Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 743
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 743“Tới phiên cậu đấy.” Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân.Lâm Vân không nói hai lời, đi thẳng tới trước vị trí bắn, huấn luyện viên súng ống lắp đạn vào súng lại.“Này cậu, súng không đùa được đâu, khoảng cách 30 mét nếu có thể bắn trúng bia một hai phát đã là giỏi lắm rồi.”Mấy người vây xem xung quanh không ai xem trọng Lâm Vân.Hai anh em Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang đều cười trêu chọc nhìn Lâm Vân.Mặc dù Lâm Vân còn chưa bắt đầu nhưng họ đã nắm chắc phần thắng rồi.“Anh à, có thể bắt đầu rồi.”Huấn luyện viên đã lắp đạn vào xong, để súng ở trước mặt Lâm Vân.Lâm Vân quan sát bia phía trước mặt một lúc, sau đó anh cầm súng lục trước mặt lên.Cầm súng, nhắm bắn.“Hả? Động tác của cậu ta tiêu chuẩn quá.”Mấy huấn luyện viên bên cạnh cũng bị kinh động trước tư thế nhắm súng của Lâm Vân, bởi vì động tác của anh không chỉ tiêu chuẩn mà còn không thua gì quân nhân.“Đoàng đoàng đoàng…”Mấy tiếng súng vang lên, Lâm Vân làm liền một mạch, bắn liên tục mười viên đạn ra ngoài.“Báo bia, vòng 9, vòng 10, vòng 10, vòng 10, vòng 9, vòng 10, vòng 9, vòng 9, vòng 10, vòng 10.”“96 điểm.”Lúc thành tích 96 điểm được công bố, cả sân bắn đều rơi vào trạng thái yên tĩnh một cái chết chóc, yên lặng đến mức một cái kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng.Cách 30 mét, 96 điểm.Trời ạ, cái thành tích này đủ để phá vỡ tất cả các hội viên ở trong câu lạc bộ này, là kỷ lục của 30 mét súng lục rồi.Không biết nó kinh khủng hơn thành tích của Lâm Hải Huy bao nhiêu lần.Lúc này đây, tất cả mọi người đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt khó mà đoán được.Trước khi Lâm Vân lên đài, họ đều cho rằng Lâm Vân chỉ là thằng nhãi, sau khi nổ súng xong, mọi người mới chợt phát hiện ra, Lâm Vân lại là vương giả.Lúc này còn cần phải thừa lời làm gì.Bởi vì Lâm Vân đã dùng sự thật, thành tích của mình để tát vào mặt mọi người.“Đưa súng cho anh này.” Lâm Vân đưa lại súng cho huấn luyện viên.Huấn luyện viên nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cung kính đưa hai tay nhận súng, lúc nãy mọi người muốn chơi, anh ta bảo Lâm Vân thử đi, Lâm Vân từ chối, lúc đó anh ta còn cho rằng Lâm Vân nhát gan không dám thử, giờ anh ta mới biết chân tướng thực sự.Huấn luyện viên này là quân nhân giải ngũ, chỉ tôn trọng những người có bản lĩnh thực sự, chỉ với thành tích của Lâm Vân cũng đủ khiến anh ta tôn kính rồi.Ngay sau đó, Lâm Vân đi tới trước mặt Lâm Hải Huy.“Lâm Hải Huy, anh thua rồi.” Lâm Vân thờ ơ nói.
Chương 743
“Tới phiên cậu đấy.” Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân.
Lâm Vân không nói hai lời, đi thẳng tới trước vị trí bắn, huấn luyện viên súng ống lắp đạn vào súng lại.
“Này cậu, súng không đùa được đâu, khoảng cách 30 mét nếu có thể bắn trúng bia một hai phát đã là giỏi lắm rồi.”
Mấy người vây xem xung quanh không ai xem trọng Lâm Vân.
Hai anh em Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang đều cười trêu chọc nhìn Lâm Vân.
Mặc dù Lâm Vân còn chưa bắt đầu nhưng họ đã nắm chắc phần thắng rồi.
“Anh à, có thể bắt đầu rồi.”
Huấn luyện viên đã lắp đạn vào xong, để súng ở trước mặt Lâm Vân.
Lâm Vân quan sát bia phía trước mặt một lúc, sau đó anh cầm súng lục trước mặt lên.
Cầm súng, nhắm bắn.
“Hả? Động tác của cậu ta tiêu chuẩn quá.”
Mấy huấn luyện viên bên cạnh cũng bị kinh động trước tư thế nhắm súng của Lâm Vân, bởi vì động tác của anh không chỉ tiêu chuẩn mà còn không thua gì quân nhân.
“Đoàng đoàng đoàng…”
Mấy tiếng súng vang lên, Lâm Vân làm liền một mạch, bắn liên tục mười viên đạn ra ngoài.
“Báo bia, vòng 9, vòng 10, vòng 10, vòng 10, vòng 9, vòng 10, vòng 9, vòng 9, vòng 10, vòng 10.”
“96 điểm.”
