Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 607

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 607Lâm Vân nghe xong liền mỉm cười nói: “Nếu như vậy tất nhiên là tốt, Bạch Hổ, cậu hãy ở đây nâng cao thực lực đi, về sau thực lực của cậu càng mạnh, cũng càng có thể giúp tôi đạt được sự nghiệp, cậu nói đúng không?” “Thế…!thế được thôi.Bạch Hổ gật đầu.Ban đầu Bạch Hổ từ chối là bởi vì cậu đã từng thề là sẽ suốt đời cống hiến đi theo cho Lâm Vân, cậu sẽ không làm trái lời thề của mình.Bây giờ theo lời của đạo trưởng, cậu chỉ cần ở đây học võ thuật, nhưng cậu vẫn là người của Lâm Vân, nếu như vậy Bạch Hổ cũng sẽ không phải làm trái lời thề của mình.Hơn nữa Bạch Hổ cũng hiểu rằng sau này mình trở nên mạnh mẽ hơn, cậu mới có thể giúp đỡ cho Lâm Vân nhiều hơn.Mấy lần này khi Bạch Hổ muốn giúp đỡ Lâm Vân, cậu đều cảm thấy rằng thực lực của mình vẫn chưa đủ mạnh, nếu không cũng đã không để cho Lâm Vân lâm vào nguy hiểm rồi.Thế nên lần này Bạch Hổ đã đồng ý.Tại cửa đạo quán.“Bạch Hổ, cậu phải học tập cho tốt, tranh thủ để lần sau tôi gặp được cậu, sẽ thấy được thực lực của cậu có thể lớn mạnh hơn nữa.Lâm Vân mỉm cười vỗ vai Bạch Hổ.Lời đạo trưởng nói không sai, nếu như thực lực củaBạch Hổ có thể trở nên mạnh hơn, đối với Lâm Vân đây tuyệt đối sẽ là một chuyện tốt.Thạch Hàn cũng nói: “Bạch Hổ, thực lực của vị đạo trưởng này rất cao thâm, cậu theo ông ấy học tập, thực lực nhất định có thể tăng mạnh, hy vọng là lần sau gặp lại cậu, thì cậu đã có thể đánh giỏi hơn tôi..“Anh Thạch Hàn, anh đừng có đùa giỡn với tôi nữa, khoảng cách giữa tôi và anh vẫn còn rất lớn.Bạch Hổ cười gãi đầu.Tiếp theo đó, Bạch Hổ lại nhìn qua Lâm Vân.“Anh Vân, khi cậu cần tôi giúp đỡ, thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi vừa xem qua là ở đây vẫn nhận được tín hiệu.Đợi khi tôi học thành xuống núi, nhất định sẽ giúp anh Vân đạt được đại nghiệp.” Bạch Hổ nói với giọng điệu kiên định.“Được rồi, cậu không cần phải đưa tiễn nữa” Lâm Vân xua tay.Cứ như thế, Lâm Vân để Bạch Hổ ở lại đạo quán Vân Nam, để cậu ấy học võ công.Hôm nay Lâm Vân đã thấy được sự lợi hại của đạo trưởng, Lâm Vân tin rằng đợi khi Bạch Hổ theo ông ấy học nghệ đến một thời gian, thêm với thể chất đặc biệt của Bạch Hổ, Lâm Vân rất mong đợi thời điểm Bạch Hổ học thành xuống núi, cậu ấy có thể mạnh đến mức nào.Sau khi từ núi Vân Nam trở về, Lâm Vân chuẩn bị trực tiếp quay về thành phố Bảo Thạnh.Lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.Lâm Vân vừa nhìn, thì thấy là cuộc gọi của ông ngoại Liễu Chí Trung gọi đến.“Xin chào, ông ngoại.Lâm Vân nhanh chóng bắt máy nghe.“Anh Vân à, nghe nói cháu đã tiêu diệt được ông Lục của thành phố Việt Hoàng?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói hiền từ của ông ngoại Liễu Chí Trung.“Ơ, không sai.” Lâm Vân gật đầu.“Ha ha, giỏi lắm a Vân, ông Lục này tên đầu sỏ ngầm, diệt trừ tên đầu sỏ ngầm là điều phiền phức và nguy hiểm nhất, không ngờ cháu lại làm được.” Ông ngoại cười ha hả nói.

