Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 752
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 752“Ông chủ Lê thật là có lòng, ông nội của tôi đang ngồi bên trong nhà lớn.” Lâm Vân nhẹ giọng nói.“Vâng, vâng, vâng. Tôi đi chúc thọ ông cụ ngay đây.” Ông chủ Lê gật đầu, sau đó đi vào trong nhà lớn.“Anh ta… Sao Lâm Vân lại có thể mời được ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa đến đây chứ?” Có một người trong đám con cháu nhỏ giọng nói.“Tình cờ. Đây chắc chắn là tình cờ mà thôi.” Lâm Hải Quang cắn răng nói.Bên trong nhà lớn.“Ông Lâm, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn. Đây là quà sinh nhật của Thanh Hải tặng ông.”Ông chủ Lê mở một cái hộp ra, thứ đập vào mắt mọi người chính là một miếng ngọc.“Miếng ngọc này cũng phải có giá khoảng 3,5 tỷ liền đấy.” Cô lớn biết nhìn hàng lập tức nói.“Đúng vậy, tôi mua nó với giá 4,5 tỷ, tặng ông Lâm để thể hiện tấm lòng của tôi.” Ông chủ Lê vừa cười vừa nói.“Chậc chậc!”Đám trưởng bối nhà họ Lâm và Lâm Hải Huy đều thầm tặc lưỡi.Khách đến tham dự, đa số tặng quà giá trị mấy trăm triệu, ít thì khoảng năm sáu trăm triệu, nhiều thì đến hai ba tỷ, mà người có thể tặng quà trị giá hai ba tỷ đều là những người có quan hệ vô cùng thân thiết.Lâm Vân có thể diện lớn bao nhiêu mà có thể khiến ông chủ Lê phải tặng món quà trị giá 4,5 tỷ?Nhưng mà bác cả, bác hai và mấy cô đều là những người đã từng trải qua sóng gió. Thấy tình huống như thế này vẫn có thể bình tĩnh được.“Ông chủ Lê thật có lòng.” Ông Lâm khẽ cười nói.Có sóng to gió lớn nào mà ông Lâm chưa từng trải qua? Vì thế cũng rất bình tĩnh.“Tôi không quấy rầy ông Lâm nữa.”Sau khi chúc thọ xong thì ông chủ Lê đi ra khỏi nhà lớn, bước chân đi về khu vực dành cho khách.Bên trong nhà lớn.“Chuyện gì thế này? Sao một ông chủ có tài sản mấy trăm tỷ lại cúi đầu cung kính với Lâm Vân như vậy?” Một người cô nói.Cô vừa nói xong thì bên ngoài lại truyền đến một giọng nói lớn.“Tổng giám đốc Trương của Tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh đến.”Âm thanh vang vọng khắp tòa nhà.“Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Tôi… Tôi không nghe lầm đấy chứ? Sao ông ấy cũng tới vậy?”Những người giàu có và nổi tiếng ồn ào bàn tán, mọi người đều bị cái tên này làm kinh ngạc, vì thế không thể nào ngồi yên được.Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Đó chính là một ông chủ lớn có tài sản mấy ngàn tỷ.Tài sản khủng như thế, đừng nói chi cái huyện Kiến Nghiệp nhỏ bé này, nhìn toàn bộ thành phố Bảo Thạnh mà xem, đây chính là người giàu có nằm trên tầng cao nhất đấy.Nếu so với ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa thì người này trâu hơn nhiều.
Chương 752
“Ông chủ Lê thật là có lòng, ông nội của tôi đang ngồi bên trong nhà lớn.” Lâm Vân nhẹ giọng nói.
“Vâng, vâng, vâng. Tôi đi chúc thọ ông cụ ngay đây.” Ông chủ Lê gật đầu, sau đó đi vào trong nhà lớn.
“Anh ta… Sao Lâm Vân lại có thể mời được ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa đến đây chứ?” Có một người trong đám con cháu nhỏ giọng nói.
“Tình cờ. Đây chắc chắn là tình cờ mà thôi.” Lâm Hải Quang cắn răng nói.
Bên trong nhà lớn.
“Ông Lâm, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn. Đây là quà sinh nhật của Thanh Hải tặng ông.”
Ông chủ Lê mở một cái hộp ra, thứ đập vào mắt mọi người chính là một miếng ngọc.
“Miếng ngọc này cũng phải có giá khoảng 3,5 tỷ liền đấy.” Cô lớn biết nhìn hàng lập tức nói.
“Đúng vậy, tôi mua nó với giá 4,5 tỷ, tặng ông Lâm để thể hiện tấm lòng của tôi.” Ông chủ Lê vừa cười vừa nói.
“Chậc chậc!”
Đám trưởng bối nhà họ Lâm và Lâm Hải Huy đều thầm tặc lưỡi.
Khách đến tham dự, đa số tặng quà giá trị mấy trăm triệu, ít thì khoảng năm sáu trăm triệu, nhiều thì đến hai ba tỷ, mà người có thể tặng quà trị giá hai ba tỷ đều là những người có quan hệ vô cùng thân thiết.
Lâm Vân có thể diện lớn bao nhiêu mà có thể khiến ông chủ Lê phải tặng món quà trị giá 4,5 tỷ?
