Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 874
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 874Lâm Vân trong lòng vô cùng rõ ràng, đây là nhiệm vụ thứ nhất của mình sau khi tới Tỉnh Xuyên, nếu như lần này thua, để cho Lê Văn Hải kia thăng chức trở thành phó tổng của, vậy sau này mình ở trong tập đoàn Tỉnh Xuyên chỉ sợ không thể trở người!“Không!”Lâm Vân lắc đầu, hắn tuyệt đối không cam tâm cứ như vậy thua trận!Huống chi, Lâm Vân ngay cả mặt mũi của Chu Ân cũng còn chưa thấy, cứ như vậy chịu thua thật sự không cam lòng.“Cô ơi, làm phiền cô thông báo cho giám đốc Ân lần nữa, nói rằng tôi thật sự có chuyện rất quan trọng, cần gặp mặt cô ấy ngay!” Lâm Vân vẻ mặt trịnh trọng nói với nhân viên lễ tân.“Cái này… Tiên sinh, giám đốc Ân đã nói là không có thời gian gặp ngài rồi ạ.” Nhân viên lễ tân nói.“Được rồi, vậy tôi sẽ ở chỗ đây chờ cô ấy, cô ấy sẽ không ở trên lầu mãi chứ. Tôi cứ ở đây chờ cô ấy xuống, cho dù phải đợi đến lúc tan làm.”Lâm Vân vừa nói vừa đứng thẳng người dậy, bày ra một tư thế sẵn sàng chờ đợi.Trong lòng Lâm Vân rất rõ ràng rằng cho dù Lê Văn Hải đã đạt được thỏa thuận cùng với Chu Ân thì mình chỉ cần nhìn thấy Chu Ân là vẫn có cơ hội lật ngược tình thế.Nếu như mình không thể nhìn thấy Chu Ân thì đó mới chính là một chút cơ hội đều không có!Cho nên, Lâm Vân tuyệt đối không thể rời đi.“Ngài Lâm Vân…”Nhân viên lễ tân thấy Lâm Vân đứng mãi chỗ này không đi, cô ta cũng đành chỉ biết im lặng.Nhưng cô ta cũng không dám kêu bảo vệ tiến đến đuổi Lâm Vân đi. Dù sao Lâm Vân cũng là tổng thanh tra của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Tỉnh Xuyên thế nhưng là tập đoàn lớn mạnh nhất tại tỉnh Tây Xuyên, đừng nói là tại tỉnh Tây Xuyên, ở ba tỉnh Tây Nam cũng có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.Bọn hắn dạo chơi internet công ty trách nhiệm hữu hạn, mặc dù tại tây xuyên internet giới là lợi hại nhất, nhưng so với tập đoàn Tỉnh Xuyên – một con quái vật khổng lồ thì vẫn chênh lệch vô cùng lớn. Dù là công ty của ông chủ bọn họ, cũng không dám đắc tội với tập đoàn Tỉnh Xuyên.Việc này chính là thân phận địa vị mang đến lực uy h**p!“Ngài Lâm Vân, ngài muốn đợi tại đây thì bên kia có chỗ ngồi ạ.”Nhân viên lễ tân chỉ chỉ cách đó không xa có một nơi bày biện ghế sô pha dùng cho những người khách ngồi nghỉ ngơi hoặc chờ đợi.“Đi thôi Thạch Hàn, chúng ta đến đó ngồi chờ.”Lâm Vân cùng với Thạch Hàn, ngồi trên ghế salon cách đó không xa quầy lễ tân.Cô nhân viên lễ tân kia nghĩ nghĩ một hồi, vẫn là lựa chọn gọi điện thoại, đem việc Lâm Vân đang chờ ở dưới lầu nói cho Chu Ân nghe. Cô ta không quên đem việc Lâm Vân nói “Đợi không được liền không đi.” truyền đạt lại cho Chu Ân.Lần này Lâm Vân ngồi chờ một lúc chẳng mấy chốc đã qua 1 tiếng đồng hồ.“Sắp mười hai giờ rồi.” Lâm Vân lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ.Lúc Lâm Vân đến công ty này vào lúc khoảng mười một giờ, hiện tại đã nhanh chóng đến giữa trưa đúng vào giờ tan sở.“Anh Thiên, mặc dù chúng ta chờ ở chỗ này, có thể sẽ đợi đến Chu Ân tan làm đi ra, thế nhưng mà… chúng ta chưa từng gặp qua cô ấy, cho dù cô ấy có đi ngang qua trước mặt chúng ta, chỉ sợ là chúng ta cũng không biết ai là Chu Ân.” Thạch Hàn nói.Lâm Vân lộ ra một nụ cười khổ: ” Cái này…, tôi đây đương nhiên hiểu rõ, nhưng bây giờ c*̃ng không có biện pháp nào tốt hơn. Chỉ có thể thông qua khí chất, ngoại hình mà phân biệt thôi.”
