Chương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp…
Chương 65
Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Chương 65 Sao có có thể như thế Vu Tịch đi xuống, lên xe cùng Cổ Lâm Hàn, Vu Tịch hét lên: “Đi đi nào, tôi biết một nhà bán món bún ốc rất ngon, rất thơm.” Vì bị đau tay nên Cổ Lâm Hàn đã gọi Vô Ưu đến lái xe. Lúc này Vô Ưu cầm vô lăng, nhìn Cổ Lâm Hàn ở phía sau. Vu Tịch nói muốn đi đâu, anh ta không thể nghe theo, anh ta phải nghe lời cậu chủ nhà bọn họ. Cổ Lâm Hàn bị Vu Tịch lắc lư, vốn vừa nghe thấy loại bún ốc đó đã biết không phải đồ tốt gì, nhưng cỗ cú lắc lư thân thể của anh nhiều như vậy khiến anh rất cáu kỉnh. Nhìn Vô Ưu đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, anh lặng lẽ gật đầu. Được sự đồng ý của cậu chủ, Vô Ưu khởi động xe… Cũng có người có thể lay chuyển được cậu chủ nhà bọn họ sao? Từ xa nhìn thấy một cửa hàng như vậy, Vu Tịch kéo Cổ Lâm Hàn ra khỏi xe. “Đến nơi rồi, là chỗ này.” Cô lôi kéo người, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, còn không quên quay đầu cười với Vô Ưu: “Vô Ưu, anh ăn không?” Vô Ưu trầm mặc một lát, sau đó nhanh chóng lắc đầu. “Tôi đã ăn rồi…” “Được rồi.” Vu Tịch kéo Cổ Lâm Hàn vào với vẻ đáng tiếc. Vô Ưu lắc đầu nghĩ, bảo anh ta đi vào? Cậu chủ nhà bọn họ không ăn thịt anh ta mới lạ. Không nên đến làm phiền thế giới của hai người, dù anh ta không thông minh nhưng anh ta vẫn biết… Ngay lúc này. Điện thoại di động của Vô Ưu vang lên. Anh ta nhìn, là phu nhân nhà bọn họ, Thư Nhã mẹ của cậu chủ. “Thưa bà.” Anh ta kính trọng nói. “Ò, Lâm Hàn đâu?” “Chuyện này… ở bên ngoài…” “Sao vẫn ở bên ngoài, muộn như vậy rồi.” Vô Ưu ngừng lại, anh ta không biết nói dối, cũng không biết phải nói gì. “Đến ăn bún ốc…” Vô Ưu nói. “Bún ốc? Đó là cái gì…” Thư Nhã dừng lại, đột nhiên cảm thấy nó không phải là thứ tốt gì: “Không được, nghe như là quán ven đường. Không thể ăn món như vậy, dạ dày Lâm Hàn không tốt, không thể ăn lung tung. Thật đấy, trước đây nó cũng sẽ không tùy tiện ra ngoài ăn.” Trước đây sẽ không, nhưng không có nghĩa là bây giờ cũng thể, bây giờ có cô Vu Tịch mà. Anh ta dần dẫn nhận ra, có cô Vu Tịch, mọi thứ đều có thể… “Thưa bà, có lẽ lát nữa sẽ về a.” Sẽ không mất nhiều thời gian để hai người về nhà sau khi ăn xong. “Quên đi, lát nữa tôi sẽ qua nói chuyện với nó.” “Ô.” Vô Ưu nói. “Tôi cúp máy đây.” Thư Nhã cúp máy, Vô Ưu sững sờ Này, không đúng, lát nữa qua nói? Qua? Phu nhân muốn qua? Ô, không được không được, đi qua thì chẳng phải sẽ thấy có Vụ Tịch sống với cậu chủ sao??? Ai da, bây giờ nên làm gì? Bên trong… Vu Tịch hét lên nói Cổ Lâm Hàn không biết điều này. Cổ Lâm Hàn vừa bước vào cửa đã bị sặc mùi hương muốn cướp cửa đi ra ngoài. Tuy nhiên, Vu Tịch đã kéo người đàn ông lại, nhìn anh cười toe toét. “Chạy cái gì, tôi ăn xong ngay đây. Cái này giống như đậu phụ thôi, ngửi thi thối ăn thì thấy có mùi thơm. ” Cố Lâm Hàn nói: “Cho nên, tôi cũng không ăn đậu phụ thổi ” Vu Tịch bĩu môi: “Thật là, không có thú vui cuộc sống gì cả.” “Ha, có nhiều món thơm như vậy, sao tôi lại phải ăn những thứ thối như này.” Nhưng sau cùng, anh vẫn bị Vu Tịch đẩy vào chỗ ngồi. Vu Tịch ngắng đầu vui vẻ hét lên. “Ông chủ, một tô bún ốc, một tô lớn, đủ thứ.” Cổ Lâm Hàn nhìn sang một bên. Mọi người đang ăn rất vui vẻ, nhưng anh thực sự không cảm thấy vui vẻ chút nào… Khẩu vị này… cũng quá lớn.
