Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 897
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 897“Tuy rằng chậm một ngày cũng không thành vấn đề, nhưng tôi thật sự không có hứng thú đi chơi, xin lỗi anh.” Chu Ân lắc đầu uyển chuyển từ chối.“Nhớ rõ ngày hôm qua cô còn nói nợ tôi một cái â n tình, hôm nay theo tôi đi chơi một ngày coi như trả xong cái â n tình này, thế nào?” Lâm Vân mỉm cười nói.“Đi chơi với anh một ngày mà được tính là trả cái â n tình sao?” Chu Ân có chút ngạc nhiên.Hầu hết mọi người đều yêu cầu người nợ ân tình phải giúp một việc gì đó quan trọng, trả ân tình bằng cách này quả thật rất hiếm.“Đúng.” Lâm Vân cười gật đầu.“Vậy… được rồi.”Chu Ân nghĩ một lát, cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý đi chơi, ai bảo cô ta nợ Lâm Vân một cái â n tình.Vì thế, Chu Ân gọi điện thoại cho phó tổng giám đốc của công ty, dặn dò về những công việc trong tay mình, sau đó đi theo Lâm Vân ra khỏi văn phòng.“Lâm Vân, anh tính dẫn tôi đi đâu chơi? Tôi nói trước, tôi sẽ không đến những nơi không đứng đắn, ví dụ như quán bar hay những chỗ giống vậy.” Chu Ân nói.Lâm Vân cười: “Hẳn là khu vui chơi không phải nơi không đứng đắn nhỉ? Đương nhiên, nếu cô có đề xuất tốt hơn, cô cũng có thể nói ra!”“Khu vui chơi sao?” Chu Ân ngạc nhiên nói.Thành thật mà nói, mặc dù Chu Ân là một nữ doanh nhân có tài kinh doanh giỏi, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến khu vui chơi vì cô ấy không có thời gian.Lúc này, cửa thang máy mở ra, cả hai cùng bước vào thang máy.Trong thang máy có một người đàn ông mặc đồ vest.Lâm Vân nhìn kỹ lại, có phải là người anh đã gặp lúc mua xe ở cửa hàng 4S ngày hôm qua. Có phải người đàn ông đeo kính râm ngày hôm qua? Lúc đó anh ta tự nhận mình là quản lý an ninh của công ty đó.“Là… là anh!”Khi người đàn ông nhìn thấy Lâm Vân và Chu Ân cùng nhau bước vào thang máy, anh ta run sợ.“Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp được anh ở đây.” Lâm Vân nở nụ cười đùa giỡn.“Lâm Vân, anh biết anh ta sao?” Chu Ân tò mò hỏi.“Anh ta đã gây rắc rối cho tôi, đây có coi như là người quen không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“Ồ? Anh ta đã gây rắc rối cho anh à?” Chu Ân ngạc nhiên.Ngay sau đó, Chu Ân nhìn người đàn ông kia, nói:“Cậu Lý, lá gan cậu thật lớn ha. Cậu có biết vị này là ai không? Đây là cháu ngoại của ông Liễu Chí Trung tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy.”“Cái gì! Cháu… cháu ngoại của Liễu Chí Trung sao?” Người đàn ông bị dọa sợ đến thay đổi sắc mặt.Ngày hôm qua anh ta đoán rằng Lâm Vân có thân phận khác thường, nhưng anh ta không ngờ rằng thân phận của Lâm Vân lại kinh khủng như vậy.Lúc này, thang máy xuống đến tầng một.“Chu Ân, đi thôi, loại rác rưởi này tôi không thèm tốn nước bọt với anh ta.” Lâm Vân nói.Chu Ân che miệng cười, bước ra khỏi thang máy.Về phần người đàn ông, anh ta hoảng sợ đến mức tê liệt, gục ngã trong thang máy…
Chương 897
“Tuy rằng chậm một ngày cũng không thành vấn đề, nhưng tôi thật sự không có hứng thú đi chơi, xin lỗi anh.” Chu Ân lắc đầu uyển chuyển từ chối.
“Nhớ rõ ngày hôm qua cô còn nói nợ tôi một cái â n tình, hôm nay theo tôi đi chơi một ngày coi như trả xong cái â n tình này, thế nào?” Lâm Vân mỉm cười nói.
“Đi chơi với anh một ngày mà được tính là trả cái â n tình sao?” Chu Ân có chút ngạc nhiên.
Hầu hết mọi người đều yêu cầu người nợ ân tình phải giúp một việc gì đó quan trọng, trả ân tình bằng cách này quả thật rất hiếm.
“Đúng.” Lâm Vân cười gật đầu.
“Vậy… được rồi.”
Chu Ân nghĩ một lát, cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý đi chơi, ai bảo cô ta nợ Lâm Vân một cái â n tình.
Vì thế, Chu Ân gọi điện thoại cho phó tổng giám đốc của công ty, dặn dò về những công việc trong tay mình, sau đó đi theo Lâm Vân ra khỏi văn phòng.
“Lâm Vân, anh tính dẫn tôi đi đâu chơi? Tôi nói trước, tôi sẽ không đến những nơi không đứng đắn, ví dụ như quán bar hay những chỗ giống vậy.” Chu Ân nói.
Lâm Vân cười: “Hẳn là khu vui chơi không phải nơi không đứng đắn nhỉ? Đương nhiên, nếu cô có đề xuất tốt hơn, cô cũng có thể nói ra!”
“Khu vui chơi sao?” Chu Ân ngạc nhiên nói.
Thành thật mà nói, mặc dù Chu Ân là một nữ doanh nhân có tài kinh doanh giỏi, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến khu vui chơi vì cô ấy không có thời gian.
