Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 864
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 864“Ông không dám ư? Tôi thì có đấy!” Lâm Vân hai mắt nhíu lại, ngữ khí trở nên giận dữ. Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.“Ông ngoại, nhân phẩm của người này cực kỳ tệ hại, hôm nay lúc cháu đang trên đường đến công ty, ông ta muốn cố vượt qua đầu xe cháu nhưng thất bại, cuối cùng tông vào xe của cháu, xuống xe còn chưa phân rõ đúng sai liền khoe khoang mình là quản lý của tập đoàn Tỉnh Xuyên, muốn bắt cháu bồi thường 200 triệu, lúc cháu không đồng ý bồi thường còn nhổ đờm xuống đất bảo cháu ăn, muốn dùng cái thứ kia để nhục nhã cháu!” Lâm Vân nói.Lâm Vân tiếp tục nói: “Sau đó ông ta biết được cháu là nhân viên mới của Tỉnh Xuyên, lại càng ra vẻ phải làm khó dễ cháu. Cháu thấy loại người nhân phẩm tệ hại như ông ta cần phải bị sa thải khỏi công ty càng nhanh càng tốt, để tránh làm danh tiếng của tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta bị vấy bẩn!”Lâm Vân vừa dứt lời, Lê Văn Hải liền “Rầm” một tiếng, vỗ bàn đứng dậy, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vân, ngữ khí giận dữ chất vấn anh: “Lâm Vân, mày nói vậy là có ý gì! Mọi người trong công ty đều biết, quản lý Lỗ là người mà tao đề bạt vào công ty, hiện tại mày vừa mới vào đây, liền muốn đuổi người của tao! Mày làm vậy là muốn nhằm vào tao đúng không!?”Lê Văn Hải vừa thốt ra lời chất vấn kia, tất cả mọi người liền nhìn về phía Lâm Vân.Lâm Vân cười lạnh:“Tôi còn đang không biết vì sao tập đoàn Tỉnh Xuyên lại xuất hiện cái loại quản lý phẩm chất thấp kém như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra là người do cậu Lê Văn Hải đây đề bạt à. Cậu để cho loại cặn bã như thế này làm quản lý công ty rõ ràng là muốn gieo rắc tai họa cho tập đoàn Tỉnh Xuyên rồi!”Rất nhiều quản lý cấp cao ở đây nhìn thấy tình trạng trước mắt, trong lòng bọn họ không khỏi thầm than Lâm Vân đối mặt với tình huống như vậy còn có thể bình tĩnh, sắp xếp mọi chuyện.Lê Văn Hải vỗ bàn một cái, tức giận không thôi nói:”Mày… Mày nói láo! Đừng có mà ngậm máu phun người ở đây! Những chuyện lúc nãy mày nói chỉ xuất phát từ một phía, mày lấy gì để chứng minh mấy chuyện kia là thật hả? Nếu thế thì tao còn có thể nói mày là cố ý nói xấu quản lý Lỗ, muốn mượn việc này diệt trừ người bên tao, nhờ vào đó tới đối phó tao cũng được!”“Đúng vậy, chuyện này cũng không có chứng cứ.”“Cũng đúng, nếu như không có chứng cứ, vậy mọi chuyện có thể đúng là do cậu chủ Lâm Vân tự biên tự diễn.”Rất nhiều quản lý cấp cao có mặt ở đây cũng thi nhau gật đầu, bàn tán rôm rả.Quản lý Lỗ cũng đứng lên, vẻ mặt oan uổng mà nói: “Cậu chủ Lâm Vân à, mặc dù cậu là cháu ngoại quý giá của chủ tịch, cũng không thể tùy tiện đổ oan cho người khác như vậy đâu, mấy chuyện mà cậu nói lúc nãy vốn dĩ không hề có thật!”Lời này của quản lý Lỗ vừa ra, mọi người lại càng bàn tán dữ dội hơn. Không ai có thể biết được