Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 987-988

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 987Bâc c*̉a Như Tuyết nghe thấy Lâm Vân lại gọi một chai Lafite năm 95 thì sắc mặt bà ta càng thêm khó coi, nhưng mà vì mặt mũi bà ta phải cố gắng nhịn.Sau khi chọn món ăn.“Như Tuyết, em có thích đọc sách không?” Lưu Yến mở miệng hỏi.“c*̃ng tạm ạ.” Như Tuyết gật đầu.“Vậy sao? Chị c*̃ng thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách nổi tiếng c*̉a các nước, em đã đọc 《 Tội lỗi và trừng phạt 》c*̉a nhà văn Dostoyevsky nước Tô chưa?” Lưu Yến hỏi.“Em chưa từng đọc.” Như Tuyết lắc đầu.“Không phải chứ? Ngay cả quyển sách này mà em c*̃ng chưa đọc sao? Vậy em lên đại học mỗi ngày đều làm gì thế, chẳng lẽ mỗi ngày chỉ lo yêu đương thôi sao? Em như vậy không phải là lãng phí tiền mẹ em bỏ ra để cho em học đại học sao.” Dáng vẻ Lưu Yến rất cao quý.Bác c*̉a Như Tuyết nở nụ cười, bà ta cảm thấy con gái của mình rất tài giỏi.“Chuyện này…Em…Em không dám so với chị họ, em c*̃ng không đọc nhiều sách nổi tiếng cho lắm.” Như Tuyết cúi đầu có vẻ hơi tự ti nói.Lâm Vân thấy thế thì mở miệng nói:“Tôi c*̃ng rất thích đọc sách nổi tiếng, gần đây tôi đang đọc một tác phẩm kinh điển có tên 《 Đêm tối mưa 》, không biết chị Lưu Yến đã đọc chưa? Đây chính là một cuốn sách vô c*̀ng kinh điển.”“Đương nhiên là tôi đã đọc rồi!” Dáng vẻ Lưu Yến tự tin nói.“Vậy sao? Vậy chị nói xem tác giả là ai?” Trên mặt Lâm Vân nở nụ cười.“Chuyện này…tôi đã đọc từ rất lâu rồi nên không nhớ rõ tác giả c*̉a quyển sách này là ai.” Lưu Yến nói quanh co.“Ha ha!” Lâm Vân cười ha hả.“Này, cậu cười cái gì?” Đầu chân mày c*̉a Lưu Yến nhíu lại.Như Tuyết c*̃ng không hiểu nhìn Lâm Vân, không biết tại sao Lâm Vân đột nhiên lại cười to.“Chị họ Lưu Yến, tôi không thể không bội phục chị rất tài giỏi, quyển sách 《 Đêm tối mưa 》mà tôi nói chẳng qua chỉ là một cái tên mà tôi tùy tiện nói ra, tôi chỉ nói bừa thôi vậy mà chị đã đọc rồi? Chị thật là giỏi!” Lâm Vân cười nói.Sau khi Lưu Yến nghe thấy thì sắc mặt trong nháy mắt trở nên rất khó coi.Sắc mặt mẹ của cô ta cũng trở nên khó coi, cảm giác như là rất mất mặt.“Bịa đặt? Phốc phốc!”Như Tuyết không nhịn được che miệng bật cười, vẻ lo lắng khi vừa rồi bị Lưu Yến xem thường lập tức bị quét sạch sành sanh.“Thằng nhóc, cậu…cậu vậy mà đào hố với tôi?” Lưu Yến xanh cả mặt trừng mắt nhìn Lâm Vân, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Vân.“Đúng là tôi đào hố nhưng mà tự chị nhảy vào trong hố, nếu như chị nói chị chưa đọc thì hiển nhiên là tôi sẽ không hố được chị, ai bảo chị mạo xưng là trang hảo hán chứ?” Lâm Vân cười nói.“Thằng nhóc cậu còn không biết xấu hổ nói tôi mạo xưng là trang hảo hán sao? Cậu biết xẩu hổ chút được không? Một kẻ nghèo còn nói bản thân có xe sang lại còn nói mình có vài tỷ tiền tiết kiệm, nói mình là cháu c*̉a nhà giàu nhất, cậu không biết cậu giả vờ đến mức nào sao?” Giọng điệu c*̉a Lưu Yến ác liệt.“Thật là có lỗi đó đều là sự thật chứ không phải tôi đang khoác lác.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“A, bây giờ lại còn mặt dày mày dạn không chịu thừa nhận, cậu thật sự không biết trong mắt tôi cậu chính là tôm tép nhãi nhép thôi sao!” Ánh mắt Lưu Yến nhìn Lâm Vân tràn đầy vẻ xem thường.