Tác giả:

Chương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp…

Chương 314

Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Cũng không biết, nhà họ cố có biết hay không, Vu Tịch trơ trẽn như thế nào khi dùng cái thai đểép người ta phải kết hôn với cô ấy.Vu Điềm nhìn Vu Tịch như vậy.Sao vậy, chột dạ? Sợ hãi?Sắc mặt Tả Kinh Luân trầm xuống, đã không chút che giấu sự kinh ngạc nhìn về phía Vu Tịch.Cả phòng lập tức không có tiếng động gì.Vu Tịch nhìn Vu Điềm: “Em nói cái gì?”Vu Điềm nhìn Vu Tịch, biết cô miệng lưỡi lanh lợi, nhất định sẽ biện minh cho chính mình, vộikhông cho cô cơ hội để nói chuyện, nói thẳng: “Sao nào, chị, chị thật sự đã mang thai, chuyện này là chuyện lớn, sao chị lại có thể không nói với người nhà, em vốn dĩ vui mừng cho chị, dù sao, chị và cậu chủ Cố cũng đã ờ bên nhau, chị đã chấp nhận người đàn ông khác rồi, vậy có lẽ chị sẽ không để ý chuyện lúc trước chị thích Tả Kinh Luân như vậy đi, chị đã tìm được chỗ dựa mới, không còn u mê ở chuyện tình cảm lúc trước nữa, em vui mừng cho chị nhưng chị luôn có bộ dạng nghi ngờ em…”Lần này, đem chuyện cô và TảKinh Luân đều kể ra hết.Vu Điềm nhìn quét qua phía Thư Nhã và Cố Lâm Hàn.Tô Hành bên kia vội hét lên một tiếng: “Cái gì? Mang thai?Con…con…Vu Tịch, cái con nhóc chết tiệt kia, mẹ nói mà, con ở bên ngoài rốt cuộc đã làm loạn cái gì, con thế vậy mà…con, con để ba con biết được nhất định sẽ đánh gãy chân con.”Vu Điềm buồn cười nhìn Vu Tịch.Đáng đời, việc chính mình đã làm, thì bây giờ chính mình phảibị trừng phạt đúng tội.Xem bây giờ bọn họ đã biết được gương mặt thật của cô, để coi sau này sẽ đối xử với cô như thế nào.Xem cô còn có thể đắc ý như thế nào nữa.Vu Tịch không mặn không nhạt nhìn Vu Điềm, hừ nhẹ nói.“Chị thừa nhận, trước đây chị từng có tình cảm đối với Tả Kinh Luân.”Vu Tịch vậy mà lập tức thừanhận?Vu Điềm cười càng tươi hơn.Đúng vậy, không thừa nhận còn có thể làm sao bây giờ, người đang ở trước mặt, cô ta còn có thể phủ nhận hay sao.Vu Tịch cũng không nói dối, nói thẳng: “Lúc trước, chính chị là người giới thiệu cho em và Tả Kinh Luân quen nhau.”Tả Kinh Luân nghe vậy giật minh.Cô nói cô có tình cảm đối với anh ta…Nhưng đuôi lông mày của Vu Tịch treo một nét cười lạnh, sắc mặt vô cùng thản nhiên thành thật.

Cũng không biết, nhà họ cố có biết hay không, Vu Tịch trơ trẽn như thế nào khi dùng cái thai để

ép người ta phải kết hôn với cô ấy.

Vu Điềm nhìn Vu Tịch như vậy.

Sao vậy, chột dạ? Sợ hãi?

Sắc mặt Tả Kinh Luân trầm xuống, đã không chút che giấu sự kinh ngạc nhìn về phía Vu Tịch.

Cả phòng lập tức không có tiếng động gì.

Vu Tịch nhìn Vu Điềm: “Em nói cái gì?”

Vu Điềm nhìn Vu Tịch, biết cô miệng lưỡi lanh lợi, nhất định sẽ biện minh cho chính mình, vội

không cho cô cơ hội để nói chuyện, nói thẳng: “Sao nào, chị, chị thật sự đã mang thai, chuyện này là chuyện lớn, sao chị lại có thể không nói với người nhà, em vốn dĩ vui mừng cho chị, dù sao, chị và cậu chủ Cố cũng đã ờ bên nhau, chị đã chấp nhận người đàn ông khác rồi, vậy có lẽ chị sẽ không để ý chuyện lúc trước chị thích Tả Kinh Luân như vậy đi, chị đã tìm được chỗ dựa mới, không còn u mê ở chuyện tình cảm lúc trước nữa, em vui mừng cho chị nhưng chị luôn có bộ dạng nghi ngờ em…”

Lần này, đem chuyện cô và Tả

Kinh Luân đều kể ra hết.

Vu Điềm nhìn quét qua phía Thư Nhã và Cố Lâm Hàn.

Tô Hành bên kia vội hét lên một tiếng: “Cái gì? Mang thai?

Con…con…Vu Tịch, cái con nhóc chết tiệt kia, mẹ nói mà, con ở bên ngoài rốt cuộc đã làm loạn cái gì, con thế vậy mà…con, con để ba con biết được nhất định sẽ đánh gãy chân con.

Vu Điềm buồn cười nhìn Vu Tịch.

Đáng đời, việc chính mình đã làm, thì bây giờ chính mình phải

bị trừng phạt đúng tội.

Xem bây giờ bọn họ đã biết được gương mặt thật của cô, để coi sau này sẽ đối xử với cô như thế nào.

