Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 579
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 579Cà phê trên bàn bị chấn động đổ lênh láng ra bàn.Mặc dù Lâm Vân không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng Lâm Vân biết rất rõ có lẽ Bạch Hổ đã chết rồiSau khi nghĩ đến đây, Lâm Vân trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, Bạch Hổ đã hy sinh bản thân để chặn lại những người đó cho anh chạy trốn, mười mấy anh em cũng vậy.Lúc này, Thạch Hàn bước nhanh vào văn phòng.“Cậu Vân, cậu không sao chứ?” Ngay khi Thạch Hàn bước vào, anh ta sốt sắng hỏi.“Tôi không sao, chỉ là bị thương ngoài da một chút.Chỉ là mười mấy người mà tôi dẫn theo, căn bản hầu như là đã không còn nữa.” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái xanh, trong mắt hiện lên lửa giận.“Sớm biết chuyến đi lần này nguy hiểm đến như vậy, tôi có phải làm gì cũng sẽ nhất định đi theo mọi người!” Thạch Hàn xót xa ân hận nói.Trước khi Lâm Vân xuất phát đến thành phố Hải Phòng.Thạch Hàn vẫn ở trong bệnh viện, Lâm Vân nghĩ có Bạch Hổ rồi nên không thông báo cho Thạch Hàn, Thạch Hàn cũng không biết.Ngập ngừng một chút, Thạch Hàn vội hỏi: “Đúng rồi, cậu Vân, Bạch Hổ thế nào?” “Bạch Hổ, e rằng lành ít dữ nhiều..” Lâm Vân không khỏi lắc đầu.“Tôi nghe nói là do ông Lục của thành phố Hải Phòng làm, gan của ông ta cũng quá to rồi! Ngay cả cậu Vân, cũng dám ra tay!” Thạch Hàn tức giận nói.Thạch Hàn nghĩ đến việc Bạch Hổ bị giết, trong lòng cũng tràn ngập sự tức giận không nguôi.Lúc này, anh Long và Trần Hạo cũng bước nhanh vào văn phòng, hai người đều có vẻ rất nghiêm nghị.“Trần Hạo, Hoàng Long, nhân viên của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên đã tập hợp đủ hết chưa?” Lâm Vân lập tức hỏi khi thấy hai người họ đi vào.“Cậu Vân, theo chỉ dẫn của cậu, một nghìn người ưu tú đã được chọn từ công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên, hiện tại tất cả họ đều đang được tập hợp đông đủ!” Trần Hạo nói.“Được, vậy những trang bị mà tôi nói, tất cả đều phải mang theo, các anh lại trở về một chuyến để chuẩn bị cho tốt đi, 10 giờ tối nay, xông tới thành phố Hải Phòng!” Lâm Vân nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh nhìn vô cùng sát khí.“Vâng!” Hai người đồng thanh đáp.“Đúng rồi, Trần Hạo!” Lâm Vân gọi Trần Hạo lại.“Cậu Vân, còn điều gì giao phó sao?” Trần Hạo hỏi.“Lần này Bạch Hổ đã đem theo hơn chục người.Bọn họ đã vì tôi mà chết, đưa cho gia đình bọn họ mỗi người 700 triệu .Anh đích thân đến trao tận tay cho gia đình bọn họ.” Lâm Vân dặn dò.“Vâng, cậu Vân!” Trần Hạo gật đầu.Sau khi hai người Trần Hạo và anh Long rời đi.“Cậu Vân, cậu định đưa mọi người đến thành phốHải Phòng để tìm ông Lục đó trả thù sao?” Thạch Hàn hỏi.“Đúng vậy, hôm nay nhất định phải tìm hắn để trả món nợ máu này! Tôi muốn báo thù cho Bạch Hổ, báo thù cho những người anh em đã chết.Tôi muốn cho tên khốn đó hiểu được, dám động đến tôi sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế nào” ! ”Lâm Vân nghiến răng, trên mặt tràn đầy tức giận.
