Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 620
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 620“Cô giám đốc Tủ này, tên là Phạm Minh Tú, là giám đốc nặng ký của công ty chúng ta, không chỉ là hoa khối của công ty chúng ta, mà còn là nữ cường nhân của công ty chúng ta.Phạm Mạnh Cường nói.Tiếp theo đó, Phạm Mạnh Cường cười hì hì nhìn Lâm Vân nói: “Sao vậy? Cậu nhóc không phải là có ý đồ gì với giám đốc Tú chứ? Cô ấy là Vân nga trắng đẩy, không phải mấy con cóc ghẻ như chúng ta ăn được đâu nhé, cậu nên buông tay đi, hơn nữa cô ấy còn có bạn trai.“Anh đừng suy nghĩ lung tung, tôi chỉ là cảm thấy cô ấy là một người tốt.” Lâm Vân giải thích nói.Lúc này Phạm Mạnh Cường cũng đã hút xong điếu thuốc.“Được rồi, tôi nể mặt với bao thuốc Jet thiếc này, sau này nếu cậu có chuyện gì nghi hoặc đều có thể đến hỏi tôi, bây giờ tôi phải quay lại làm việc đây.” Sau khi Phạm Mạnh Cường nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.Lâm Vân từng nói là sẽ cho Huỳnh Tuệ Mẫn mượn mười bảy triệu năm trăm đồng.Buổi chiều sau khi tan ca, Lâm Vân bảo Huỳnh Tuệ Mẫn để lại cho mình địa chỉ nhà, rồi anh chạy đến ngân hàng rút mười bảy triệu năm trăm đồng, sau đó đi đến nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.Nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn nằm trong một khu hẻm nhỏ cũ kỹ.“Cộc cộc cộc”Lâm Vân gõ cửa nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.“Đến đây”Giọng của Huỳnh Tuệ Mẫn từ trong nhà vọng ra, theo tiếng bước chân đến gần, cửa nhà được mở ra.“Lâm Vân, anh đến rồi à.” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười nhìn Lâm Vân.“Đây là mười bảy triệu năm trăm đồng tiền cho cô mượn.”Lâm Vân nhét tiền vào ngón tay Huỳnh Tuệ Mẫn.“Lâm Vân, tôi còn phải phiền anh đặc biệt đem đến đây, tôi cũng không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.” Huỳnh Tuệ Mẫn gật đầu mỉm cười.“Không có gì, nếu như tiền đã đưa tới rồi, thì tôi về trước đây.” Lâm Vân chuẩn bị rời đi.“Khoan đã.Huỳnh Tuệ Mẫn liền kéo lấy Lâm Vân.“Anh chắc là vẫn còn chưa ăn cơm nhỉ, đúng lúc tôi vừa mới làm cơm xong, cùng nhau vào ăn đi.Huỳnh TuệMẫn mỉm cười nói.“Được” Lâm Vân đáp ứng.Sau khi vào cửa, Lâm Vân nhìn thấy ngoại trừ Huỳnh Tuệ Mẫn ra, trên bàn còn có một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn, ngoài ra còn có một người đàn ông trẻ tuổi.“Lâm Vân, đây là mẹ tôi.Đây là anh trai tôi.” Huỳnh Tuệ Mẫn giới thiệu từng người một.“Xin chào.”Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn bước đến bắt tay với Lâm Vân.“Cậu tên là Lâm Vân đúng không? Tôi là Huỳnh Gia Đông, tôi cũng làm việc tại chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn vừa bắt tay vừa nói.
Chương 620
“Cô giám đốc Tủ này, tên là Phạm Minh Tú, là giám đốc nặng ký của công ty chúng ta, không chỉ là hoa khối của công ty chúng ta, mà còn là nữ cường nhân của công ty chúng ta.
Phạm Mạnh Cường nói.
Tiếp theo đó, Phạm Mạnh Cường cười hì hì nhìn Lâm Vân nói: “Sao vậy? Cậu nhóc không phải là có ý đồ gì với giám đốc Tú chứ? Cô ấy là Vân nga trắng đẩy, không phải mấy con cóc ghẻ như chúng ta ăn được đâu nhé, cậu nên buông tay đi, hơn nữa cô ấy còn có bạn trai.
“Anh đừng suy nghĩ lung tung, tôi chỉ là cảm thấy cô ấy là một người tốt.” Lâm Vân giải thích nói.
Lúc này Phạm Mạnh Cường cũng đã hút xong điếu thuốc.
“Được rồi, tôi nể mặt với bao thuốc Jet thiếc này, sau này nếu cậu có chuyện gì nghi hoặc đều có thể đến hỏi tôi, bây giờ tôi phải quay lại làm việc đây.” Sau khi Phạm Mạnh Cường nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.
Lâm Vân từng nói là sẽ cho Huỳnh Tuệ Mẫn mượn mười bảy triệu năm trăm đồng.
Buổi chiều sau khi tan ca, Lâm Vân bảo Huỳnh Tuệ Mẫn để lại cho mình địa chỉ nhà, rồi anh chạy đến ngân hàng rút mười bảy triệu năm trăm đồng, sau đó đi đến nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.
Nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn nằm trong một khu hẻm nhỏ cũ kỹ.
“Cộc cộc cộc”
Lâm Vân gõ cửa nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.