“Được rồi, chị đã nghĩ là như vậy thì cứ cho là như vậy đi?” Lâm Vân lạnh nhạt buông tay.Chương 988Lâm Vân đã giải thích đủ nhiều, hơn nữa Lâm Vân biết bản thân có giải thích thế nào đi nữa thì họ c*̃ng đều cho rằng mình đang khoác lác.Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.“Phốc! Như Tuyết bộ đồ ăn c*̉a pháp không phải được đặt và dùng như vây.” Lưu Yến che miệng cười nói.Sau khi Như Tuyết nghe vậy thì mặt đỏ lên.Cô ấy từng đến nhà hàng tây hai lần hơn nữa đều là Lâm Vân dẫn cô ấy đi ăn, lúc cô ấy và Lâm Vân ăn đều không có chú ý nhiều như vậy cho nên cô ấy khẳng định là không hiểu và không biết quá trình sử dụng bộ đồ ăn.“Như Tuyết, nhìn chị họ dùng như thế nào thì em học theo như vậy tránh cho sau này khi em đi ăn đồ ăn pháp lại bị người ta chê cười, vậy thì rất mất mặt có biết không?” Lưu Yến kiêu ngạo nói.Mặc dù Lưu Yến nhìn có vẻ như là có lòng tốt nhưng trong giọng nói c*̉a cô ta lại vô tình hay cố ý bộc lộ một loại cảm giác ưu việt, dường như đang khoe khoang với Như Tuyết rằng cô ta tài giỏi như thế nào.“A.” Như Tuyết chỉ có thể gật đầu.Lưu Yến lại nhìn về phía Lâm Vân cười nhạo khẽ thì thầm:“Đúng là một con dế nhũi vậy mà lại cầm đũa ăn cơm tây, thật sự là không sợ làm cho người ta cười đến rụng răng sao, ngồi với loại người này thật sự là mất mặt.”Lâm Vân cười: “Dùng đũa ăn thì rất mất mặt sao?”“Người trung quốc c*̉a chúng ta có thói quen ăn uống c*̉a người trung quốc, người pháp có thói quen ăn uống c*̉a người pháp, tôi tôn trọng thói quen ăn uống c*̉a họ nhưng tôi là người trung quốc nên tôi có thói quen ăn uống c*̉a mình, tại sao chắc chắn phải học theo họ chứ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn ra vẻ mình là người cao sang sao?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“Dế nhũi chính là dế nhũi nên sẽ không biết cách dùng bộ đồ ăn c*̉a phương tây lại còn ở đây cưỡng ép giải vây cho bản thân, loại người như cậu cũng chỉ có như vậy mà thôi.” Lưu Yến cười giễu nói.Một bữa cơm cứ như vậy vội vàng ăn xong.Bởi vì Lâm Vân gọi tất cả các món ăn nên lúc tính tiền bác c*̉a Như Tuyết hiển nhiên là mất rất nhiều máu.Chẳng qua là bác c*̉a Như Tuyết vẫn giả bộ như không thèm để ý lộ ra vẻ bà ta rất rộng rãi.Nhưng mà ở trong lòng bà ta lại ghi hận Lâm Vân, bởi vì do Lâm Vân làm hại bà ta mất rất nhiều máu.Sau khi ra khỏi nhà hàng.“Con gái, không phải con nói về nước rồi con không có xe để chạy sao? Đi thôi, mẹ dẫn con đi xem xe.” Bác gái khí phách nói.“Đi xem xe sao? Được ạ!” Lưu Yến vui mừng liên tục gật đầu.Cứ như vậy một nhóm bốn người đi tới cửa hàng BMW 4s.Sau khi dạo quanh một vòng trong cửa hàng 4s.“Mẹ, con muốn chiếc BMW z4 này.” Lưu Yến chỉ vào một chiếc BMW z4 màu trắng.BMW z4 là một chiếc xe thể thao mui trần, giá nhập không cao lắm chỉ hơn hai tỉ một trăm triệu, loại người sâu sắc có gia đình giàu có như Lưu Yến nhưng lại kém được hoan nghênh hơn loại nhà giàu mới nổi.“Được được được, chỉ cần con thích thì quay về mẹ nói với ba con rồi hai ngày nữa đến lấy xe.” Bác gái phóng khoáng nói.