cuối cùng là bên nào đang nói dối.Lê Văn Hải nghênh mặt kiêu ngạo, cậu ta tự nhận cú phản kích ban nãy của bản thân là cực kì hoàn hảo.Lâm Vân cười cười, sau đó bình tĩnh nói: “Cậu chủ Văn Hải, không phải mồm ai to hơn là người đó có lý đâu, cậu hét to gào lớn ở phòng họp như thế, thật sự là không có chút văn hóa nào. Mặt khác, nếu cậu muốn chứng cứ, vừa lúc trong xe tôi có lắp camera hành trình đó, hơn thế nữa, nếu muốn xem cảnh chủ quản Lỗ chặn đường gây khó dễ tôi ở đại sảnh lầu một công ty trước đó, mọi người chỉ việc lấy băng ghi hình ở phòng giám sát là được.”Lâm Vân rất rõ ràng, càng ở trong thời điểm như thế này, bản thân càng phải giữ bình tĩnh, đầu óc tỉnh táo mới là cách tốt nhất.Lúc này Liễu Chí Trung nói: “Từ trước đến giờ, tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi luôn làm việc công bằng, nói chuyện phải có chứng cứ xác thực. Thư ký Trương, cậu đến phòng giám sát, đem băng ghi hình khu vực đại sảnh lầu một đến.”“Đã rõ!” Thư ký Trương gật đầu. Sau đó quay người đi ra ngoài.
Chương 864
“Ông không dám ư? Tôi thì có đấy!” Lâm Vân hai mắt nhíu lại, ngữ khí trở nên giận dữ. Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.
“Ông ngoại, nhân phẩm của người này cực kỳ tệ hại, hôm nay lúc cháu đang trên đường đến công ty, ông ta muốn cố vượt qua đầu xe cháu nhưng thất bại, cuối cùng tông vào xe của cháu, xuống xe còn chưa phân rõ đúng sai liền khoe khoang mình là quản lý của tập đoàn Tỉnh Xuyên, muốn bắt cháu bồi thường 200 triệu, lúc cháu không đồng ý bồi thường còn nhổ đờm xuống đất bảo cháu ăn, muốn dùng cái thứ kia để nhục nhã cháu!” Lâm Vân nói.
Lâm Vân tiếp tục nói: “Sau đó ông ta biết được cháu là nhân viên mới của Tỉnh Xuyên, lại càng ra vẻ phải làm khó dễ cháu. Cháu thấy loại người nhân phẩm tệ hại như ông ta cần phải bị sa thải khỏi công ty càng nhanh càng tốt, để tránh làm danh tiếng của tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta bị vấy bẩn!”
Lâm Vân vừa dứt lời, Lê Văn Hải liền “Rầm” một tiếng, vỗ bàn đứng dậy, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vân, ngữ khí giận dữ chất vấn anh: “Lâm Vân, mày nói vậy là có ý gì! Mọi người trong công ty đều biết, quản lý Lỗ là người mà tao đề bạt vào công ty, hiện tại mày vừa mới vào đây, liền muốn đuổi người của tao! Mày làm vậy là muốn nhằm vào tao đúng không!?”
Lê Văn Hải vừa thốt ra lời chất vấn kia, tất cả mọi người liền nhìn về phía Lâm Vân.
Lâm Vân cười lạnh:
“Tôi còn đang không biết vì sao tập đoàn Tỉnh Xuyên lại xuất hiện cái loại quản lý phẩm chất thấp kém như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra là người do cậu Lê Văn Hải đây đề bạt à. Cậu để cho loại cặn bã như thế này làm quản lý công ty rõ ràng là muốn gieo rắc tai họa cho tập đoàn Tỉnh Xuyên rồi!”
Rất nhiều quản lý cấp cao ở đây nhìn thấy tình trạng trước mắt, trong lòng bọn họ không khỏi thầm than Lâm Vân đối mặt với tình huống như vậy còn có thể bình tĩnh, sắp xếp mọi chuyện.
