Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 862

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 862Chỉ từ tuyên bố này của Liễu Chí Trung, bọn họ cũng đủ để nhìn ra, ông ấy mười phần coi trọng Lâm Vân.Về phần Lê Văn Hải, sau khi nghe được lời này của Liễu Chí Trung, cánh tay cầm ly nước của cậu ta đã run rẩy không ngừng, trong mắt càng loé lên lửa giận.“Ông nội! Cháu không phục!” Lê Văn Hải mạnh mẽ đứng dậy, thanh âm vang dội.Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều dồn hết lên người Lê Văn Hải.“A? Cháu có gì mà lại không phục?” Liễu Chí Trung nhìn Lê Văn Hải.“Ông nội, dựa vào cái gì mà hiện tại cháu chỉ là tổng thanh tra, còn cậu ta vừa mới đến đã trực tiếp được bổ nhiệm chức phó tổng giám đốc quản lý chứ! Ông nội, cháu họ Lê, sau này cháu mới là người tiếp quản nhà họ Lê. Còn cậu ta chỉ là một kẻ khác họ thôi!” Giọng điệu Lê Văn Hải vô cùng tức giận.Lê Văn Hải rất rõ ràng, người thừa kế tương lai của tập đoàn Tỉnh Xuyên, hoặc là cậu ta hoặc là Lâm Vân. Nhưng bây giờ ông nội muốn giao trách nhiệm lớn như vậy cho Lâm Vân, ông nội rõ ràng là muốn thiên vị Lâm Vân, cậu ta đương nhiên là không phục. Hơn thế nữa, một khi Lâm Vân trở thành phó tổng giám đốc quản lý, vậy thì cậu ta sẽ trở thành người lãnh đạo trực tiếp, có thể đè lên đầu Lê Văn Hải!Lúc này, một số tổng thanh tra tài vụ khác trong công ty c*̃ng đứng dậy.“Chủ tịch Liễu, tôi cũng cảm thấy chuyện này không quá thỏa đáng.” Một người đàn ông trung niên đứng dậy. Người này là tổng thanh tra tài vụ của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lê Hằng.Mọi người đều biết, ông Lê tuổi tác đã cao, việc tuyển người thừa kế hiện đang vô cùng gấp rút. Mà người thừa kế Tỉnh Xuyên chỉ có thể là một trong hai người Lâm Vân và Lê Văn Hải. Tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng, là cháu họ của Liễu Chí Trung. Là một người bên chi thứ của nhà họ Lê, hắn đương nhiên là sẽ đứng về phía Lê Văn Hải, chứ không phải là ủng hộ một người khác họ như Lâm Vân.“Cậu Hai, cháu thấy việc này cần bàn bạc lại.”“Chủ tịch Liễu, cá nhân tôi cũng thấy không ổn.”Phút chốc, lại có thêm vài vị quản lý cấp cao đứng dậy. Bọn họ hoặc là có quan hệ với chi thứ nhà họ Lê, hoặc là người theo phe Lê Văn Hải. Mặc dù có một số quản lý cấp cao sau khi nghe được thành tích và năng lực của Lâm Vân rất muốn ủng hộ anh, nhưng bọn họ sợ nếu ủng hộ Lâm Vân thì sẽ gặp phải sự chèn ép, bắt nạt của Lê Văn Hải. Lê Hằng và những người thuộc phe phái hai người kia, cho nên cũng không dám tỏ thái độ.Đối với chuyện như thế này, thường thì phần lớn người trong số các quản lí cấp cao nếu có thể bảo trì trung lập, liền bảo trì trung lập. Trong lúc mọi việc còn đang chưa rõ ràng cũng không dám tùy tiện lựa chọn, vì hậu quả khi lựa chọn sai là rất nghiêm trọng.Cho nên, cả khán phòng không có một ai dám đứng dậy ủng hộ Lâm Vân.Liễu Chí Trung nhướng mày, nhìn mọi người một cái, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Lê Văn Hải.“Văn Hải, cháu vừa mới hỏi ông dựa vào cái gì đúng không? Vậy ông sẽ trả lời cháu. Là nhờ vào năng lực của Lâm Vân, nên ông mới để cậu ấy đảm đương chức vị phó tổng giám đốc quản lý này. Mà cháu thì không có gì cả. Thành tựu cùng những công lao mà cậu ấy đã đạt được, khi nãy ông đã vừa mới nói qua, nhưng còn cháu thì sao? Lâu như vậy, lại một chút thành tích đều không có!” Liễu Chí Trung lạnh giọng nói.“Ông nội, đó là vì ông tạo điều kiện cho cậu ta thể hiện, nhưng ông lại chẳng để cho cháu một cơ hội nào cả. Nếu ông cũng tạo điều kiện cho cháu, cháu cũng có thể làm ra được những thành tích như thế!” Thanh âm Lê Văn Hải trở nên gay gắt lên.“Vậy được rồi, ông sẽ cho cháu cơ hội này. Ông sẽ cho cháu cùng Lâm Vân một khảo nghiệm, đứa nào có thể thông qua, ông sẽ giao chức phó tổng giám đốc quản lý cho đứa đó, cháu thấy thế nào?” Ông Lê nói.“Được thôi ông nội, ông nói đi, là khảo nghiệm gì!” Lê Văn Hải nói.