Lúc này, cửa thang máy mở ra, cả hai cùng bước vào thang máy.
Trong thang máy có một người đàn ông mặc đồ vest.
Lâm Vân nhìn kỹ lại, có phải là người anh đã gặp lúc mua xe ở cửa hàng 4S ngày hôm qua. Có phải người đàn ông đeo kính râm ngày hôm qua? Lúc đó anh ta tự nhận mình là quản lý an ninh của công ty đó.
“Là… là anh!”
Khi người đàn ông nhìn thấy Lâm Vân và Chu Ân cùng nhau bước vào thang máy, anh ta run sợ.
“Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp được anh ở đây.” Lâm Vân nở nụ cười đùa giỡn.
“Lâm Vân, anh biết anh ta sao?” Chu Ân tò mò hỏi.
“Anh ta đã gây rắc rối cho tôi, đây có coi như là người quen không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.
“Ồ? Anh ta đã gây rắc rối cho anh à?” Chu Ân ngạc nhiên.
Ngay sau đó, Chu Ân nhìn người đàn ông kia, nói:
“Cậu Lý, lá gan cậu thật lớn ha. Cậu có biết vị này là ai không? Đây là cháu ngoại của ông Liễu Chí Trung tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy.”
“Cái gì! Cháu… cháu ngoại của Liễu Chí Trung sao?” Người đàn ông bị dọa sợ đến thay đổi sắc mặt.
Ngày hôm qua anh ta đoán rằng Lâm Vân có thân phận khác thường, nhưng anh ta không ngờ rằng thân phận của Lâm Vân lại kinh khủng như vậy.
Lúc này, thang máy xuống đến tầng một.
“Chu Ân, đi thôi, loại rác rưởi này tôi không thèm tốn nước bọt với anh ta.” Lâm Vân nói.
Chu Ân che miệng cười, bước ra khỏi thang máy.
Về phần người đàn ông, anh ta hoảng sợ đến mức tê liệt, gục ngã trong thang máy…
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 897“Tuy rằng chậm một ngày cũng không thành vấn đề, nhưng tôi thật sự không có hứng thú đi chơi, xin lỗi anh.” Chu Ân lắc đầu uyển chuyển từ chối.“Nhớ rõ ngày hôm qua cô còn nói nợ tôi một cái â n tình, hôm nay theo tôi đi chơi một ngày coi như trả xong cái â n tình này, thế nào?” Lâm Vân mỉm cười nói.“Đi chơi với anh một ngày mà được tính là trả cái â n tình sao?” Chu Ân có chút ngạc nhiên.Hầu hết mọi người đều yêu cầu người nợ ân tình phải giúp một việc gì đó quan trọng, trả ân tình bằng cách này quả thật rất hiếm.“Đúng.” Lâm Vân cười gật đầu.“Vậy… được rồi.”Chu Ân nghĩ một lát, cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý đi chơi, ai bảo cô ta nợ Lâm Vân một cái â n tình.Vì thế, Chu Ân gọi điện thoại cho phó tổng giám đốc của công ty, dặn dò về những công việc trong tay mình, sau đó đi theo Lâm Vân ra khỏi văn phòng.“Lâm Vân, anh tính dẫn tôi đi đâu chơi? Tôi nói trước, tôi sẽ không đến những nơi không đứng đắn, ví dụ như quán bar hay những chỗ giống vậy.” Chu Ân nói.Lâm Vân cười: “Hẳn là khu vui chơi không phải nơi không đứng đắn nhỉ? Đương nhiên, nếu cô có đề xuất tốt hơn, cô cũng có thể nói ra!”“Khu vui chơi sao?” Chu Ân ngạc nhiên nói.Thành thật mà nói, mặc dù Chu Ân là một nữ doanh nhân có tài kinh doanh giỏi, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến khu vui chơi vì cô ấy không có thời gian.Lúc này, cửa thang máy mở ra, cả hai cùng bước vào thang máy.Trong thang máy có một người đàn ông mặc đồ vest.Lâm Vân nhìn kỹ lại, có phải là người anh đã gặp lúc mua xe ở cửa hàng 4S ngày hôm qua. Có phải người đàn ông đeo kính râm ngày hôm qua? Lúc đó anh ta tự nhận mình là quản lý an ninh của công ty đó.“Là… là anh!”Khi người đàn ông nhìn thấy Lâm Vân và Chu Ân cùng nhau bước vào thang máy, anh ta run sợ.“Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp được anh ở đây.” Lâm Vân nở nụ cười đùa giỡn.“Lâm Vân, anh biết anh ta sao?” Chu Ân tò mò hỏi.“Anh ta đã gây rắc rối cho tôi, đây có coi như là người quen không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“Ồ? Anh ta đã gây rắc rối cho anh à?” Chu Ân ngạc nhiên.Ngay sau đó, Chu Ân nhìn người đàn ông kia, nói:“Cậu Lý, lá gan cậu thật lớn ha. Cậu có biết vị này là ai không? Đây là cháu ngoại của ông Liễu Chí Trung tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy.”“Cái gì! Cháu… cháu ngoại của Liễu Chí Trung sao?” Người đàn ông bị dọa sợ đến thay đổi sắc mặt.Ngày hôm qua anh ta đoán rằng Lâm Vân có thân phận khác thường, nhưng anh ta không ngờ rằng thân phận của Lâm Vân lại kinh khủng như vậy.Lúc này, thang máy xuống đến tầng một.“Chu Ân, đi thôi, loại rác rưởi này tôi không thèm tốn nước bọt với anh ta.” Lâm Vân nói.Chu Ân che miệng cười, bước ra khỏi thang máy.Về phần người đàn ông, anh ta hoảng sợ đến mức tê liệt, gục ngã trong thang máy…