Chương 987

Bâc c*̉a Như Tuyết nghe thấy Lâm Vân lại gọi một chai Lafite năm 95 thì sắc mặt bà ta càng thêm khó coi, nhưng mà vì mặt mũi bà ta phải cố gắng nhịn.

Sau khi chọn món ăn.

“Như Tuyết, em có thích đọc sách không?” Lưu Yến mở miệng hỏi.

“c*̃ng tạm ạ.” Như Tuyết gật đầu.

“Vậy sao? Chị c*̃ng thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách nổi tiếng c*̉a các nước, em đã đọc 《 Tội lỗi và trừng phạt 》c*̉a nhà văn Dostoyevsky nước Tô chưa?” Lưu Yến hỏi.

“Em chưa từng đọc.” Như Tuyết lắc đầu.

“Không phải chứ? Ngay cả quyển sách này mà em c*̃ng chưa đọc sao? Vậy em lên đại học mỗi ngày đều làm gì thế, chẳng lẽ mỗi ngày chỉ lo yêu đương thôi sao? Em như vậy không phải là lãng phí tiền mẹ em bỏ ra để cho em học đại học sao.” Dáng vẻ Lưu Yến rất cao quý.

Bác c*̉a Như Tuyết nở nụ cười, bà ta cảm thấy con gái của mình rất tài giỏi.

“Chuyện này…Em…Em không dám so với chị họ, em c*̃ng không đọc nhiều sách nổi tiếng cho lắm.” Như Tuyết cúi đầu có vẻ hơi tự ti nói.

Lâm Vân thấy thế thì mở miệng nói:

“Tôi c*̃ng rất thích đọc sách nổi tiếng, gần đây tôi đang đọc một tác phẩm kinh điển có tên 《 Đêm tối mưa 》, không biết chị Lưu Yến đã đọc chưa? Đây chính là một cuốn sách vô c*̀ng kinh điển.”

“Đương nhiên là tôi đã đọc rồi!” Dáng vẻ Lưu Yến tự tin nói.

“Vậy sao? Vậy chị nói xem tác giả là ai?” Trên mặt Lâm Vân nở nụ cười.

“Chuyện này…tôi đã đọc từ rất lâu rồi nên không nhớ rõ tác giả c*̉a quyển sách này là ai.” Lưu Yến nói quanh co.

“Ha ha!” Lâm Vân cười ha hả.

“Này, cậu cười cái gì?” Đầu chân mày c*̉a Lưu Yến nhíu lại.

Như Tuyết c*̃ng không hiểu nhìn Lâm Vân, không biết tại sao Lâm Vân đột nhiên lại cười to.

“Chị họ Lưu Yến, tôi không thể không bội phục chị rất tài giỏi, quyển sách 《 Đêm tối mưa 》mà tôi nói chẳng qua chỉ là một cái tên mà tôi tùy tiện nói ra, tôi chỉ nói bừa thôi vậy mà chị đã đọc rồi? Chị thật là giỏi!” Lâm Vân cười nói.

Sau khi Lưu Yến nghe thấy thì sắc mặt trong nháy mắt trở nên rất khó coi.

Sắc mặt mẹ của cô ta cũng trở nên khó coi, cảm giác như là rất mất mặt.