Chương 579
Cà phê trên bàn bị chấn động đổ lênh láng ra bàn.
Mặc dù Lâm Vân không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng Lâm Vân biết rất rõ có lẽ Bạch Hổ đã chết rồi
Sau khi nghĩ đến đây, Lâm Vân trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, Bạch Hổ đã hy sinh bản thân để chặn lại những người đó cho anh chạy trốn, mười mấy anh em cũng vậy.
Lúc này, Thạch Hàn bước nhanh vào văn phòng.
“Cậu Vân, cậu không sao chứ?” Ngay khi Thạch Hàn bước vào, anh ta sốt sắng hỏi.
“Tôi không sao, chỉ là bị thương ngoài da một chút.
Chỉ là mười mấy người mà tôi dẫn theo, căn bản hầu như là đã không còn nữa.” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái xanh, trong mắt hiện lên lửa giận.
“Sớm biết chuyến đi lần này nguy hiểm đến như vậy, tôi có phải làm gì cũng sẽ nhất định đi theo mọi người!” Thạch Hàn xót xa ân hận nói.
Trước khi Lâm Vân xuất phát đến thành phố Hải Phòng.
Thạch Hàn vẫn ở trong bệnh viện, Lâm Vân nghĩ có Bạch Hổ rồi nên không thông báo cho Thạch Hàn, Thạch Hàn cũng không biết.
Ngập ngừng một chút, Thạch Hàn vội hỏi: “Đúng rồi, cậu Vân, Bạch Hổ thế nào?” “Bạch Hổ, e rằng lành ít dữ nhiều..” Lâm Vân không khỏi lắc đầu.
“Tôi nghe nói là do ông Lục của thành phố Hải Phòng làm, gan của ông ta cũng quá to rồi! Ngay cả cậu Vân, cũng dám ra tay!” Thạch Hàn tức giận nói.
Thạch Hàn nghĩ đến việc Bạch Hổ bị giết, trong lòng cũng tràn ngập sự tức giận không nguôi.
Lúc này, anh Long và Trần Hạo cũng bước nhanh vào văn phòng, hai người đều có vẻ rất nghiêm nghị.
“Trần Hạo, Hoàng Long, nhân viên của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên đã tập hợp đủ hết chưa?” Lâm Vân lập tức hỏi khi thấy hai người họ đi vào.
“Cậu Vân, theo chỉ dẫn của cậu, một nghìn người ưu tú đã được chọn từ công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên, hiện tại tất cả họ đều đang được tập hợp đông đủ!” Trần Hạo nói.
“Được, vậy những trang bị mà tôi nói, tất cả đều phải mang theo, các anh lại trở về một chuyến để chuẩn bị cho tốt đi, 10 giờ tối nay, xông tới thành phố Hải Phòng!” Lâm Vân nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh nhìn vô cùng sát khí.
“Vâng!” Hai người đồng thanh đáp.
“Đúng rồi, Trần Hạo!” Lâm Vân gọi Trần Hạo lại.
“Cậu Vân, còn điều gì giao phó sao?” Trần Hạo hỏi.
“Lần này Bạch Hổ đã đem theo hơn chục người.
Bọn họ đã vì tôi mà chết, đưa cho gia đình bọn họ mỗi người 700 triệu .Anh đích thân đến trao tận tay cho gia đình bọn họ.” Lâm Vân dặn dò.
“Vâng, cậu Vân!” Trần Hạo gật đầu.
Sau khi hai người Trần Hạo và anh Long rời đi.
“Cậu Vân, cậu định đưa mọi người đến thành phố
Hải Phòng để tìm ông Lục đó trả thù sao?” Thạch Hàn hỏi.
“Đúng vậy, hôm nay nhất định phải tìm hắn để trả món nợ máu này! Tôi muốn báo thù cho Bạch Hổ, báo thù cho những người anh em đã chết.