Lê Văn Hải vỗ bàn một cái, tức giận không thôi nói:”Mày… Mày nói láo! Đừng có mà ngậm máu phun người ở đây! Những chuyện lúc nãy mày nói chỉ xuất phát từ một phía, mày lấy gì để chứng minh mấy chuyện kia là thật hả? Nếu thế thì tao còn có thể nói mày là cố ý nói xấu quản lý Lỗ, muốn mượn việc này diệt trừ người bên tao, nhờ vào đó tới đối phó tao cũng được!”
“Đúng vậy, chuyện này cũng không có chứng cứ.”
“Cũng đúng, nếu như không có chứng cứ, vậy mọi chuyện có thể đúng là do cậu chủ Lâm Vân tự biên tự diễn.”
Rất nhiều quản lý cấp cao có mặt ở đây cũng thi nhau gật đầu, bàn tán rôm rả.
Quản lý Lỗ cũng đứng lên, vẻ mặt oan uổng mà nói: “Cậu chủ Lâm Vân à, mặc dù cậu là cháu ngoại quý giá của chủ tịch, cũng không thể tùy tiện đổ oan cho người khác như vậy đâu, mấy chuyện mà cậu nói lúc nãy vốn dĩ không hề có thật!”
Lời này của quản lý Lỗ vừa ra, mọi người lại càng bàn tán dữ dội hơn. Không ai có thể biết được cuối cùng là bên nào đang nói dối.
Lê Văn Hải nghênh mặt kiêu ngạo, cậu ta tự nhận cú phản kích ban nãy của bản thân là cực kì hoàn hảo.
Lâm Vân cười cười, sau đó bình tĩnh nói: “Cậu chủ Văn Hải, không phải mồm ai to hơn là người đó có lý đâu, cậu hét to gào lớn ở phòng họp như thế, thật sự là không có chút văn hóa nào. Mặt khác, nếu cậu muốn chứng cứ, vừa lúc trong xe tôi có lắp camera hành trình đó, hơn thế nữa, nếu muốn xem cảnh chủ quản Lỗ chặn đường gây khó dễ tôi ở đại sảnh lầu một công ty trước đó, mọi người chỉ việc lấy băng ghi hình ở phòng giám sát là được.”
Lâm Vân rất rõ ràng, càng ở trong thời điểm như thế này, bản thân càng phải giữ bình tĩnh, đầu óc tỉnh táo mới là cách tốt nhất.
Lúc này Liễu Chí Trung nói: “Từ trước đến giờ, tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi luôn làm việc công bằng, nói chuyện phải có chứng cứ xác thực. Thư ký Trương, cậu đến phòng giám sát, đem băng ghi hình khu vực đại sảnh lầu một đến.”
“Đã rõ!” Thư ký Trương gật đầu. Sau đó quay người đi ra ngoài.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 864“Ông không dám ư? Tôi thì có đấy!” Lâm Vân hai mắt nhíu lại, ngữ khí trở nên giận dữ. Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.“Ông ngoại, nhân phẩm của người này cực kỳ tệ hại, hôm nay lúc cháu đang trên đường đến công ty, ông ta muốn cố vượt qua đầu xe cháu nhưng thất bại, cuối cùng tông vào xe của cháu, xuống xe còn chưa phân rõ đúng sai liền khoe khoang mình là quản lý của tập đoàn Tỉnh Xuyên, muốn bắt cháu bồi thường 200 triệu, lúc cháu không đồng ý bồi thường còn nhổ đờm xuống đất bảo cháu ăn, muốn dùng cái thứ kia để nhục nhã cháu!” Lâm Vân nói.Lâm Vân tiếp tục nói: “Sau đó ông ta biết được cháu là nhân viên mới của Tỉnh Xuyên, lại càng ra vẻ phải làm khó dễ cháu. Cháu thấy loại người nhân phẩm tệ hại như ông ta cần phải bị sa thải khỏi công ty càng nhanh càng tốt, để tránh làm danh tiếng của tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta bị vấy bẩn!”Lâm Vân vừa