“Bịa đặt? Phốc phốc!”

Như Tuyết không nhịn được che miệng bật cười, vẻ lo lắng khi vừa rồi bị Lưu Yến xem thường lập tức bị quét sạch sành sanh.

“Thằng nhóc, cậu…cậu vậy mà đào hố với tôi?” Lưu Yến xanh cả mặt trừng mắt nhìn Lâm Vân, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Vân.

“Đúng là tôi đào hố nhưng mà tự chị nhảy vào trong hố, nếu như chị nói chị chưa đọc thì hiển nhiên là tôi sẽ không hố được chị, ai bảo chị mạo xưng là trang hảo hán chứ?” Lâm Vân cười nói.

“Thằng nhóc cậu còn không biết xấu hổ nói tôi mạo xưng là trang hảo hán sao? Cậu biết xẩu hổ chút được không? Một kẻ nghèo còn nói bản thân có xe sang lại còn nói mình có vài tỷ tiền tiết kiệm, nói mình là cháu c*̉a nhà giàu nhất, cậu không biết cậu giả vờ đến mức nào sao?” Giọng điệu c*̉a Lưu Yến ác liệt.

“Thật là có lỗi đó đều là sự thật chứ không phải tôi đang khoác lác.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“A, bây giờ lại còn mặt dày mày dạn không chịu thừa nhận, cậu thật sự không biết trong mắt tôi cậu chính là tôm tép nhãi nhép thôi sao!” Ánh mắt Lưu Yến nhìn Lâm Vân tràn đầy vẻ xem thường.

“Được rồi, chị đã nghĩ là như vậy thì cứ cho là như vậy đi?” Lâm Vân lạnh nhạt buông tay.

Chương 988

Lâm Vân đã giải thích đủ nhiều, hơn nữa Lâm Vân biết bản thân có giải thích thế nào đi nữa thì họ c*̃ng đều cho rằng mình đang khoác lác.

Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.

“Phốc! Như Tuyết bộ đồ ăn c*̉a pháp không phải được đặt và dùng như vây.” Lưu Yến che miệng cười nói.

Sau khi Như Tuyết nghe vậy thì mặt đỏ lên.

Cô ấy từng đến nhà hàng tây hai lần hơn nữa đều là Lâm Vân dẫn cô ấy đi ăn, lúc cô ấy và Lâm Vân ăn đều không có chú ý nhiều như vậy cho nên cô ấy khẳng định là không hiểu và không biết quá trình sử dụng bộ đồ ăn.

“Như Tuyết, nhìn chị họ dùng như thế nào thì em học theo như vậy tránh cho sau này khi em đi ăn đồ ăn pháp lại bị người ta chê cười, vậy thì rất mất mặt có biết không?” Lưu Yến kiêu ngạo nói.

Mặc dù Lưu Yến nhìn có vẻ như là có lòng tốt nhưng trong giọng nói c*̉a cô ta lại vô tình hay cố ý bộc lộ một loại cảm giác ưu việt, dường như đang khoe khoang với Như Tuyết rằng cô ta tài giỏi như thế nào.

“A.” Như Tuyết chỉ có thể gật đầu.

Lưu Yến lại nhìn về phía Lâm Vân cười nhạo khẽ thì thầm:

“Đúng là một con dế nhũi vậy mà lại cầm đũa ăn cơm tây, thật sự là không sợ làm cho người ta cười đến rụng răng sao, ngồi với loại người này thật sự là mất mặt.”

Lâm Vân cười: “Dùng đũa ăn thì rất mất mặt sao?”

“Người trung quốc c*̉a chúng ta có thói quen ăn uống c*̉a người trung quốc, người pháp có thói quen ăn uống c*̉a người pháp, tôi tôn trọng thói quen ăn uống c*̉a họ nhưng tôi là người trung quốc nên tôi có thói quen ăn uống c*̉a mình, tại sao chắc chắn phải học theo họ chứ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn ra vẻ mình là người cao sang sao?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Dế nhũi chính là dế nhũi nên sẽ không biết cách dùng bộ đồ ăn c*̉a phương tây lại còn ở đây cưỡng ép giải vây cho bản thân, loại người như cậu cũng chỉ có như vậy mà thôi.” Lưu Yến cười giễu nói.