Tôi muốn cho tên khốn đó hiểu được, dám động đến tôi sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế nào” ! ”Lâm Vân nghiến răng, trên mặt tràn đầy tức giận.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 579Cà phê trên bàn bị chấn động đổ lênh láng ra bàn.Mặc dù Lâm Vân không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng Lâm Vân biết rất rõ có lẽ Bạch Hổ đã chết rồiSau khi nghĩ đến đây, Lâm Vân trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, Bạch Hổ đã hy sinh bản thân để chặn lại những người đó cho anh chạy trốn, mười mấy anh em cũng vậy.Lúc này, Thạch Hàn bước nhanh vào văn phòng.“Cậu Vân, cậu không sao chứ?” Ngay khi Thạch Hàn bước vào, anh ta sốt sắng hỏi.“Tôi không sao, chỉ là bị thương ngoài da một chút.Chỉ là mười mấy người mà tôi dẫn theo, căn bản hầu như là đã không còn nữa.” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái xanh, trong mắt hiện lên lửa giận.“Sớm biết chuyến đi lần này nguy hiểm đến như vậy, tôi có phải làm gì cũng sẽ nhất định đi theo mọi người!” Thạch Hàn xót xa ân hận nói.Trước khi Lâm Vân xuất phát đến thành phố Hải Phòng.Thạch Hàn vẫn ở trong bệnh viện, Lâm Vân nghĩ có Bạch Hổ rồi nên không thông báo cho Thạch Hàn, Thạch Hàn cũng không biết.Ngập ngừng một chút, Thạch Hàn vội hỏi: “Đúng rồi, cậu Vân, Bạch Hổ thế nào?” “Bạch Hổ, e rằng lành ít dữ nhiều..” Lâm Vân không khỏi lắc đầu.“Tôi nghe nói là do ông Lục của thành phố Hải Phòng làm, gan của ông ta cũng quá to rồi! Ngay cả cậu Vân, cũng dám ra tay!” Thạch Hàn tức giận nói.Thạch Hàn nghĩ đến việc Bạch Hổ bị giết, trong lòng cũng tràn ngập sự tức giận không nguôi.Lúc này, anh Long và Trần Hạo cũng bước nhanh vào văn phòng, hai người đều có vẻ rất nghiêm nghị.“Trần Hạo, Hoàng Long, nhân viên của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên đã tập hợp đủ hết chưa?” Lâm Vân lập tức hỏi khi thấy hai người họ đi vào.“Cậu Vân, theo chỉ dẫn của cậu, một nghìn người ưu tú đã được chọn từ công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên, hiện tại tất cả họ đều đang được tập hợp đông đủ!” Trần Hạo nói.“Được, vậy những trang bị mà tôi nói, tất cả đều phải mang theo, các anh lại trở về một chuyến để chuẩn bị cho tốt đi, 10 giờ tối nay, xông tới thành phố Hải Phòng!” Lâm Vân nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh nhìn vô cùng sát khí.“Vâng!” Hai người đồng thanh đáp.“Đúng rồi, Trần Hạo!” Lâm Vân gọi Trần Hạo lại.“Cậu Vân, còn điều gì giao phó sao?” Trần Hạo hỏi.“Lần này Bạch Hổ đã đem theo hơn chục người.Bọn họ đã vì tôi mà chết, đưa cho gia đình bọn họ mỗi người 700 triệu .Anh đích thân đến trao tận tay cho gia đình bọn họ.” Lâm Vân dặn dò.“Vâng, cậu Vân!” Trần Hạo gật đầu.Sau khi hai người Trần Hạo và anh Long rời đi.“Cậu Vân, cậu định đưa mọi người đến thành phốHải Phòng để tìm ông Lục đó trả thù sao?” Thạch Hàn hỏi.“Đúng vậy, hôm nay nhất định phải tìm hắn để trả món nợ máu này! Tôi muốn báo thù cho Bạch Hổ, báo thù cho những người anh em đã chết.Tôi muốn cho tên khốn đó hiểu được, dám động đến tôi sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế nào” ! ”Lâm Vân nghiến răng, trên mặt tràn đầy tức giận.