dứt lời, Lê Văn Hải liền “Rầm” một tiếng, vỗ bàn đứng dậy, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vân, ngữ khí giận dữ chất vấn anh: “Lâm Vân, mày nói vậy là có ý gì! Mọi người trong công ty đều biết, quản lý Lỗ là người mà tao đề bạt vào công ty, hiện tại mày vừa mới vào đây, liền muốn đuổi người của tao! Mày làm vậy là muốn nhằm vào tao đúng không!?”Lê Văn Hải vừa thốt ra lời chất vấn kia, tất cả mọi người liền nhìn về phía Lâm Vân.Lâm Vân cười lạnh:“Tôi còn đang không biết vì sao tập đoàn Tỉnh Xuyên lại xuất hiện cái loại quản lý phẩm chất thấp kém như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra là người do cậu Lê Văn Hải đây đề bạt à. Cậu để cho loại cặn bã như thế này làm quản lý công ty rõ ràng là muốn gieo rắc tai họa cho tập đoàn Tỉnh Xuyên rồi!”Rất nhiều quản lý cấp cao ở đây nhìn thấy tình trạng trước mắt, trong lòng bọn họ không khỏi thầm than Lâm Vân đối mặt với tình huống như vậy còn có thể bình tĩnh, sắp xếp mọi chuyện.Lê Văn Hải vỗ bàn một cái, tức giận không thôi nói:”Mày… Mày nói láo! Đừng có mà ngậm máu phun người ở đây! Những chuyện lúc nãy mày nói chỉ xuất phát từ một phía, mày lấy gì để chứng minh mấy chuyện kia là thật hả? Nếu thế thì tao còn có thể nói mày là cố ý nói xấu quản lý Lỗ, muốn mượn việc này diệt trừ người bên tao, nhờ vào đó tới đối phó tao cũng được!”“Đúng vậy, chuyện này cũng không có chứng cứ.”“Cũng đúng, nếu như không có chứng cứ, vậy mọi chuyện có thể đúng là do cậu chủ Lâm Vân tự biên tự diễn.”Rất nhiều quản lý cấp cao có mặt ở đây cũng thi nhau gật đầu, bàn tán rôm rả.Quản lý Lỗ cũng đứng lên, vẻ mặt oan uổng mà nói: “Cậu chủ Lâm Vân à, mặc dù cậu là cháu ngoại quý giá của chủ tịch, cũng không thể tùy tiện đổ oan cho người khác như vậy đâu, mấy chuyện mà cậu nói lúc nãy vốn dĩ không hề có thật!”Lời này của quản lý Lỗ vừa ra, mọi người lại càng bàn tán dữ dội hơn. Không ai có thể biết được cuối cùng là bên nào đang nói dối.Lê Văn Hải nghênh mặt kiêu ngạo, cậu ta tự nhận cú phản kích ban nãy của bản thân là cực kì hoàn hảo.Lâm Vân cười cười, sau đó bình tĩnh nói: “Cậu chủ Văn Hải, không phải mồm ai to hơn là người đó có lý đâu, cậu hét to gào lớn ở phòng họp như thế, thật sự là không có chút văn hóa nào. Mặt khác, nếu cậu muốn chứng cứ, vừa lúc trong xe tôi có lắp camera hành trình đó, hơn thế nữa, nếu muốn xem cảnh chủ quản Lỗ chặn đường gây khó dễ tôi ở đại sảnh lầu một công ty trước đó, mọi người chỉ việc lấy băng ghi hình ở phòng giám sát là được.”Lâm Vân rất rõ ràng, càng ở trong thời điểm như thế này, bản thân càng phải giữ bình tĩnh, đầu óc tỉnh táo mới là cách tốt nhất.Lúc này Liễu Chí Trung nói: “Từ trước đến giờ, tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi luôn làm việc công bằng, nói chuyện phải có chứng cứ xác thực. Thư ký Trương, cậu đến phòng giám sát, đem băng ghi hình khu vực đại sảnh lầu một đến.”“Đã rõ!” Thư ký Trương gật đầu. Sau đó quay người đi ra ngoài.