Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 719

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 719“Vào trong đi.” Độc Nha mở cửa.Trong phòng rất tồi tàn, thậm chí có chút bẩn thỉu.Có điều Lâm Vân không thể hiện chút chê bai nào.Trong phòng, Lâm Vân ngồi trên một chiếc ghế cũ.“Độc Nha, tự giới thiệu một chút, tôi là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ở chi nhánh Bảo Thạnh, tôi muốn mời anh gia nhập, lương một năm 17,5 tỷ!” Lâm Vân mỉm cười nói.“17,5 tỷ?” Độc Nha sững người.Trước đây cũng có người đến tìm anh ta, muốn anh ta làm vệ sỹ, có điều chưa từng có ai ra giá cao như vậy.“Chủ tịch Lâm, từ lúc bước vào phòng, tôi đã quan sát anh, anh không khoác lên mình khí chất của những ông chủ lớn, cũng không chê bai trong phòng bẩn, ghế bẩn, tôi tin rằng anh có lẽ là một ông chủ đáng để đi theo, với lại cái giá anh đưa ra cũng rất cao.” Độc Nha nói.Độc Nha là một nhân vật đi ra từ trường săn, khả năng quan sát tất nhiên rất mạnh, anh ta đều có thể nắm bắt những thứ nhỏ nhặt.“Nói như vậy là anh đã đồng ý rồi?” Lâm Vân vui mừng.“Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi phải chăm sóc cho mẹ tôi, vì thế tôi không thể đồng ý được.” Độc Nha nói.“Hả? Mẹ anh làm sao vậy?”- Lâm Vân hỏi.“Bà ấy bị tai nạn xe mất trí nhớ, bác sỹ nói để bà ấy ở lại trong môi trường quen thuộc có ích cho việc khôi phục trí nhớ, bà ấy đang ngủ trong phòng.” Độc Nha nói.Khi Lâm Vân nghe thấy câu này, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.“Vì thế, cho dù ở đây bị dỡ bỏ, anh vẫn không lựa chọn chuyển đi, đúng không?” Lâm Vân nói.“Không sai.” Độc Nha gật đầu.“Nhưng chỗ này vẫn sẽ bị dỡ bỏ, anh cứ tiếp tục kéo dài cũng không phải là cách.” Lâm Vân nói.“Đi bước nào hay bước đó.” Độc Nha thở dài một tiếng.“Cộc cộc cộc.”Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa dữ dội vang lên.“Tôi đi mở cửa.”Sau khi Độc Nha nói hết câu liền đứng dậy đi mở cửa.Cửa vừa mở, mười mấy người cầm gậy bóng chày xông vào.“Các anh em, dập hết cho tao!”Người cầm đầu là gã đàn ông vạm vỡ đeo một sợi dây dây chuyền vàng lớn, lạnh lùng ra lệnh.Mười mấy tên áo đen lập tức đập phá!“Dừng tay lại cho tao!” Trong mắt Độc Nha loé lên tia tức giận.“Dừng tay? Mày nằm mơ đi, bảo mày chuyển đi mày không chuyển, hôm này sẽ đập hết đồ trong này!” Gã đàn ông vạm vỡ đeo dây chuyền vàng ngông cuồng nói.“Vậy mày đừng trách tao không khách sáo!” Ánh mắt Độc Nha ngưng lại.Ngay sau đó, Độc Nha lập tức giơ nắm đấm, một đấm nện ngược tên đeo dây chuyền vàng bay xuống đất.“Chết tiệt! Dám đánh tao? Đánh thằng chó này cho tao! Đánh chết nó!” Người đàn ông đeo dây chuyền vàng bị đánh phẫn nộ hét lên.“Thạch Hàn, đến giúp một tay.” Lâm Vân nói.

Chương 719

“Vào trong đi.” Độc Nha mở cửa.

Trong phòng rất tồi tàn, thậm chí có chút bẩn thỉu.

Có điều Lâm Vân không thể hiện chút chê bai nào.

Trong phòng, Lâm Vân ngồi trên một chiếc ghế cũ.

“Độc Nha, tự giới thiệu một chút, tôi là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ở chi nhánh Bảo Thạnh, tôi muốn mời anh gia nhập, lương một năm 17,5 tỷ!” Lâm Vân mỉm cười nói.

“17,5 tỷ?” Độc Nha sững người.

Trước đây cũng có người đến tìm anh ta, muốn anh ta làm vệ sỹ, có điều chưa từng có ai ra giá cao như vậy.

“Chủ tịch Lâm, từ lúc bước vào phòng, tôi đã quan sát anh, anh không khoác lên mình khí chất của những ông chủ lớn, cũng không chê bai trong phòng bẩn, ghế bẩn, tôi tin rằng anh có lẽ là một ông chủ đáng để đi theo, với lại cái giá anh đưa ra cũng rất cao.” Độc Nha nói.

Độc Nha là một nhân vật đi ra từ trường săn, khả năng quan sát tất nhiên rất mạnh, anh ta đều có thể nắm bắt những thứ nhỏ nhặt.

“Nói như vậy là anh đã đồng ý rồi?” Lâm Vân vui mừng.

“Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi phải chăm sóc cho mẹ tôi, vì thế tôi không thể đồng ý được.” Độc Nha nói.

“Hả? Mẹ anh làm sao vậy?”- Lâm Vân hỏi.

“Bà ấy bị tai nạn xe mất trí nhớ, bác sỹ nói để bà ấy ở lại trong môi trường quen thuộc có ích cho việc khôi phục trí nhớ, bà ấy đang ngủ trong phòng.” Độc Nha nói.