Chương 862

Chỉ từ tuyên bố này của Liễu Chí Trung, bọn họ cũng đủ để nhìn ra, ông ấy mười phần coi trọng Lâm Vân.

Về phần Lê Văn Hải, sau khi nghe được lời này của Liễu Chí Trung, cánh tay cầm ly nước của cậu ta đã run rẩy không ngừng, trong mắt càng loé lên lửa giận.

“Ông nội! Cháu không phục!” Lê Văn Hải mạnh mẽ đứng dậy, thanh âm vang dội.

Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều dồn hết lên người Lê Văn Hải.

“A? Cháu có gì mà lại không phục?” Liễu Chí Trung nhìn Lê Văn Hải.

“Ông nội, dựa vào cái gì mà hiện tại cháu chỉ là tổng thanh tra, còn cậu ta vừa mới đến đã trực tiếp được bổ nhiệm chức phó tổng giám đốc quản lý chứ! Ông nội, cháu họ Lê, sau này cháu mới là người tiếp quản nhà họ Lê. Còn cậu ta chỉ là một kẻ khác họ thôi!” Giọng điệu Lê Văn Hải vô cùng tức giận.

Lê Văn Hải rất rõ ràng, người thừa kế tương lai của tập đoàn Tỉnh Xuyên, hoặc là cậu ta hoặc là Lâm Vân. Nhưng bây giờ ông nội muốn giao trách nhiệm lớn như vậy cho Lâm Vân, ông nội rõ ràng là muốn thiên vị Lâm Vân, cậu ta đương nhiên là không phục. Hơn thế nữa, một khi Lâm Vân trở thành phó tổng giám đốc quản lý, vậy thì cậu ta sẽ trở thành người lãnh đạo trực tiếp, có thể đè lên đầu Lê Văn Hải!

Lúc này, một số tổng thanh tra tài vụ khác trong công ty c*̃ng đứng dậy.

“Chủ tịch Liễu, tôi cũng cảm thấy chuyện này không quá thỏa đáng.” Một người đàn ông trung niên đứng dậy. Người này là tổng thanh tra tài vụ của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lê Hằng.

Mọi người đều biết, ông Lê tuổi tác đã cao, việc tuyển người thừa kế hiện đang vô cùng gấp rút. Mà người thừa kế Tỉnh Xuyên chỉ có thể là một trong hai người Lâm Vân và Lê Văn Hải.

 

Tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng, là cháu họ của Liễu Chí Trung. Là một người bên chi thứ của nhà họ Lê, hắn đương nhiên là sẽ đứng về phía Lê Văn Hải, chứ không phải là ủng hộ một người khác họ như Lâm Vân.