Chương 874
Lâm Vân trong lòng vô cùng rõ ràng, đây là nhiệm vụ thứ nhất của mình sau khi tới Tỉnh Xuyên, nếu như lần này thua, để cho Lê Văn Hải kia thăng chức trở thành phó tổng của, vậy sau này mình ở trong tập đoàn Tỉnh Xuyên chỉ sợ không thể trở người!
“Không!”
Lâm Vân lắc đầu, hắn tuyệt đối không cam tâm cứ như vậy thua trận!
Huống chi, Lâm Vân ngay cả mặt mũi của Chu Ân cũng còn chưa thấy, cứ như vậy chịu thua thật sự không cam lòng.
“Cô ơi, làm phiền cô thông báo cho giám đốc Ân lần nữa, nói rằng tôi thật sự có chuyện rất quan trọng, cần gặp mặt cô ấy ngay!” Lâm Vân vẻ mặt trịnh trọng nói với nhân viên lễ tân.
“Cái này… Tiên sinh, giám đốc Ân đã nói là không có thời gian gặp ngài rồi ạ.” Nhân viên lễ tân nói.
“Được rồi, vậy tôi sẽ ở chỗ đây chờ cô ấy, cô ấy sẽ không ở trên lầu mãi chứ. Tôi cứ ở đây chờ cô ấy xuống, cho dù phải đợi đến lúc tan làm.”
Lâm Vân vừa nói vừa đứng thẳng người dậy, bày ra một tư thế sẵn sàng chờ đợi.
Trong lòng Lâm Vân rất rõ ràng rằng cho dù Lê Văn Hải đã đạt được thỏa thuận cùng với Chu Ân thì mình chỉ cần nhìn thấy Chu Ân là vẫn có cơ hội lật ngược tình thế.
Nếu như mình không thể nhìn thấy Chu Ân thì đó mới chính là một chút cơ hội đều không có!
Cho nên, Lâm Vân tuyệt đối không thể rời đi.
“Ngài Lâm Vân…”
Nhân viên lễ tân thấy Lâm Vân đứng mãi chỗ này không đi, cô ta cũng đành chỉ biết im lặng.
Nhưng cô ta cũng không dám kêu bảo vệ tiến đến đuổi Lâm Vân đi. Dù sao Lâm Vân cũng là tổng thanh tra của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Tỉnh Xuyên thế nhưng là tập đoàn lớn mạnh nhất tại tỉnh Tây Xuyên, đừng nói là tại tỉnh Tây Xuyên, ở ba tỉnh Tây Nam cũng có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.
Bọn hắn dạo chơi internet công ty trách nhiệm hữu hạn, mặc dù tại tây xuyên internet giới là lợi hại nhất, nhưng so với tập đoàn Tỉnh Xuyên – một con quái vật khổng lồ thì vẫn chênh lệch vô cùng lớn. Dù là công ty của ông chủ bọn họ, cũng không dám đắc tội với tập đoàn Tỉnh Xuyên.
Việc này chính là thân phận địa vị mang đến lực uy h**p!
“Ngài Lâm Vân, ngài muốn đợi tại đây thì bên kia có chỗ ngồi ạ.”
Nhân viên lễ tân chỉ chỉ cách đó không xa có một nơi bày biện ghế sô pha dùng cho những người khách ngồi nghỉ ngơi hoặc chờ đợi.
“Đi thôi Thạch Hàn, chúng ta đến đó ngồi chờ.”
Lâm Vân cùng với Thạch Hàn, ngồi trên ghế salon cách đó không xa quầy lễ tân.
Cô nhân viên lễ tân kia nghĩ nghĩ một hồi, vẫn là lựa chọn gọi điện thoại, đem việc Lâm Vân đang chờ ở dưới lầu nói cho Chu Ân nghe. Cô ta không quên đem việc Lâm Vân nói “Đợi không được liền không đi.” truyền đạt lại cho Chu Ân.
Lần này Lâm Vân ngồi chờ một lúc chẳng mấy chốc đã qua 1 tiếng đồng hồ.
“Sắp mười hai giờ rồi.” Lâm Vân lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ.
Lúc Lâm Vân đến công ty này vào lúc khoảng mười một giờ, hiện tại đã nhanh chóng đến giữa trưa đúng vào giờ tan sở.
“Anh Thiên, mặc dù chúng ta chờ ở chỗ này, có thể sẽ đợi đến Chu Ân tan làm đi ra, thế nhưng mà… chúng ta chưa từng gặp qua cô ấy, cho dù cô ấy có đi ngang qua trước mặt chúng ta, chỉ sợ là chúng ta cũng không biết ai là Chu Ân.” Thạch Hàn nói.
