Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 982

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 982Tuy rằng bác không mượn ba trăm năm mươi triệu VNĐ nhưng lúc đó bác cũng cho cháu bảy triệu, hơn nữa cho dù thế nào thì cũng là thân thích mà.” Như Tuyết nói.“Được rồi, chúng ta đi.” Lâm Vân trực tiếp kéo Như Tuyết đi đến biệt thự.“Leng keng.”Sau khi nhấn chuông cửa, cửa biệt thự nhanh chóng bị mở ra.Đập vào mắt là một người phụ nữ trung niên, quần áo người phụ nữ khá thời thường, trên cổ còn đeo một chuỗi dây chuyền trân châu.“Bác.”Trên mặt Như Tuyết mang theo nụ cười, chào hỏi người phụ nữ trung niên này.“Như Tuyết tới rồi, nhanh đổi giày, vào trong phòng khách ngồi.” Bác Như Tuyết cười nghênh đón.Dưới sự yêu cầu của bác Như Tuyết, Lâm Vân và Như Tuyết đổi dép đi vào biệt thự.Bác Như Tuyết vừa đi phía trước vừa nói.“Như Tuyết, phòng này nhà bác đẹp chứ, phía sau còn có vườn hoa nhỏ đấy.”“Đẹp, phòng này của bác tốn không ít tiền nhỉ?” Như Tuyết nói.“Bỏ ra tổng cộng hơn năm triệu nhỉ.” Lúc bác của Như Tuyết trả lời thì trong nói đầy đắc ý và kiêu ngạo.Sau khi tới phòng khách.Trong phòng cách còn một cô gái trẻ tóc ngắn đang ngồi chơi di động.“Chị họ.” Như Tuyết mở miệng chào hỏi.“Chào Như Tuyết.”Cô gái trẻ ngẩng đầu trả lời một câu, sau đó tự mình tiếp tục chơi điện thoại.Cô gái trẻ này tên Lưu Yến, là con gái của bác Như Tuyết, cũng là chị họ Như Tuyết.Sau khi Như Tuyết và Lâm Vân ngồi xuống.“Như Tuyết, vị này là ai vậy? Bạn cháu à?” Cô Như Tuyết nhìn Lâm Vân.“Híc, anh ấy là bạn trai cháu, tên Lâm Vân.” Như Tuyết giới thiệu.“Bạn trai? Như Tuyết, sao cháu có thể quen bạn trai qua loa như thế? Nói thật cho bác, có phải cháu… bị lời chót lưỡi đầu môi của thằng nhóc này lừa không?” Bác Như Tuyết sầm mặt lại.Cùng lúc đó, bác Như Tuyết cũng cẩn thận quan sát Lâm Vân.“Bác, cháu không qua loa, hơn nữa cháu cũng không bị lời chót lưỡi đầu môi lừa dối, chúng cháu thật lòng yêu nhau, mặt khác mẹ cháu cũng biết chuyện của tụi cháu.” Như Tuyết nghiêm túc nói.“Mẹ cháu? Mẹ cháu chính là một người quét đường, cô ta có văn hóa gì? Cô ta biết cái gì?” Bác Như Tuyết nghiêm mặt nói.Ngừng một chút, bác Như Tuyết tiếp tục nói: “Như Tuyết, nghe bác khuyên, cho dù muốn tìm bạn trai cũng phải tìm người có điều kiện tốt, ít nhất phải có xe có nhà có tiền tiết kiệm, tuyệt đối đừng tìm thằng nghèo, nếu không chắc chắn sẽ khiến cháu khổ cả đời.”Sau khi Lâm Vân nghe vậy thì không khỏi cười nói.“Bác Như Tuyết, nhà, xe và tiền tiết kiệm trong miệng bác cháu đều có.”Lâm Vân biết mình bình thường khá đơn giản, bác Như Tuyết này tuyệt đối xem mình là thằng nhà nghèo.Như Tuyết cũng nói: “Không sai bác à, những thứ này bạn trai cháu có hết, hơn nữa cháu ở bên anh ấy không phải vì những thứ này.”