Chương 65 Sao có có thể như thế
Vu Tịch đi xuống, lên xe cùng Cổ Lâm Hàn, Vu Tịch hét lên: “Đi đi nào, tôi biết một nhà bán món bún ốc rất ngon, rất thơm.”
Vì bị đau tay nên Cổ Lâm Hàn đã gọi Vô Ưu đến lái xe. Lúc này Vô Ưu cầm vô lăng, nhìn Cổ Lâm Hàn ở phía sau.
Vu Tịch nói muốn đi đâu, anh ta không thể nghe theo, anh ta phải nghe lời cậu chủ nhà bọn họ.
Cổ Lâm Hàn bị Vu Tịch lắc lư, vốn vừa nghe thấy loại bún ốc đó đã biết không phải đồ tốt gì, nhưng cỗ cú lắc lư thân thể của anh nhiều như vậy khiến anh rất cáu kỉnh.
Nhìn Vô Ưu đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, anh lặng lẽ gật đầu. Được sự đồng ý của cậu chủ, Vô Ưu khởi động xe…
Cũng có người có thể lay chuyển được cậu chủ nhà bọn họ sao?
Từ xa nhìn thấy một cửa hàng như vậy, Vu Tịch kéo Cổ Lâm
Hàn ra khỏi xe. “Đến nơi rồi, là chỗ này.” Cô lôi kéo người, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, còn không quên quay đầu cười với Vô Ưu: “Vô
Ưu, anh ăn không?” Vô Ưu trầm mặc một lát, sau đó nhanh chóng lắc đầu. “Tôi đã ăn rồi…”
“Được rồi.” Vu Tịch kéo Cổ Lâm Hàn vào với vẻ đáng tiếc.
Vô Ưu lắc đầu nghĩ, bảo anh ta đi vào?
Cậu chủ nhà bọn họ không ăn thịt anh ta mới lạ.
Không nên đến làm phiền thế giới của hai người, dù anh ta không thông minh nhưng anh ta vẫn biết…
Ngay lúc này.
Điện thoại di động của Vô Ưu vang lên.
Anh ta nhìn, là phu nhân nhà bọn họ, Thư Nhã mẹ của cậu chủ. “Thưa bà.” Anh ta kính trọng nói. “Ò, Lâm Hàn đâu?”
“Chuyện này… ở bên ngoài…”
“Sao vẫn ở bên ngoài, muộn như vậy rồi.”
Vô Ưu ngừng lại, anh ta không biết nói dối, cũng không biết phải nói gì. “Đến ăn bún ốc…” Vô Ưu nói. “Bún ốc? Đó là cái gì…” Thư Nhã dừng lại, đột nhiên cảm thấy nó không phải là thứ tốt gì: “Không được, nghe như là quán ven đường. Không thể ăn món như vậy, dạ dày Lâm Hàn không tốt, không thể ăn lung tung. Thật đấy, trước đây nó cũng sẽ không tùy tiện ra ngoài ăn.”
Trước đây sẽ không, nhưng không có nghĩa là bây giờ cũng thể, bây giờ có cô Vu Tịch mà.
Anh ta dần dẫn nhận ra, có cô Vu Tịch, mọi thứ đều có thể… “Thưa bà, có lẽ lát nữa sẽ về a.”
Sẽ không mất nhiều thời gian để hai người về nhà sau khi ăn xong. “Quên đi, lát nữa tôi sẽ qua nói chuyện với nó.”
“Ô.” Vô Ưu nói. “Tôi cúp máy đây.”
Thư Nhã cúp máy,
Vô Ưu sững sờ
Này, không đúng, lát nữa qua nói?
Qua?
Phu nhân muốn qua?
Ô, không được không được, đi qua thì chẳng phải sẽ thấy có Vụ Tịch sống với cậu chủ sao???
Ai da, bây giờ nên làm gì?
Bên trong…
Vu Tịch hét lên nói Cổ Lâm Hàn không biết điều này.
Cổ Lâm Hàn vừa bước vào cửa đã bị sặc mùi hương muốn cướp cửa đi ra ngoài. Tuy nhiên, Vu Tịch đã kéo người đàn ông lại, nhìn anh cười toe toét. “Chạy cái gì, tôi ăn xong ngay đây. Cái này giống như đậu phụ thôi, ngửi thi thối ăn thì thấy có mùi thơm. ” Cố Lâm Hàn nói: “Cho nên, tôi cũng không ăn đậu phụ thổi ” Vu Tịch bĩu môi: “Thật là, không có thú vui cuộc sống gì cả.”
“Ha, có nhiều món thơm như vậy, sao tôi lại phải ăn những thứ thối như này.”
Nhưng sau cùng, anh vẫn bị Vu Tịch đẩy vào chỗ ngồi.
Vu Tịch ngắng đầu vui vẻ hét lên. “Ông chủ, một tô bún ốc, một tô lớn, đủ thứ.”
Cổ Lâm Hàn nhìn sang một bên. Mọi người đang ăn rất vui vẻ, nhưng anh thực sự không cảm thấy vui vẻ chút nào…
Khẩu vị này… cũng quá lớn.
Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Chương 65 Sao có có thể như thế Vu Tịch đi xuống, lên xe cùng Cổ Lâm Hàn, Vu Tịch hét lên: “Đi đi nào, tôi biết một nhà bán món bún ốc rất ngon, rất thơm.” Vì bị đau tay nên Cổ Lâm Hàn đã gọi Vô Ưu đến lái xe. Lúc này Vô Ưu cầm vô lăng, nhìn Cổ Lâm Hàn ở phía sau. Vu Tịch nói muốn đi đâu, anh ta không thể nghe theo, anh ta phải nghe lời cậu chủ nhà bọn họ. Cổ Lâm Hàn bị Vu Tịch lắc lư, vốn vừa nghe thấy loại bún ốc đó đã biết không phải đồ tốt gì, nhưng cỗ cú lắc lư thân thể của anh nhiều như vậy khiến anh rất cáu kỉnh. Nhìn Vô Ưu đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, anh lặng lẽ gật đầu. Được sự đồng ý của cậu chủ, Vô Ưu khởi động xe… Cũng có người có thể lay chuyển được cậu chủ nhà bọn họ sao? Từ xa nhìn thấy một cửa hàng như vậy, Vu Tịch kéo Cổ Lâm Hàn ra khỏi xe. “Đến nơi rồi, là chỗ này.” Cô lôi kéo người, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, còn không quên quay đầu cười với Vô Ưu: “Vô Ưu, anh ăn không?” Vô Ưu trầm mặc một lát, sau đó nhanh chóng lắc đầu. “Tôi đã ăn rồi…” “Được rồi.” Vu Tịch kéo Cổ Lâm Hàn vào với vẻ đáng tiếc. Vô Ưu lắc đầu nghĩ, bảo anh ta đi vào? Cậu chủ nhà bọn họ không ăn thịt anh ta mới lạ. Không nên đến làm phiền thế giới của hai người, dù anh ta không thông minh nhưng anh ta vẫn biết… Ngay lúc này. Điện thoại di động của Vô Ưu vang lên. Anh ta nhìn, là phu nhân nhà bọn họ, Thư Nhã mẹ của cậu chủ. “Thưa bà.” Anh ta kính trọng nói. “Ò, Lâm Hàn đâu?” “Chuyện này… ở bên ngoài…” “Sao vẫn ở bên ngoài, muộn như vậy rồi.” Vô Ưu ngừng lại, anh ta không biết nói dối, cũng không biết phải nói gì. “Đến ăn bún ốc…” Vô Ưu nói. “Bún ốc? Đó là cái gì…” Thư Nhã dừng lại, đột nhiên cảm thấy nó không phải là thứ tốt gì: “Không được, nghe như là quán ven đường. Không thể ăn món như vậy, dạ dày Lâm Hàn không tốt, không thể ăn lung tung. Thật đấy, trước đây nó cũng sẽ không tùy tiện ra ngoài ăn.” Trước đây sẽ không, nhưng không có nghĩa là bây giờ cũng thể, bây giờ có cô Vu Tịch mà. Anh ta dần dẫn nhận ra, có cô Vu Tịch, mọi thứ đều có thể… “Thưa bà, có lẽ lát nữa sẽ về a.” Sẽ không mất nhiều thời gian để hai người về nhà sau khi ăn xong. “Quên đi, lát nữa tôi sẽ qua nói chuyện với nó.” “Ô.” Vô Ưu nói. “Tôi cúp máy đây.” Thư Nhã cúp máy, Vô Ưu sững sờ Này, không đúng, lát nữa qua nói? Qua? Phu nhân muốn qua? Ô, không được không được, đi qua thì chẳng phải sẽ thấy có Vụ Tịch sống với cậu chủ sao??? Ai da, bây giờ nên làm gì? Bên trong… Vu Tịch hét lên nói Cổ Lâm Hàn không biết điều này. Cổ Lâm Hàn vừa bước vào cửa đã bị sặc mùi hương muốn cướp cửa đi ra ngoài. Tuy nhiên, Vu Tịch đã kéo người đàn ông lại, nhìn anh cười toe toét. “Chạy cái gì, tôi ăn xong ngay đây. Cái này giống như đậu phụ thôi, ngửi thi thối ăn thì thấy có mùi thơm. ” Cố Lâm Hàn nói: “Cho nên, tôi cũng không ăn đậu phụ thổi ” Vu Tịch bĩu môi: “Thật là, không có thú vui cuộc sống gì cả.” “Ha, có nhiều món thơm như vậy, sao tôi lại phải ăn những thứ thối như này.” Nhưng sau cùng, anh vẫn bị Vu Tịch đẩy vào chỗ ngồi. Vu Tịch ngắng đầu vui vẻ hét lên. “Ông chủ, một tô bún ốc, một tô lớn, đủ thứ.” Cổ Lâm Hàn nhìn sang một bên. Mọi người đang ăn rất vui vẻ, nhưng anh thực sự không cảm thấy vui vẻ chút nào… Khẩu vị này… cũng quá lớn.