đen lại.
Thấy sát khí tỏa ra xung quanh cô sởn tóc gáy. Liền kiếm cớ chạy :
- Chắc anh đói rồi đúng không.? Em đi mua đồ ăn cho. Anh nằm nghỉ đi.
Nói xong lao thằng ra ngoài phòng với tốc độ bàn thờ. Nhìn bóng dáng cô chạy hắn chỉ bước cười lắc đầu.
Lát sau, cô tung tăng bước vào với hộp cơm. Vừa định vào thì nghe tiếng khóc vọng ra :
- Phong!!! Anh điên à ? Con tiện nhân đó có gì hay để anh hi sinh ??
Cô vì muốn nghe hắn nói thế nào nên chỉ đứng bên ngoài không vào ngay. Một giọng trầm lạnh lẽo vang lên :
- Đừng tưởng tôi không đánh con gái. Nam hay nữ tôi đều đánh được. Cô nên câm miệng rồi cút.
Dù đứng ở ngoài nhưng cô cũng có thể đoán được không khí trong phòng . Một âm thanh nhỏ trong túi vang lên đánh bay sự chú ý của cô. Cô cầm điện thoại lên :
" Honey à! Sống vui quá quên mất việc rồi à. - JD "
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… - Oan quá!! Oan quá lão đại. Tôi có mười cái lá gan cũng không dám làm. - Không phải anh chẳng lẽ tôi tự phá ông xã yêu dấu cũng tôi~~ - Ôi ! Tôi nhớ ra tôi với Khanh có việc gấp. Tạm biệt. - Mạnh Kiệt kéo người trốn.Hắn tất nhiên biết là do cô làm hết nhưng thấy cô vui như vậy để hai người đó uất ức xíu có là gì.Vậy mà ai kia cứ tưởng mình diễn tốt gạt được hắn. Cái đuôi cũng sắp cong lên đến tận trời. Tí ta tí tởn quay sang hắn cười.Hắn mỉm cười vuốt tóc cô. Trong mắt đầy sự cưng chiều. Cô chợt nhớ ra mình còn chưa lau mặt xong cho hắn mà lo cãi nhau liền lấy khắn lau nhẹ cho hắn.Cô vừa lau vừa nghĩ giải quyết ả như thế nào. Cô vùi đầu vào lòng hắn xin : - Ông xã~~~ em muốn đi làm. - Chỗ thư kí còn trống kìa. - Hông chịu ! Vậy chẳng khác gì tự lấy tiền trong nhà. Em muốn việc khác. - Sao hôm nay nỗi hứng vậy ? - ....... Chán quá nên muốn đi làm.- một là làm thư kí, hai là ngoan ngoãn ở nhà làm Hàn phu nhân đi. - Huhu em hết tiền mới đi làm mà - .... - Hết tiền xài rồi mà .. - Mấy cái thẻ kia đâu ? - Mất hết rồi. - Lát anh đưa cái khác. - Hông chịu! Em muốn tự kiếm. Anh kiếm không đủ đâu. - Hửm ? - khuôn mặt hắn trầm xuống, đen lại. Thấy sát khí tỏa ra xung quanh cô sởn tóc gáy. Liền kiếm cớ chạy : - Chắc anh đói rồi đúng không.? Em đi mua đồ ăn cho. Anh nằm nghỉ đi.Nói xong lao thằng ra ngoài phòng với tốc độ bàn thờ. Nhìn bóng dáng cô chạy hắn chỉ bước cười lắc đầu.Lát sau, cô tung tăng bước vào với hộp cơm. Vừa định vào thì nghe tiếng khóc vọng ra :- Phong!!! Anh điên à ? Con tiện nhân đó có gì hay để anh hi sinh ??Cô vì muốn nghe hắn nói thế nào nên chỉ đứng bên ngoài không vào ngay. Một giọng trầm lạnh lẽo vang lên :- Đừng tưởng tôi không đánh con gái. Nam hay nữ tôi đều đánh được. Cô nên câm miệng rồi cút.Dù đứng ở ngoài nhưng cô cũng có thể đoán được không khí trong phòng . Một âm thanh nhỏ trong túi vang lên đánh bay sự chú ý của cô. Cô cầm điện thoại lên :" Honey à! Sống vui quá quên mất việc rồi à. - JD "~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~