Xem cô còn có thể đắc ý như thế nào nữa.

Vu Tịch không mặn không nhạt nhìn Vu Điềm, hừ nhẹ nói.

“Chị thừa nhận, trước đây chị từng có tình cảm đối với Tả Kinh Luân.

Vu Tịch vậy mà lập tức thừa

nhận?

Vu Điềm cười càng tươi hơn.

Đúng vậy, không thừa nhận còn có thể làm sao bây giờ, người đang ở trước mặt, cô ta còn có thể phủ nhận hay sao.

Vu Tịch cũng không nói dối, nói thẳng: “Lúc trước, chính chị là người giới thiệu cho em và Tả Kinh Luân quen nhau.

Tả Kinh Luân nghe vậy giật minh.

Cô nói cô có tình cảm đối với anh ta…

Nhưng đuôi lông mày của Vu Tịch treo một nét cười lạnh, sắc mặt vô cùng thản nhiên thành thật.

Hôn Nhân Ngọt Ngào Ông Xã Siêu Cấp Cưng ChiềuTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cô gái, cô đã mang thai rồi “Cô gái này, cô đã mang thai sáu tuần.” “Cái gì? Bác lầm rồi, tôi tới khám bệnh lây qua đường t*nh d*c chứ không phải đến khám mang thai.” Vu Tịch lập tức từ trên ghế đứng lên, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, bởi vì kích động mà hiện lên một vệt ửng hồng. “. . .” Khóe miệng bác sĩ co giật, bệnh. . . Bệnh lây qua đường t*nh d*c. . . Lập tức. . . “Vu Tịch!” Sau lưng phát ra giọng nam trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh lẽo khó nói nên lời. Sau lưng cô gái, người đàn ông cao gầy nghiêng người dựa vào bên tường, vốn dĩ lười biếng như mèo, lúc này khuôn mặt tuyệt đẹp cũng đã cứng nhắc tại nơi đó, đường cong hoàn mỹ trên mặt kia căng cứng, đồng tử lạnh lùng, đồng thời tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Bác sĩ kinh ngạc nhìn hai người, người nữ xinh đẹp không giống như là người thường, nam thì lại càng là đẹp trai gần như là yêu nghiệt, có thể gọi là ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm khí chất ngời ngời kia, nếu như hai người kia sinh con ra thì đứa bé kia nhất định sẽ rất đẹp… Cũng không biết, nhà họ cố có biết hay không, Vu Tịch trơ trẽn như thế nào khi dùng cái thai đểép người ta phải kết hôn với cô ấy.Vu Điềm nhìn Vu Tịch như vậy.Sao vậy, chột dạ? Sợ hãi?Sắc mặt Tả Kinh Luân trầm xuống, đã không chút che giấu sự kinh ngạc nhìn về phía Vu Tịch.Cả phòng lập tức không có tiếng động gì.Vu Tịch nhìn Vu Điềm: “Em nói cái gì?”Vu Điềm nhìn Vu Tịch, biết cô miệng lưỡi lanh lợi, nhất định sẽ biện minh cho chính mình, vộikhông cho cô cơ hội để nói chuyện, nói thẳng: “Sao nào, chị, chị thật sự đã mang thai, chuyện này là chuyện lớn, sao chị lại có thể không nói với người nhà, em vốn dĩ vui mừng cho chị, dù sao, chị và cậu chủ Cố cũng đã ờ bên nhau, chị đã chấp nhận người đàn ông khác rồi, vậy có lẽ chị sẽ không để ý chuyện lúc trước chị thích Tả Kinh Luân như vậy đi, chị đã tìm được chỗ dựa mới, không còn u mê ở chuyện tình cảm lúc trước nữa, em vui mừng cho chị nhưng chị luôn có bộ dạng nghi ngờ em…”Lần này, đem chuyện cô và TảKinh Luân đều kể ra hết.Vu Điềm nhìn quét qua phía Thư Nhã và Cố Lâm Hàn.Tô Hành bên kia vội hét lên một tiếng: “Cái gì? Mang thai?Con…con…Vu Tịch, cái con nhóc chết tiệt kia, mẹ nói mà, con ở bên ngoài rốt cuộc đã làm loạn cái gì, con thế vậy mà…con, con để ba con biết được nhất định sẽ đánh gãy chân con.”Vu Điềm buồn cười nhìn Vu Tịch.Đáng đời, việc chính mình đã làm, thì bây giờ chính mình phảibị trừng phạt đúng tội.Xem bây giờ bọn họ đã biết được gương mặt thật của cô, để coi sau này sẽ đối xử với cô như thế nào.Xem cô còn có thể đắc ý như thế nào nữa.Vu Tịch không mặn không nhạt nhìn Vu Điềm, hừ nhẹ nói.“Chị thừa nhận, trước đây chị từng có tình cảm đối với Tả Kinh Luân.”Vu Tịch vậy mà lập tức thừanhận?Vu Điềm cười càng tươi hơn.Đúng vậy, không thừa nhận còn có thể làm sao bây giờ, người đang ở trước mặt, cô ta còn có thể phủ nhận hay sao.Vu Tịch cũng không nói dối, nói thẳng: “Lúc trước, chính chị là người giới thiệu cho em và Tả Kinh Luân quen nhau.”Tả Kinh Luân nghe vậy giật minh.Cô nói cô có tình cảm đối với anh ta…Nhưng đuôi lông mày của Vu Tịch treo một nét cười lạnh, sắc mặt vô cùng thản nhiên thành thật.

Chương 314