Chương 982

Tuy rằng bác không mượn ba trăm năm mươi triệu VNĐ nhưng lúc đó bác cũng cho cháu bảy triệu, hơn nữa cho dù thế nào thì cũng là thân thích mà.” Như Tuyết nói.

“Được rồi, chúng ta đi.” Lâm Vân trực tiếp kéo Như Tuyết đi đến biệt thự.

“Leng keng.”

Sau khi nhấn chuông cửa, cửa biệt thự nhanh chóng bị mở ra.

Đập vào mắt là một người phụ nữ trung niên, quần áo người phụ nữ khá thời thường, trên cổ còn đeo một chuỗi dây chuyền trân châu.

“Bác.”

Trên mặt Như Tuyết mang theo nụ cười, chào hỏi người phụ nữ trung niên này.

“Như Tuyết tới rồi, nhanh đổi giày, vào trong phòng khách ngồi.” Bác Như Tuyết cười nghênh đón.

Dưới sự yêu cầu của bác Như Tuyết, Lâm Vân và Như Tuyết đổi dép đi vào biệt thự.

Bác Như Tuyết vừa đi phía trước vừa nói.

“Như Tuyết, phòng này nhà bác đẹp chứ, phía sau còn có vườn hoa nhỏ đấy.”

“Đẹp, phòng này của bác tốn không ít tiền nhỉ?” Như Tuyết nói.

“Bỏ ra tổng cộng hơn năm triệu nhỉ.” Lúc bác của Như Tuyết trả lời thì trong nói đầy đắc ý và kiêu ngạo.

Sau khi tới phòng khách.

Trong phòng cách còn một cô gái trẻ tóc ngắn đang ngồi chơi di động.

“Chị họ.” Như Tuyết mở miệng chào hỏi.

“Chào Như Tuyết.”

Cô gái trẻ ngẩng đầu trả lời một câu, sau đó tự mình tiếp tục chơi điện thoại.

Cô gái trẻ này tên Lưu Yến, là con gái của bác Như Tuyết, cũng là chị họ Như Tuyết.

Sau khi Như Tuyết và Lâm Vân ngồi xuống.

“Như Tuyết, vị này là ai vậy? Bạn cháu à?” Cô Như Tuyết nhìn Lâm Vân.

“Híc, anh ấy là bạn trai cháu, tên Lâm Vân.” Như Tuyết giới thiệu.

“Bạn trai? Như Tuyết, sao cháu có thể quen bạn trai qua loa như thế? Nói thật cho bác, có phải cháu… bị lời chót lưỡi đầu môi của thằng nhóc này lừa không?” Bác Như Tuyết sầm mặt lại.

Cùng lúc đó, bác Như Tuyết cũng cẩn thận quan sát Lâm Vân.

“Bác, cháu không qua loa, hơn nữa cháu cũng không bị lời chót lưỡi đầu môi lừa dối, chúng cháu thật lòng yêu nhau, mặt khác mẹ cháu cũng biết chuyện của tụi cháu.” Như Tuyết nghiêm túc nói.

“Mẹ cháu? Mẹ cháu chính là một người quét đường, cô ta có văn hóa gì? Cô ta biết cái gì?” Bác Như Tuyết nghiêm mặt nói.

Ngừng một chút, bác Như Tuyết tiếp tục nói: “Như Tuyết, nghe bác khuyên, cho dù muốn tìm bạn trai cũng phải tìm người có điều kiện tốt, ít nhất phải có xe có nhà có tiền tiết kiệm, tuyệt đối đừng tìm thằng nghèo, nếu không chắc chắn sẽ khiến cháu khổ cả đời.”

Sau khi Lâm Vân nghe vậy thì không khỏi cười nói.

“Bác Như Tuyết, nhà, xe và tiền tiết kiệm trong miệng bác cháu đều có.”

Lâm Vân biết mình bình thường khá đơn giản, bác Như Tuyết này tuyệt đối xem mình là thằng nhà nghèo.

Như Tuyết cũng nói: “Không sai bác à, những thứ này bạn trai cháu có hết, hơn nữa cháu ở bên anh ấy không phải vì những thứ này.”