Nhưng mà bác cả, bác hai và mấy cô đều là những người đã từng trải qua sóng gió. Thấy tình huống như thế này vẫn có thể bình tĩnh được.
“Ông chủ Lê thật có lòng.” Ông Lâm khẽ cười nói.
Có sóng to gió lớn nào mà ông Lâm chưa từng trải qua? Vì thế cũng rất bình tĩnh.
“Tôi không quấy rầy ông Lâm nữa.”
Sau khi chúc thọ xong thì ông chủ Lê đi ra khỏi nhà lớn, bước chân đi về khu vực dành cho khách.
Bên trong nhà lớn.
“Chuyện gì thế này? Sao một ông chủ có tài sản mấy trăm tỷ lại cúi đầu cung kính với Lâm Vân như vậy?” Một người cô nói.
Cô vừa nói xong thì bên ngoài lại truyền đến một giọng nói lớn.
“Tổng giám đốc Trương của Tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh đến.”
Âm thanh vang vọng khắp tòa nhà.
“Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Tôi… Tôi không nghe lầm đấy chứ? Sao ông ấy cũng tới vậy?”
Những người giàu có và nổi tiếng ồn ào bàn tán, mọi người đều bị cái tên này làm kinh ngạc, vì thế không thể nào ngồi yên được.
Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Đó chính là một ông chủ lớn có tài sản mấy ngàn tỷ.
Tài sản khủng như thế, đừng nói chi cái huyện Kiến Nghiệp nhỏ bé này, nhìn toàn bộ thành phố Bảo Thạnh mà xem, đây chính là người giàu có nằm trên tầng cao nhất đấy.
Nếu so với ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa thì người này trâu hơn nhiều.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 752“Ông chủ Lê thật là có lòng, ông nội của tôi đang ngồi bên trong nhà lớn.” Lâm Vân nhẹ giọng nói.“Vâng, vâng, vâng. Tôi đi chúc thọ ông cụ ngay đây.” Ông chủ Lê gật đầu, sau đó đi vào trong nhà lớn.“Anh ta… Sao Lâm Vân lại có thể mời được ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa đến đây chứ?” Có một người trong đám con cháu nhỏ giọng nói.“Tình cờ. Đây chắc chắn là tình cờ mà thôi.” Lâm Hải Quang cắn răng nói.Bên trong nhà lớn.“Ông Lâm, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn. Đây là quà sinh nhật của Thanh Hải tặng ông.”Ông chủ Lê mở một cái hộp ra, thứ đập vào mắt mọi người chính là một miếng ngọc.“Miếng ngọc này cũng phải có giá khoảng 3,5 tỷ liền đấy.” Cô lớn biết nhìn hàng lập tức nói.“Đúng vậy, tôi mua nó với giá 4,5 tỷ, tặng ông Lâm để thể hiện tấm lòng của tôi.” Ông chủ Lê vừa cười vừa nói.“Chậc chậc!”Đám trưởng bối nhà họ Lâm và Lâm Hải Huy đều thầm tặc lưỡi.Khách đến tham dự, đa số tặng quà giá trị mấy trăm triệu, ít thì khoảng năm sáu trăm triệu, nhiều thì đến hai ba tỷ, mà người có thể tặng quà trị giá hai ba tỷ đều là những người có quan hệ vô cùng thân thiết.Lâm Vân có thể diện lớn bao nhiêu mà có thể khiến ông chủ Lê phải tặng món quà trị giá 4,5 tỷ?Nhưng mà bác cả, bác hai và mấy cô đều là những người đã từng trải qua sóng gió. Thấy tình huống như thế này vẫn có thể bình tĩnh được.“Ông chủ Lê thật có lòng.” Ông Lâm khẽ cười nói.Có sóng to gió lớn nào mà ông Lâm chưa từng trải qua? Vì thế cũng rất bình tĩnh.“Tôi không quấy rầy ông Lâm nữa.”Sau khi chúc thọ xong thì ông chủ Lê đi ra khỏi nhà lớn, bước chân đi về khu vực dành cho khách.Bên trong nhà lớn.“Chuyện gì thế này? Sao một ông chủ có tài sản mấy trăm tỷ lại cúi đầu cung kính với Lâm Vân như vậy?” Một người cô nói.Cô vừa nói xong thì bên ngoài lại truyền đến một giọng nói lớn.“Tổng giám đốc Trương của Tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh đến.”Âm thanh vang vọng khắp tòa nhà.“Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Tôi… Tôi không nghe lầm đấy chứ? Sao ông ấy cũng tới vậy?”Những người giàu có và nổi tiếng ồn ào bàn tán, mọi người đều bị cái tên này làm kinh ngạc, vì thế không thể nào ngồi yên được.Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Đó chính là một ông chủ lớn có tài sản mấy ngàn tỷ.Tài sản khủng như thế, đừng nói chi cái huyện Kiến Nghiệp nhỏ bé này, nhìn toàn bộ thành phố Bảo Thạnh mà xem, đây chính là người giàu có nằm trên tầng cao nhất đấy.Nếu so với ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa thì người này trâu hơn nhiều.