Chương 607

Lâm Vân nghe xong liền mỉm cười nói: “Nếu như vậy tất nhiên là tốt, Bạch Hổ, cậu hãy ở đây nâng cao thực lực đi, về sau thực lực của cậu càng mạnh, cũng càng có thể giúp tôi đạt được sự nghiệp, cậu nói đúng không?” “Thế…!thế được thôi.

Bạch Hổ gật đầu.

Ban đầu Bạch Hổ từ chối là bởi vì cậu đã từng thề là sẽ suốt đời cống hiến đi theo cho Lâm Vân, cậu sẽ không làm trái lời thề của mình.

Bây giờ theo lời của đạo trưởng, cậu chỉ cần ở đây học võ thuật, nhưng cậu vẫn là người của Lâm Vân, nếu như vậy Bạch Hổ cũng sẽ không phải làm trái lời thề của mình.

Hơn nữa Bạch Hổ cũng hiểu rằng sau này mình trở nên mạnh mẽ hơn, cậu mới có thể giúp đỡ cho Lâm Vân nhiều hơn.

Mấy lần này khi Bạch Hổ muốn giúp đỡ Lâm Vân, cậu đều cảm thấy rằng thực lực của mình vẫn chưa đủ mạnh, nếu không cũng đã không để cho Lâm Vân lâm vào nguy hiểm rồi.

Thế nên lần này Bạch Hổ đã đồng ý.

Tại cửa đạo quán.

“Bạch Hổ, cậu phải học tập cho tốt, tranh thủ để lần sau tôi gặp được cậu, sẽ thấy được thực lực của cậu có thể lớn mạnh hơn nữa.

Lâm Vân mỉm cười vỗ vai Bạch Hổ.

Lời đạo trưởng nói không sai, nếu như thực lực của

Bạch Hổ có thể trở nên mạnh hơn, đối với Lâm Vân đây tuyệt đối sẽ là một chuyện tốt.

Thạch Hàn cũng nói: “Bạch Hổ, thực lực của vị đạo trưởng này rất cao thâm, cậu theo ông ấy học tập, thực lực nhất định có thể tăng mạnh, hy vọng là lần sau gặp lại cậu, thì cậu đã có thể đánh giỏi hơn tôi..

“Anh Thạch Hàn, anh đừng có đùa giỡn với tôi nữa, khoảng cách giữa tôi và anh vẫn còn rất lớn.

Bạch Hổ cười gãi đầu.

Tiếp theo đó, Bạch Hổ lại nhìn qua Lâm Vân.

“Anh Vân, khi cậu cần tôi giúp đỡ, thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi vừa xem qua là ở đây vẫn nhận được tín hiệu.

Đợi khi tôi học thành xuống núi, nhất định sẽ giúp anh Vân đạt được đại nghiệp.” Bạch Hổ nói với giọng điệu kiên định.

“Được rồi, cậu không cần phải đưa tiễn nữa” Lâm Vân xua tay.

Cứ như thế, Lâm Vân để Bạch Hổ ở lại đạo quán Vân Nam, để cậu ấy học võ công.

Hôm nay Lâm Vân đã thấy được sự lợi hại của đạo trưởng, Lâm Vân tin rằng đợi khi Bạch Hổ theo ông ấy học nghệ đến một thời gian, thêm với thể chất đặc biệt của Bạch Hổ, Lâm Vân rất mong đợi thời điểm Bạch Hổ học thành xuống núi, cậu ấy có thể mạnh đến mức nào.

Sau khi từ núi Vân Nam trở về, Lâm Vân chuẩn bị trực tiếp quay về thành phố Bảo Thạnh.

Lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.

Lâm Vân vừa nhìn, thì thấy là cuộc gọi của ông ngoại Liễu Chí Trung gọi đến.

“Xin chào, ông ngoại.

Lâm Vân nhanh chóng bắt máy nghe.

“Anh Vân à, nghe nói cháu đã tiêu diệt được ông Lục của thành phố Việt Hoàng?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói hiền từ của ông ngoại Liễu Chí Trung.

“Ơ, không sai.” Lâm Vân gật đầu.