“Cậu Hai, cháu thấy việc này cần bàn bạc lại.”

“Chủ tịch Liễu, cá nhân tôi cũng thấy không ổn.”

Phút chốc, lại có thêm vài vị quản lý cấp cao đứng dậy. Bọn họ hoặc là có quan hệ với chi thứ nhà họ Lê, hoặc là người theo phe Lê Văn Hải. Mặc dù có một số quản lý cấp cao sau khi nghe được thành tích và năng lực của Lâm Vân rất muốn ủng hộ anh, nhưng bọn họ sợ nếu ủng hộ Lâm Vân thì sẽ gặp phải sự chèn ép, bắt nạt của Lê Văn Hải. Lê Hằng và những người thuộc phe phái hai người kia, cho nên cũng không dám tỏ thái độ.

Đối với chuyện như thế này, thường thì phần lớn người trong số các quản lí cấp cao nếu có thể bảo trì trung lập, liền bảo trì trung lập. Trong lúc mọi việc còn đang chưa rõ ràng cũng không dám tùy tiện lựa chọn, vì hậu quả khi lựa chọn sai là rất nghiêm trọng.

Cho nên, cả khán phòng không có một ai dám đứng dậy ủng hộ Lâm Vân.

Liễu Chí Trung nhướng mày, nhìn mọi người một cái, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Lê Văn Hải.

“Văn Hải, cháu vừa mới hỏi ông dựa vào cái gì đúng không? Vậy ông sẽ trả lời cháu. Là nhờ vào năng lực của Lâm Vân, nên ông mới để cậu ấy đảm đương chức vị phó tổng giám đốc quản lý này. Mà cháu thì không có gì cả. Thành tựu cùng những công lao mà cậu ấy đã đạt được, khi nãy ông đã vừa mới nói qua, nhưng còn cháu thì sao? Lâu như vậy, lại một chút thành tích đều không có!” Liễu Chí Trung lạnh giọng nói.

“Ông nội, đó là vì ông tạo điều kiện cho cậu ta thể hiện, nhưng ông lại chẳng để cho cháu một cơ hội nào cả. Nếu ông cũng tạo điều kiện cho cháu, cháu cũng có thể làm ra được những thành tích như thế!” Thanh âm Lê Văn Hải trở nên gay gắt lên.

“Vậy được rồi, ông sẽ cho cháu cơ hội này. Ông sẽ cho cháu cùng Lâm Vân một khảo nghiệm, đứa nào có thể thông qua, ông sẽ giao chức phó tổng giám đốc quản lý cho đứa đó, cháu thấy thế nào?” Ông Lê nói.