Một bữa cơm cứ như vậy vội vàng ăn xong.

Bởi vì Lâm Vân gọi tất cả các món ăn nên lúc tính tiền bác c*̉a Như Tuyết hiển nhiên là mất rất nhiều máu.

Chẳng qua là bác c*̉a Như Tuyết vẫn giả bộ như không thèm để ý lộ ra vẻ bà ta rất rộng rãi.

Nhưng mà ở trong lòng bà ta lại ghi hận Lâm Vân, bởi vì do Lâm Vân làm hại bà ta mất rất nhiều máu.

Sau khi ra khỏi nhà hàng.

“Con gái, không phải con nói về nước rồi con không có xe để chạy sao? Đi thôi, mẹ dẫn con đi xem xe.” Bác gái khí phách nói.

“Đi xem xe sao? Được ạ!” Lưu Yến vui mừng liên tục gật đầu.

Cứ như vậy một nhóm bốn người đi tới cửa hàng BMW 4s.

Sau khi dạo quanh một vòng trong cửa hàng 4s.

“Mẹ, con muốn chiếc BMW z4 này.” Lưu Yến chỉ vào một chiếc BMW z4 màu trắng.

BMW z4 là một chiếc xe thể thao mui trần, giá nhập không cao lắm chỉ hơn hai tỉ một trăm triệu, loại người sâu sắc có gia đình giàu có như Lưu Yến nhưng lại kém được hoan nghênh hơn loại nhà giàu mới nổi.