“Ha ha, giỏi lắm a Vân, ông Lục này tên đầu sỏ ngầm, diệt trừ tên đầu sỏ ngầm là điều phiền phức và nguy hiểm nhất, không ngờ cháu lại làm được.” Ông ngoại cười ha hả nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 607Lâm Vân nghe xong liền mỉm cười nói: “Nếu như vậy tất nhiên là tốt, Bạch Hổ, cậu hãy ở đây nâng cao thực lực đi, về sau thực lực của cậu càng mạnh, cũng càng có thể giúp tôi đạt được sự nghiệp, cậu nói đúng không?” “Thế…!thế được thôi.Bạch Hổ gật đầu.Ban đầu Bạch Hổ từ chối là bởi vì cậu đã từng thề là sẽ suốt đời cống hiến đi theo cho Lâm Vân, cậu sẽ không làm trái lời thề của mình.Bây giờ theo lời của đạo trưởng, cậu chỉ cần ở đây học võ thuật, nhưng cậu vẫn là người của Lâm Vân, nếu như vậy Bạch Hổ cũng sẽ không phải làm trái lời thề của mình.Hơn nữa Bạch Hổ cũng hiểu rằng sau này mình trở nên mạnh mẽ hơn, cậu mới có thể giúp đỡ cho Lâm Vân nhiều hơn.Mấy lần này khi Bạch Hổ muốn giúp đỡ Lâm Vân, cậu đều cảm thấy rằng thực lực của mình vẫn chưa đủ mạnh, nếu không cũng đã không để cho Lâm Vân lâm vào nguy hiểm rồi.Thế nên lần này Bạch Hổ đã đồng ý.Tại cửa đạo quán.“Bạch Hổ, cậu phải học tập cho tốt, tranh thủ để lần sau tôi gặp được cậu, sẽ thấy được thực lực của cậu có thể lớn mạnh hơn nữa.Lâm Vân mỉm cười vỗ vai Bạch Hổ.Lời đạo trưởng nói không sai, nếu như thực lực củaBạch Hổ có thể trở nên mạnh hơn, đối với Lâm Vân đây tuyệt đối sẽ là một chuyện tốt.Thạch Hàn cũng nói: “Bạch Hổ, thực lực của vị đạo trưởng này rất cao thâm, cậu theo ông ấy học tập, thực lực nhất định có thể tăng mạnh, hy vọng là lần sau gặp lại cậu, thì cậu đã có thể đánh giỏi hơn tôi..“Anh Thạch Hàn, anh đừng có đùa giỡn với tôi nữa, khoảng cách giữa tôi và anh vẫn còn rất lớn.Bạch Hổ cười gãi đầu.Tiếp theo đó, Bạch Hổ lại nhìn qua Lâm Vân.“Anh Vân, khi cậu cần tôi giúp đỡ, thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi vừa xem qua là ở đây vẫn nhận được tín hiệu.Đợi khi tôi học thành xuống núi, nhất định sẽ giúp anh Vân đạt được đại nghiệp.” Bạch Hổ nói với giọng điệu kiên định.“Được rồi, cậu không cần phải đưa tiễn nữa” Lâm Vân xua tay.Cứ như thế, Lâm Vân để Bạch Hổ ở lại đạo quán Vân Nam, để cậu ấy học võ công.Hôm nay Lâm Vân đã thấy được sự lợi hại của đạo trưởng, Lâm Vân tin rằng đợi khi Bạch Hổ theo ông ấy học nghệ đến một thời gian, thêm với thể chất đặc biệt của Bạch Hổ, Lâm Vân rất mong đợi thời điểm Bạch Hổ học thành xuống núi, cậu ấy có thể mạnh đến mức nào.Sau khi từ núi Vân Nam trở về, Lâm Vân chuẩn bị trực tiếp quay về thành phố Bảo Thạnh.Lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.Lâm Vân vừa nhìn, thì thấy là cuộc gọi của ông ngoại Liễu Chí Trung gọi đến.“Xin chào, ông ngoại.Lâm Vân nhanh chóng bắt máy nghe.“Anh Vân à, nghe nói cháu đã tiêu diệt được ông Lục của thành phố Việt Hoàng?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói hiền từ của ông ngoại Liễu Chí Trung.“Ơ, không sai.” Lâm Vân gật đầu.“Ha ha, giỏi lắm a Vân, ông Lục này tên đầu sỏ ngầm, diệt trừ tên đầu sỏ ngầm là điều phiền phức và nguy hiểm nhất, không ngờ cháu lại làm được.” Ông ngoại cười ha hả nói.

Chương 607