“Được thôi ông nội, ông nói đi, là khảo nghiệm gì!” Lê Văn Hải nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 862Chỉ từ tuyên bố này của Liễu Chí Trung, bọn họ cũng đủ để nhìn ra, ông ấy mười phần coi trọng Lâm Vân.Về phần Lê Văn Hải, sau khi nghe được lời này của Liễu Chí Trung, cánh tay cầm ly nước của cậu ta đã run rẩy không ngừng, trong mắt càng loé lên lửa giận.“Ông nội! Cháu không phục!” Lê Văn Hải mạnh mẽ đứng dậy, thanh âm vang dội.Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều dồn hết lên người Lê Văn Hải.“A? Cháu có gì mà lại không phục?” Liễu Chí Trung nhìn Lê Văn Hải.“Ông nội, dựa vào cái gì mà hiện tại cháu chỉ là tổng thanh tra, còn cậu ta vừa mới đến đã trực tiếp được bổ nhiệm chức phó tổng giám đốc quản lý chứ! Ông nội, cháu họ Lê, sau này cháu mới là người tiếp quản nhà họ Lê. Còn cậu ta chỉ là một kẻ khác họ thôi!” Giọng điệu Lê Văn Hải vô cùng tức giận.Lê Văn Hải rất rõ ràng, người thừa kế tương lai của tập đoàn Tỉnh Xuyên, hoặc là cậu ta hoặc là Lâm Vân. Nhưng bây giờ ông nội muốn giao trách nhiệm lớn như vậy cho Lâm Vân, ông nội rõ ràng là muốn thiên vị Lâm Vân, cậu ta đương nhiên là không phục. Hơn thế nữa, một khi Lâm Vân trở thành phó tổng giám đốc quản lý, vậy thì cậu ta sẽ trở thành người lãnh đạo trực tiếp, có thể đè lên đầu Lê Văn Hải!Lúc này, một số tổng thanh tra tài vụ khác trong công ty c*̃ng đứng dậy.“Chủ tịch Liễu, tôi cũng cảm thấy chuyện này không quá thỏa đáng.” Một người đàn ông trung niên đứng dậy. Người này là tổng thanh tra tài vụ của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lê Hằng.Mọi người đều biết, ông Lê tuổi tác đã cao, việc tuyển người thừa kế hiện đang vô cùng gấp rút. Mà người thừa kế Tỉnh Xuyên chỉ có thể là một trong hai người Lâm Vân và Lê Văn Hải. Tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng, là cháu họ của Liễu Chí Trung. Là một người bên chi thứ của nhà họ Lê, hắn đương nhiên là sẽ đứng về phía Lê Văn Hải, chứ không phải là ủng hộ một người khác họ như Lâm Vân.“Cậu Hai, cháu thấy việc này cần bàn bạc lại.”“Chủ tịch Liễu, cá nhân tôi cũng thấy không ổn.”Phút chốc, lại có thêm vài vị quản lý cấp cao đứng dậy. Bọn họ hoặc là có quan hệ với chi thứ nhà họ Lê, hoặc là người theo phe Lê Văn Hải. Mặc dù có một số quản lý cấp cao sau khi nghe được thành tích và năng lực của Lâm Vân rất muốn ủng hộ anh, nhưng bọn họ sợ nếu ủng hộ Lâm Vân thì sẽ gặp phải sự chèn ép, bắt nạt của Lê Văn Hải. Lê Hằng và những người thuộc phe phái hai người kia, cho nên cũng không dám tỏ thái độ.Đối với chuyện như thế này, thường thì phần lớn người trong số các quản lí cấp cao nếu có thể bảo trì trung lập, liền bảo trì trung lập. Trong lúc mọi việc còn đang chưa rõ ràng cũng không dám tùy tiện lựa chọn, vì hậu quả khi lựa chọn sai là rất nghiêm trọng.Cho nên, cả khán phòng không có một ai dám đứng dậy ủng hộ Lâm Vân.Liễu Chí Trung nhướng mày, nhìn mọi người một cái, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Lê Văn Hải.“Văn Hải, cháu vừa mới hỏi ông dựa vào cái gì đúng không? Vậy ông sẽ trả lời cháu. Là nhờ vào năng lực của Lâm Vân, nên ông mới để cậu ấy đảm đương chức vị phó tổng giám đốc quản lý này. Mà cháu thì không có gì cả. Thành tựu cùng những công lao mà cậu ấy đã đạt được, khi nãy ông đã vừa mới nói qua, nhưng còn cháu thì sao? Lâu như vậy, lại một chút thành tích đều không có!” Liễu Chí Trung lạnh giọng nói.“Ông nội, đó là vì ông tạo điều kiện cho cậu ta thể hiện, nhưng ông lại chẳng để cho cháu một cơ hội nào cả. Nếu ông cũng tạo điều kiện cho cháu, cháu cũng có thể làm ra được những thành tích như thế!” Thanh âm Lê Văn Hải trở nên gay gắt lên.“Vậy được rồi, ông sẽ cho cháu cơ hội này. Ông sẽ cho cháu cùng Lâm Vân một khảo nghiệm, đứa nào có thể thông qua, ông sẽ giao chức phó tổng giám đốc quản lý cho đứa đó, cháu thấy thế nào?” Ông Lê nói.“Được thôi ông nội, ông nói đi, là khảo nghiệm gì!” Lê Văn Hải nói.

Chương 862