Lâm Vân lộ ra một nụ cười khổ: ” Cái này…, tôi đây đương nhiên hiểu rõ, nhưng bây giờ c*̃ng không có biện pháp nào tốt hơn. Chỉ có thể thông qua khí chất, ngoại hình mà phân biệt thôi.”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 874Lâm Vân trong lòng vô cùng rõ ràng, đây là nhiệm vụ thứ nhất của mình sau khi tới Tỉnh Xuyên, nếu như lần này thua, để cho Lê Văn Hải kia thăng chức trở thành phó tổng của, vậy sau này mình ở trong tập đoàn Tỉnh Xuyên chỉ sợ không thể trở người!“Không!”Lâm Vân lắc đầu, hắn tuyệt đối không cam tâm cứ như vậy thua trận!Huống chi, Lâm Vân ngay cả mặt mũi của Chu Ân cũng còn chưa thấy, cứ như vậy chịu thua thật sự không cam lòng.“Cô ơi, làm phiền cô thông báo cho giám đốc Ân lần nữa, nói rằng tôi thật sự có chuyện rất quan trọng, cần gặp mặt cô ấy ngay!” Lâm Vân vẻ mặt trịnh trọng nói với nhân viên lễ tân.“Cái này… Tiên sinh, giám đốc Ân đã nói là không có thời gian gặp ngài rồi ạ.” Nhân viên lễ tân nói.“Được rồi, vậy tôi sẽ ở chỗ đây chờ cô ấy, cô ấy sẽ không ở trên lầu mãi chứ. Tôi cứ ở đây chờ cô ấy xuống, cho dù phải đợi đến lúc tan làm.”Lâm Vân vừa nói vừa đứng thẳng người dậy, bày ra một tư thế sẵn sàng chờ đợi.Trong lòng Lâm Vân rất rõ ràng rằng cho dù Lê Văn Hải đã đạt được thỏa thuận cùng với Chu Ân thì mình chỉ cần nhìn thấy Chu Ân là vẫn có cơ hội lật ngược tình thế.Nếu như mình không thể nhìn thấy Chu Ân thì đó mới chính là một chút cơ hội đều không có!Cho nên, Lâm Vân tuyệt đối không thể rời đi.“Ngài Lâm Vân…”Nhân viên lễ tân thấy Lâm Vân đứng mãi chỗ này không đi, cô ta cũng đành chỉ biết im lặng.Nhưng cô ta cũng không dám kêu bảo vệ tiến đến đuổi Lâm Vân đi. Dù sao Lâm Vân cũng là tổng thanh tra của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Tỉnh Xuyên thế nhưng là tập đoàn lớn mạnh nhất tại tỉnh Tây Xuyên, đừng nói là tại tỉnh Tây Xuyên, ở ba tỉnh Tây Nam cũng có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.Bọn hắn dạo chơi internet công ty trách nhiệm hữu hạn, mặc dù tại tây xuyên internet giới là lợi hại nhất, nhưng so với tập đoàn Tỉnh Xuyên – một con quái vật khổng lồ thì vẫn chênh lệch vô cùng lớn. Dù là công ty của ông chủ bọn họ, cũng không dám đắc tội với tập đoàn Tỉnh Xuyên.Việc này chính là thân phận địa vị mang đến lực uy h**p!“Ngài Lâm Vân, ngài muốn đợi tại đây thì bên kia có chỗ ngồi ạ.”Nhân viên lễ tân chỉ chỉ cách đó không xa có một nơi bày biện ghế sô pha dùng cho những người khách ngồi nghỉ ngơi hoặc chờ đợi.“Đi thôi Thạch Hàn, chúng ta đến đó ngồi chờ.”Lâm Vân cùng với Thạch Hàn, ngồi trên ghế salon cách đó không xa quầy lễ tân.Cô nhân viên lễ tân kia nghĩ nghĩ một hồi, vẫn là lựa chọn gọi điện thoại, đem việc Lâm Vân đang chờ ở dưới lầu nói cho Chu Ân nghe. Cô ta không quên đem việc Lâm Vân nói “Đợi không được liền không đi.” truyền đạt lại cho Chu Ân.Lần này Lâm Vân ngồi chờ một lúc chẳng mấy chốc đã qua 1 tiếng đồng hồ.“Sắp mười hai giờ rồi.” Lâm Vân lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ.Lúc Lâm Vân đến công ty này vào lúc khoảng mười một giờ, hiện tại đã nhanh chóng đến giữa trưa đúng vào giờ tan sở.“Anh Thiên, mặc dù chúng ta chờ ở chỗ này, có thể sẽ đợi đến Chu Ân tan làm đi ra, thế nhưng mà… chúng ta chưa từng gặp qua cô ấy, cho dù cô ấy có đi ngang qua trước mặt chúng ta, chỉ sợ là chúng ta cũng không biết ai là Chu Ân.” Thạch Hàn nói.Lâm Vân lộ ra một nụ cười khổ: ” Cái này…, tôi đây đương nhiên hiểu rõ, nhưng bây giờ c*̃ng không có biện pháp nào tốt hơn. Chỉ có thể thông qua khí chất, ngoại hình mà phân biệt thôi.”