Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 594
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 594Sau khi người đàn ông xăm mình ngã xuống đất, người hiện lên trong tầm mắt của Lâm Vân chính là Bạch Hổ.Rất rõ ràng nhát dao này chính là do Bạch Hổ chém.“Anh Vân, cậu không sao chứ?” Bạch Hổ vội vàng đi tới chỗ Lâm Vân, “Tôi không sao, thật may là cậu tới kịp thời, Bạch Hổ cậu lại cứu mạng tôi thêm lần nữa” Lâm Vân nói.“Bảo vệ Anh Vân là trách nhiệm của tôi.Bạch Hổ nhếch miệng cười.Tiếp theo sau đó, Bạch Hổ liếc nhìn người đàn ông xăm mình đang nằm trên mặt đất.“Anh Vân, vào ban sáng chính là tên này đã dẫn người đến chặn đánh chúng ta, hại đến mười mấy người anh em toàn bộ bị giết sạch, bây giờ giết nó cũng coi như là báo được thù rồi” Bạch Hổ nói.Lâm Vân gật đầu.“Hiện tại cũng không biết là anh Thạch Hàn như thế nào nữa, tôi thực sự có chút lo lắng” Bạch Hổ lo lắng nói.“Chẳng phải là tôi cũng đang cảm thấy lo lắng?” LâmVân nở ra một nụ cười gượng gạo.Ngay lúc này lại có hai người lao đến trước mặt Lâm Vân, Bạch Hổ lập tức vung dao xông lên giải quyết hai người này.“Bang.”Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng Lâm Vân đột nhiên mở ra.Lâm Vân vội vàng quay đầu nhìn xem.Người hiện vào mắt của Lâm Vân chính là ThạchHàn.Trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu, cũng không biết là máu của anh ta hay là của người khác.Đồng thời vào lúc này, Thạch Hàn còn nhấc một người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay.“Thạch Hàn.”Sau khi Lâm Vân nhìn thấy Thạch Hàn, nhất thời kích động mà lao đến trước mặt Thạch Hàn.Vào thời khắc tuyệt vọng như vậy nhìn thấy được Thạch Hàn, giống như từ trong bóng tối nhìn thấy được ánh sáng vậy.“Anh Vân thật ngại quá, tôi ra muộn rồi, đúng rồi, đây chính là ông Lục” Thạch Hàn vừa nói vừa đẩy người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay mình đến trước mặt Lâm Vân.“Thạch Hàn, anh có thể một mình xông vào biệt thự bắt ông ta ra đây đã là rất giỏi rồi, đúng rồi Thạch Hàn, anh không bị thương chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.Dù sao trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu.“Anh Vân máu trên người tôi căn bản đều là của người khác, tôi không bị thương.Thạch Hàn cười nói.Sau khi Lâm Vân nghe được lời này, mới có thể yên tâm lại.Tiếp theo sau đó, Lâm Vân nhìn sang người đàn ông trung niên đầu trọc, tóc tai ông ta bù xù, trên người còn có vết máu, sắc mặt tái nhợt, cả người trông rất thảm hại.
Chương 594
Sau khi người đàn ông xăm mình ngã xuống đất, người hiện lên trong tầm mắt của Lâm Vân chính là Bạch Hổ.
Rất rõ ràng nhát dao này chính là do Bạch Hổ chém.
“Anh Vân, cậu không sao chứ?” Bạch Hổ vội vàng đi tới chỗ Lâm Vân, “Tôi không sao, thật may là cậu tới kịp thời, Bạch Hổ cậu lại cứu mạng tôi thêm lần nữa” Lâm Vân nói.
“Bảo vệ Anh Vân là trách nhiệm của tôi.
Bạch Hổ nhếch miệng cười.
Tiếp theo sau đó, Bạch Hổ liếc nhìn người đàn ông xăm mình đang nằm trên mặt đất.
“Anh Vân, vào ban sáng chính là tên này đã dẫn người đến chặn đánh chúng ta, hại đến mười mấy người anh em toàn bộ bị giết sạch, bây giờ giết nó cũng coi như là báo được thù rồi” Bạch Hổ nói.
Lâm Vân gật đầu.
“Hiện tại cũng không biết là anh Thạch Hàn như thế nào nữa, tôi thực sự có chút lo lắng” Bạch Hổ lo lắng nói.
“Chẳng phải là tôi cũng đang cảm thấy lo lắng?” Lâm
Vân nở ra một nụ cười gượng gạo.
Ngay lúc này lại có hai người lao đến trước mặt Lâm Vân, Bạch Hổ lập tức vung dao xông lên giải quyết hai người này.
“Bang.”
Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng Lâm Vân đột nhiên mở ra.
Lâm Vân vội vàng quay đầu nhìn xem.
Người hiện vào mắt của Lâm Vân chính là Thạch
Hàn.
Trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu, cũng không biết là máu của anh ta hay là của người khác.
Đồng thời vào lúc này, Thạch Hàn còn nhấc một người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay.
“Thạch Hàn.”
Sau khi Lâm Vân nhìn thấy Thạch Hàn, nhất thời kích động mà lao đến trước mặt Thạch Hàn.
Vào thời khắc tuyệt vọng như vậy nhìn thấy được Thạch Hàn, giống như từ trong bóng tối nhìn thấy được ánh sáng vậy.
“Anh Vân thật ngại quá, tôi ra muộn rồi, đúng rồi, đây chính là ông Lục” Thạch Hàn vừa nói vừa đẩy người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay mình đến trước mặt Lâm Vân.
“Thạch Hàn, anh có thể một mình xông vào biệt thự bắt ông ta ra đây đã là rất giỏi rồi, đúng rồi Thạch Hàn, anh không bị thương chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.
Dù sao trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu.
“Anh Vân máu trên người tôi căn bản đều là của người khác, tôi không bị thương.
Thạch Hàn cười nói.
Sau khi Lâm Vân nghe được lời này, mới có thể yên tâm lại.
Tiếp theo sau đó, Lâm Vân nhìn sang người đàn ông trung niên đầu trọc, tóc tai ông ta bù xù, trên người còn có vết máu, sắc mặt tái nhợt, cả người trông rất thảm hại.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 594Sau khi người đàn ông xăm mình ngã xuống đất, người hiện lên trong tầm mắt của Lâm Vân chính là Bạch Hổ.Rất rõ ràng nhát dao này chính là do Bạch Hổ chém.“Anh Vân, cậu không sao chứ?” Bạch Hổ vội vàng đi tới chỗ Lâm Vân, “Tôi không sao, thật may là cậu tới kịp thời, Bạch Hổ cậu lại cứu mạng tôi thêm lần nữa” Lâm Vân nói.“Bảo vệ Anh Vân là trách nhiệm của tôi.Bạch Hổ nhếch miệng cười.Tiếp theo sau đó, Bạch Hổ liếc nhìn người đàn ông xăm mình đang nằm trên mặt đất.“Anh Vân, vào ban sáng chính là tên này đã dẫn người đến chặn đánh chúng ta, hại đến mười mấy người anh em toàn bộ bị giết sạch, bây giờ giết nó cũng coi như là báo được thù rồi” Bạch Hổ nói.Lâm Vân gật đầu.“Hiện tại cũng không biết là anh Thạch Hàn như thế nào nữa, tôi thực sự có chút lo lắng” Bạch Hổ lo lắng nói.“Chẳng phải là tôi cũng đang cảm thấy lo lắng?” LâmVân nở ra một nụ cười gượng gạo.Ngay lúc này lại có hai người lao đến trước mặt Lâm Vân, Bạch Hổ lập tức vung dao xông lên giải quyết hai người này.“Bang.”Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng Lâm Vân đột nhiên mở ra.Lâm Vân vội vàng quay đầu nhìn xem.Người hiện vào mắt của Lâm Vân chính là ThạchHàn.Trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu, cũng không biết là máu của anh ta hay là của người khác.Đồng thời vào lúc này, Thạch Hàn còn nhấc một người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay.“Thạch Hàn.”Sau khi Lâm Vân nhìn thấy Thạch Hàn, nhất thời kích động mà lao đến trước mặt Thạch Hàn.Vào thời khắc tuyệt vọng như vậy nhìn thấy được Thạch Hàn, giống như từ trong bóng tối nhìn thấy được ánh sáng vậy.“Anh Vân thật ngại quá, tôi ra muộn rồi, đúng rồi, đây chính là ông Lục” Thạch Hàn vừa nói vừa đẩy người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay mình đến trước mặt Lâm Vân.“Thạch Hàn, anh có thể một mình xông vào biệt thự bắt ông ta ra đây đã là rất giỏi rồi, đúng rồi Thạch Hàn, anh không bị thương chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.Dù sao trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu.“Anh Vân máu trên người tôi căn bản đều là của người khác, tôi không bị thương.Thạch Hàn cười nói.Sau khi Lâm Vân nghe được lời này, mới có thể yên tâm lại.Tiếp theo sau đó, Lâm Vân nhìn sang người đàn ông trung niên đầu trọc, tóc tai ông ta bù xù, trên người còn có vết máu, sắc mặt tái nhợt, cả người trông rất thảm hại.