Lúc thành tích 96 điểm được công bố, cả sân bắn đều rơi vào trạng thái yên tĩnh một cái chết chóc, yên lặng đến mức một cái kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Cách 30 mét, 96 điểm.
Trời ạ, cái thành tích này đủ để phá vỡ tất cả các hội viên ở trong câu lạc bộ này, là kỷ lục của 30 mét súng lục rồi.
Không biết nó kinh khủng hơn thành tích của Lâm Hải Huy bao nhiêu lần.
Lúc này đây, tất cả mọi người đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt khó mà đoán được.
Trước khi Lâm Vân lên đài, họ đều cho rằng Lâm Vân chỉ là thằng nhãi, sau khi nổ súng xong, mọi người mới chợt phát hiện ra, Lâm Vân lại là vương giả.
Lúc này còn cần phải thừa lời làm gì.
Bởi vì Lâm Vân đã dùng sự thật, thành tích của mình để tát vào mặt mọi người.
“Đưa súng cho anh này.” Lâm Vân đưa lại súng cho huấn luyện viên.
Huấn luyện viên nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cung kính đưa hai tay nhận súng, lúc nãy mọi người muốn chơi, anh ta bảo Lâm Vân thử đi, Lâm Vân từ chối, lúc đó anh ta còn cho rằng Lâm Vân nhát gan không dám thử, giờ anh ta mới biết chân tướng thực sự.
Huấn luyện viên này là quân nhân giải ngũ, chỉ tôn trọng những người có bản lĩnh thực sự, chỉ với thành tích của Lâm Vân cũng đủ khiến anh ta tôn kính rồi.
Ngay sau đó, Lâm Vân đi tới trước mặt Lâm Hải Huy.
“Lâm Hải Huy, anh thua rồi.” Lâm Vân thờ ơ nói.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 743“Tới phiên cậu đấy.” Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân.Lâm Vân không nói hai lời, đi thẳng tới trước vị trí bắn, huấn luyện viên súng ống lắp đạn vào súng lại.“Này cậu, súng không đùa được đâu, khoảng cách 30 mét nếu có thể bắn trúng bia một hai phát đã là giỏi lắm rồi.”Mấy người vây xem xung quanh không ai xem trọng Lâm Vân.Hai anh em Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang đều cười trêu chọc nhìn Lâm Vân.Mặc dù Lâm Vân còn chưa bắt đầu nhưng họ đã nắm chắc phần thắng rồi.“Anh à, có thể bắt đầu rồi.”Huấn luyện viên đã lắp đạn vào xong, để súng ở trước mặt Lâm Vân.Lâm Vân quan sát bia phía trước mặt một lúc, sau đó anh cầm súng lục trước mặt lên.Cầm súng, nhắm bắn.“Hả? Động tác của cậu ta tiêu chuẩn quá.”Mấy huấn luyện viên bên cạnh cũng bị kinh động trước tư thế nhắm súng của Lâm Vân, bởi vì động tác của anh không chỉ tiêu chuẩn mà còn không thua gì quân nhân.“Đoàng đoàng đoàng…”Mấy tiếng súng vang lên, Lâm Vân làm liền một mạch, bắn liên tục mười viên đạn ra ngoài.“Báo bia, vòng 9, vòng 10, vòng 10, vòng 10, vòng 9, vòng 10, vòng 9, vòng 9, vòng 10, vòng 10.”“96 điểm.”Lúc thành tích 96 điểm được công bố, cả sân bắn đều rơi vào trạng thái yên tĩnh một cái chết chóc, yên lặng đến mức một cái kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng.Cách 30 mét, 96 điểm.Trời ạ, cái thành tích này đủ để phá vỡ tất cả các hội viên ở trong câu lạc bộ này, là kỷ lục của 30 mét súng lục rồi.Không biết nó kinh khủng hơn thành tích của Lâm Hải Huy bao nhiêu lần.Lúc này đây, tất cả mọi người đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt khó mà đoán được.Trước khi Lâm Vân lên đài, họ đều cho rằng Lâm Vân chỉ là thằng nhãi, sau khi nổ súng xong, mọi người mới chợt phát hiện ra, Lâm Vân lại là vương giả.Lúc này còn cần phải thừa lời làm gì.Bởi vì Lâm Vân đã dùng sự thật, thành tích của mình để tát vào mặt mọi người.“Đưa súng cho anh này.” Lâm Vân đưa lại súng cho huấn luyện viên.Huấn luyện viên nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cung kính đưa hai tay nhận súng, lúc nãy mọi người muốn chơi, anh ta bảo Lâm Vân thử đi, Lâm Vân từ chối, lúc đó anh ta còn cho rằng Lâm Vân nhát gan không dám thử, giờ anh ta mới biết chân tướng thực sự.Huấn luyện viên này là quân nhân giải ngũ, chỉ tôn trọng những người có bản lĩnh thực sự, chỉ với thành tích của Lâm Vân cũng đủ khiến anh ta tôn kính rồi.Ngay sau đó, Lâm Vân đi tới trước mặt Lâm Hải Huy.“Lâm Hải Huy, anh thua rồi.” Lâm Vân thờ ơ nói.