“Đến đây”
Giọng của Huỳnh Tuệ Mẫn từ trong nhà vọng ra, theo tiếng bước chân đến gần, cửa nhà được mở ra.
“Lâm Vân, anh đến rồi à.” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười nhìn Lâm Vân.
“Đây là mười bảy triệu năm trăm đồng tiền cho cô mượn.”
Lâm Vân nhét tiền vào ngón tay Huỳnh Tuệ Mẫn.
“Lâm Vân, tôi còn phải phiền anh đặc biệt đem đến đây, tôi cũng không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.” Huỳnh Tuệ Mẫn gật đầu mỉm cười.
“Không có gì, nếu như tiền đã đưa tới rồi, thì tôi về trước đây.” Lâm Vân chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã.
Huỳnh Tuệ Mẫn liền kéo lấy Lâm Vân.
“Anh chắc là vẫn còn chưa ăn cơm nhỉ, đúng lúc tôi vừa mới làm cơm xong, cùng nhau vào ăn đi.
Huỳnh Tuệ
Mẫn mỉm cười nói.
“Được” Lâm Vân đáp ứng.
Sau khi vào cửa, Lâm Vân nhìn thấy ngoại trừ Huỳnh Tuệ Mẫn ra, trên bàn còn có một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn, ngoài ra còn có một người đàn ông trẻ tuổi.
“Lâm Vân, đây là mẹ tôi.
Đây là anh trai tôi.” Huỳnh Tuệ Mẫn giới thiệu từng người một.
“Xin chào.”
Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn bước đến bắt tay với Lâm Vân.
“Cậu tên là Lâm Vân đúng không? Tôi là Huỳnh Gia Đông, tôi cũng làm việc tại chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn vừa bắt tay vừa nói.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 620“Cô giám đốc Tủ này, tên là Phạm Minh Tú, là giám đốc nặng ký của công ty chúng ta, không chỉ là hoa khối của công ty chúng ta, mà còn là nữ cường nhân của công ty chúng ta.Phạm Mạnh Cường nói.Tiếp theo đó, Phạm Mạnh Cường cười hì hì nhìn Lâm Vân nói: “Sao vậy? Cậu nhóc không phải là có ý đồ gì với giám đốc Tú chứ? Cô ấy là Vân nga trắng đẩy, không phải mấy con cóc ghẻ như chúng ta ăn được đâu nhé, cậu nên buông tay đi, hơn nữa cô ấy còn có bạn trai.“Anh đừng suy nghĩ lung tung, tôi chỉ là cảm thấy cô ấy là một người tốt.” Lâm Vân giải thích nói.Lúc này Phạm Mạnh Cường cũng đã hút xong điếu thuốc.“Được rồi, tôi nể mặt với bao thuốc Jet thiếc này, sau này nếu cậu có chuyện gì nghi hoặc đều có thể đến hỏi tôi, bây giờ tôi phải quay lại làm việc đây.” Sau khi Phạm Mạnh Cường nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.Lâm Vân từng nói là sẽ cho Huỳnh Tuệ Mẫn mượn mười bảy triệu năm trăm đồng.Buổi chiều sau khi tan ca, Lâm Vân bảo Huỳnh Tuệ Mẫn để lại cho mình địa chỉ nhà, rồi anh chạy đến ngân hàng rút mười bảy triệu năm trăm đồng, sau đó đi đến nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.Nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn nằm trong một khu hẻm nhỏ cũ kỹ.“Cộc cộc cộc”Lâm Vân gõ cửa nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.“Đến đây”Giọng của Huỳnh Tuệ Mẫn từ trong nhà vọng ra, theo tiếng bước chân đến gần, cửa nhà được mở ra.“Lâm Vân, anh đến rồi à.” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười nhìn Lâm Vân.“Đây là mười bảy triệu năm trăm đồng tiền cho cô mượn.”Lâm Vân nhét tiền vào ngón tay Huỳnh Tuệ Mẫn.“Lâm Vân, tôi còn phải phiền anh đặc biệt đem đến đây, tôi cũng không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.” Huỳnh Tuệ Mẫn gật đầu mỉm cười.“Không có gì, nếu như tiền đã đưa tới rồi, thì tôi về trước đây.” Lâm Vân chuẩn bị rời đi.“Khoan đã.Huỳnh Tuệ Mẫn liền kéo lấy Lâm Vân.“Anh chắc là vẫn còn chưa ăn cơm nhỉ, đúng lúc tôi vừa mới làm cơm xong, cùng nhau vào ăn đi.Huỳnh TuệMẫn mỉm cười nói.“Được” Lâm Vân đáp ứng.Sau khi vào cửa, Lâm Vân nhìn thấy ngoại trừ Huỳnh Tuệ Mẫn ra, trên bàn còn có một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn, ngoài ra còn có một người đàn ông trẻ tuổi.“Lâm Vân, đây là mẹ tôi.Đây là anh trai tôi.” Huỳnh Tuệ Mẫn giới thiệu từng người một.“Xin chào.”Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn bước đến bắt tay với Lâm Vân.“Cậu tên là Lâm Vân đúng không? Tôi là Huỳnh Gia Đông, tôi cũng làm việc tại chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn vừa bắt tay vừa nói.