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 982Tuy rằng bác không mượn ba trăm năm mươi triệu VNĐ nhưng lúc đó bác cũng cho cháu bảy triệu, hơn nữa cho dù thế nào thì cũng là thân thích mà.” Như Tuyết nói.“Được rồi, chúng ta đi.” Lâm Vân trực tiếp kéo Như Tuyết đi đến biệt thự.“Leng keng.”Sau khi nhấn chuông cửa, cửa biệt thự nhanh chóng bị mở ra.Đập vào mắt là một người phụ nữ trung niên, quần áo người phụ nữ khá thời thường, trên cổ còn đeo một chuỗi dây chuyền trân châu.“Bác.”Trên mặt Như Tuyết mang theo nụ cười, chào hỏi người phụ nữ trung niên này.“Như Tuyết tới rồi, nhanh đổi giày, vào trong phòng khách ngồi.” Bác Như Tuyết cười nghênh đón.Dưới sự yêu cầu của bác Như Tuyết, Lâm Vân và Như Tuyết đổi dép đi vào biệt thự.Bác Như Tuyết vừa đi phía trước vừa nói.“Như Tuyết, phòng này nhà bác đẹp chứ, phía sau còn có vườn hoa nhỏ đấy.”“Đẹp, phòng này của bác tốn không ít tiền nhỉ?” Như Tuyết nói.“Bỏ ra tổng cộng hơn năm triệu nhỉ.” Lúc bác của Như Tuyết trả lời thì trong nói đầy đắc ý và kiêu ngạo.Sau khi tới phòng khách.Trong phòng cách còn một cô gái trẻ tóc ngắn đang ngồi chơi di động.“Chị họ.” Như Tuyết mở miệng chào hỏi.“Chào Như Tuyết.”Cô gái trẻ ngẩng đầu trả lời một câu, sau đó tự mình tiếp tục chơi điện thoại.Cô gái trẻ này tên Lưu Yến, là con gái của bác Như Tuyết, cũng là chị họ Như Tuyết.Sau khi Như Tuyết và Lâm Vân ngồi xuống.“Như Tuyết, vị này là ai vậy? Bạn cháu à?” Cô Như Tuyết nhìn Lâm Vân.“Híc, anh ấy là bạn trai cháu, tên Lâm Vân.” Như Tuyết giới thiệu.“Bạn trai? Như Tuyết, sao cháu có thể quen bạn trai qua loa như thế? Nói thật cho bác, có phải cháu… bị lời chót lưỡi đầu môi của thằng nhóc này lừa không?” Bác Như Tuyết sầm mặt lại.Cùng lúc đó, bác Như Tuyết cũng cẩn thận quan sát Lâm Vân.“Bác, cháu không qua loa, hơn nữa cháu cũng không bị lời chót lưỡi đầu môi lừa dối, chúng cháu thật lòng yêu nhau, mặt khác mẹ cháu cũng biết chuyện của tụi cháu.” Như Tuyết nghiêm túc nói.“Mẹ cháu? Mẹ cháu chính là một người quét đường, cô ta có văn hóa gì? Cô ta biết cái gì?” Bác Như Tuyết nghiêm mặt nói.Ngừng một chút, bác Như Tuyết tiếp tục nói: “Như Tuyết, nghe bác khuyên, cho dù muốn tìm bạn trai cũng phải tìm người có điều kiện tốt, ít nhất phải có xe có nhà có tiền tiết kiệm, tuyệt đối đừng tìm thằng nghèo, nếu không chắc chắn sẽ khiến cháu khổ cả đời.”Sau khi Lâm Vân nghe vậy thì không khỏi cười nói.“Bác Như Tuyết, nhà, xe và tiền tiết kiệm trong miệng bác cháu đều có.”Lâm Vân biết mình bình thường khá đơn giản, bác Như Tuyết này tuyệt đối xem mình là thằng nhà nghèo.Như Tuyết cũng nói: “Không sai bác à, những thứ này bạn trai cháu có hết, hơn nữa cháu ở bên anh ấy không phải vì những thứ này.”

Chương 982