Khi Lâm Vân nghe thấy câu này, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

“Vì thế, cho dù ở đây bị dỡ bỏ, anh vẫn không lựa chọn chuyển đi, đúng không?” Lâm Vân nói.

“Không sai.” Độc Nha gật đầu.

“Nhưng chỗ này vẫn sẽ bị dỡ bỏ, anh cứ tiếp tục kéo dài cũng không phải là cách.” Lâm Vân nói.

“Đi bước nào hay bước đó.” Độc Nha thở dài một tiếng.

“Cộc cộc cộc.”

Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa dữ dội vang lên.

“Tôi đi mở cửa.”

Sau khi Độc Nha nói hết câu liền đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở, mười mấy người cầm gậy bóng chày xông vào.

“Các anh em, dập hết cho tao!”

Người cầm đầu là gã đàn ông vạm vỡ đeo một sợi dây dây chuyền vàng lớn, lạnh lùng ra lệnh.

Mười mấy tên áo đen lập tức đập phá!

“Dừng tay lại cho tao!” Trong mắt Độc Nha loé lên tia tức giận.

“Dừng tay? Mày nằm mơ đi, bảo mày chuyển đi mày không chuyển, hôm này sẽ đập hết đồ trong này!” Gã đàn ông vạm vỡ đeo dây chuyền vàng ngông cuồng nói.

“Vậy mày đừng trách tao không khách sáo!” Ánh mắt Độc Nha ngưng lại.

Ngay sau đó, Độc Nha lập tức giơ nắm đấm, một đấm nện ngược tên đeo dây chuyền vàng bay xuống đất.

“Chết tiệt! Dám đánh tao? Đánh thằng chó này cho tao! Đánh chết nó!” Người đàn ông đeo dây chuyền vàng bị đánh phẫn nộ hét lên.

“Thạch Hàn, đến giúp một tay.” Lâm Vân nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 719“Vào trong đi.” Độc Nha mở cửa.Trong phòng rất tồi tàn, thậm chí có chút bẩn thỉu.Có điều Lâm Vân không thể hiện chút chê bai nào.Trong phòng, Lâm Vân ngồi trên một chiếc ghế cũ.“Độc Nha, tự giới thiệu một chút, tôi là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ở chi nhánh Bảo Thạnh, tôi muốn mời anh gia nhập, lương một năm 17,5 tỷ!” Lâm Vân mỉm cười nói.“17,5 tỷ?” Độc Nha sững người.Trước đây cũng có người đến tìm anh ta, muốn anh ta làm vệ sỹ, có điều chưa từng có ai ra giá cao như vậy.“Chủ tịch Lâm, từ lúc bước vào phòng, tôi đã quan sát anh, anh không khoác lên mình khí chất của những ông chủ lớn, cũng không chê bai trong phòng bẩn, ghế bẩn, tôi tin rằng anh có lẽ là một ông chủ đáng để đi theo, với lại cái giá anh đưa ra cũng rất cao.” Độc Nha nói.Độc Nha là một nhân vật đi ra từ trường săn, khả năng quan sát tất nhiên rất mạnh, anh ta đều có thể nắm bắt những thứ nhỏ nhặt.“Nói như vậy là anh đã đồng ý rồi?” Lâm Vân vui mừng.“Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi phải chăm sóc cho mẹ tôi, vì thế tôi không thể đồng ý được.” Độc Nha nói.“Hả? Mẹ anh làm sao vậy?”- Lâm Vân hỏi.“Bà ấy bị tai nạn xe mất trí nhớ, bác sỹ nói để bà ấy ở lại trong môi trường quen thuộc có ích cho việc khôi phục trí nhớ, bà ấy đang ngủ trong phòng.” Độc Nha nói.Khi Lâm Vân nghe thấy câu này, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.“Vì thế, cho dù ở đây bị dỡ bỏ, anh vẫn không lựa chọn chuyển đi, đúng không?” Lâm Vân nói.“Không sai.” Độc Nha gật đầu.“Nhưng chỗ này vẫn sẽ bị dỡ bỏ, anh cứ tiếp tục kéo dài cũng không phải là cách.” Lâm Vân nói.“Đi bước nào hay bước đó.” Độc Nha thở dài một tiếng.“Cộc cộc cộc.”Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa dữ dội vang lên.“Tôi đi mở cửa.”Sau khi Độc Nha nói hết câu liền đứng dậy đi mở cửa.Cửa vừa mở, mười mấy người cầm gậy bóng chày xông vào.“Các anh em, dập hết cho tao!”Người cầm đầu là gã đàn ông vạm vỡ đeo một sợi dây dây chuyền vàng lớn, lạnh lùng ra lệnh.Mười mấy tên áo đen lập tức đập phá!“Dừng tay lại cho tao!” Trong mắt Độc Nha loé lên tia tức giận.“Dừng tay? Mày nằm mơ đi, bảo mày chuyển đi mày không chuyển, hôm này sẽ đập hết đồ trong này!” Gã đàn ông vạm vỡ đeo dây chuyền vàng ngông cuồng nói.“Vậy mày đừng trách tao không khách sáo!” Ánh mắt Độc Nha ngưng lại.Ngay sau đó, Độc Nha lập tức giơ nắm đấm, một đấm nện ngược tên đeo dây chuyền vàng bay xuống đất.“Chết tiệt! Dám đánh tao? Đánh thằng chó này cho tao! Đánh chết nó!” Người đàn ông đeo dây chuyền vàng bị đánh phẫn nộ hét lên.“Thạch Hàn, đến giúp một tay.” Lâm Vân nói.

Chương 719