“Được được được, chỉ cần con thích thì quay về mẹ nói với ba con rồi hai ngày nữa đến lấy xe.” Bác gái phóng khoáng nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 987Bâc c*̉a Như Tuyết nghe thấy Lâm Vân lại gọi một chai Lafite năm 95 thì sắc mặt bà ta càng thêm khó coi, nhưng mà vì mặt mũi bà ta phải cố gắng nhịn.Sau khi chọn món ăn.“Như Tuyết, em có thích đọc sách không?” Lưu Yến mở miệng hỏi.“c*̃ng tạm ạ.” Như Tuyết gật đầu.“Vậy sao? Chị c*̃ng thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách nổi tiếng c*̉a các nước, em đã đọc 《 Tội lỗi và trừng phạt 》c*̉a nhà văn Dostoyevsky nước Tô chưa?” Lưu Yến hỏi.“Em chưa từng đọc.” Như Tuyết lắc đầu.“Không phải chứ? Ngay cả quyển sách này mà em c*̃ng chưa đọc sao? Vậy em lên đại học mỗi ngày đều làm gì thế, chẳng lẽ mỗi ngày chỉ lo yêu đương thôi sao? Em như vậy không phải là lãng phí tiền mẹ em bỏ ra để cho em học đại học sao.” Dáng vẻ Lưu Yến rất cao quý.Bác c*̉a Như Tuyết nở nụ cười, bà ta cảm thấy con gái của mình rất tài giỏi.“Chuyện này…Em…Em không dám so với chị họ, em c*̃ng không đọc nhiều sách nổi tiếng cho lắm.” Như Tuyết cúi đầu có vẻ hơi tự ti nói.Lâm Vân thấy thế thì mở miệng nói:“Tôi c*̃ng rất thích đọc sách nổi tiếng, gần đây tôi đang đọc một tác phẩm kinh điển có tên 《 Đêm tối mưa 》, không biết chị Lưu Yến đã đọc chưa? Đây chính là một cuốn sách vô c*̀ng kinh điển.”“Đương nhiên là tôi đã đọc rồi!” Dáng vẻ Lưu Yến tự tin nói.“Vậy sao? Vậy chị nói xem tác giả là ai?” Trên mặt Lâm Vân nở nụ cười.“Chuyện này…tôi đã đọc từ rất lâu rồi nên không nhớ rõ tác giả c*̉a quyển sách này là ai.” Lưu Yến nói quanh co.“Ha ha!” Lâm Vân cười ha hả.“Này, cậu cười cái gì?” Đầu chân mày c*̉a Lưu Yến nhíu lại.Như Tuyết c*̃ng không hiểu nhìn Lâm Vân, không biết tại sao Lâm Vân đột nhiên lại cười to.“Chị họ Lưu Yến, tôi không thể không bội phục chị rất tài giỏi, quyển sách 《 Đêm tối mưa 》mà tôi nói chẳng qua chỉ là một cái tên mà tôi tùy tiện nói ra, tôi chỉ nói bừa thôi vậy mà chị đã đọc rồi? Chị thật là giỏi!” Lâm Vân cười nói.Sau khi Lưu Yến nghe thấy thì sắc mặt trong nháy mắt trở nên rất khó coi.Sắc mặt mẹ của cô ta cũng trở nên khó coi, cảm giác như là rất mất mặt.“Bịa đặt? Phốc phốc!”Như Tuyết không nhịn được che miệng bật cười, vẻ lo lắng khi vừa rồi bị Lưu Yến xem thường lập tức bị quét sạch sành sanh.“Thằng nhóc, cậu…cậu vậy mà đào hố với tôi?” Lưu Yến xanh cả mặt trừng mắt nhìn Lâm Vân, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Vân.“Đúng là tôi đào hố nhưng mà tự chị nhảy vào trong hố, nếu như chị nói chị chưa đọc thì hiển nhiên là tôi sẽ không hố được chị, ai bảo chị mạo xưng là trang hảo hán chứ?” Lâm Vân cười nói.“Thằng nhóc cậu còn không biết xấu hổ nói tôi mạo xưng là trang hảo hán sao? Cậu biết xẩu hổ chút được không? Một kẻ nghèo còn nói bản thân có xe sang lại còn nói mình có vài tỷ tiền tiết kiệm, nói mình là cháu c*̉a nhà giàu nhất, cậu không biết cậu giả vờ đến mức nào sao?” Giọng điệu c*̉a Lưu Yến ác liệt.“Thật là có lỗi đó đều là sự thật chứ không phải tôi đang khoác lác.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“A, bây giờ lại còn mặt dày mày dạn không chịu thừa nhận, cậu thật sự không biết trong mắt tôi cậu chính là tôm tép nhãi nhép thôi sao!” Ánh mắt Lưu Yến nhìn Lâm Vân tràn đầy vẻ xem thường.“Được rồi, chị đã nghĩ là như vậy thì cứ cho là như vậy đi?” Lâm Vân lạnh nhạt buông tay.Chương 988Lâm Vân đã giải thích đủ nhiều, hơn nữa Lâm Vân biết bản thân có giải thích thế nào đi nữa thì họ c*̃ng đều cho rằng mình đang khoác lác.Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.“Phốc! Như Tuyết bộ đồ ăn c*̉a pháp không phải được đặt và dùng như vây.” Lưu Yến che miệng cười nói.Sau khi Như Tuyết nghe vậy thì mặt đỏ lên.Cô ấy từng đến nhà hàng tây hai lần hơn nữa đều là Lâm Vân dẫn cô ấy đi ăn, lúc cô ấy và Lâm Vân ăn đều không có chú ý nhiều như vậy cho nên cô ấy khẳng định là không hiểu và không biết quá trình sử dụng bộ đồ ăn.“Như Tuyết, nhìn chị họ dùng như thế nào thì em học theo như vậy tránh cho sau này khi em đi ăn đồ ăn pháp lại bị người ta chê cười, vậy thì rất mất mặt có biết không?” Lưu Yến kiêu ngạo nói.Mặc dù Lưu Yến nhìn có vẻ như là có lòng tốt nhưng trong giọng nói c*̉a cô ta lại vô tình hay cố ý bộc lộ một loại cảm giác ưu việt, dường như đang khoe khoang với Như Tuyết rằng cô ta tài giỏi như thế nào.“A.” Như Tuyết chỉ có thể gật đầu.Lưu Yến lại nhìn về phía Lâm Vân cười nhạo khẽ thì thầm:“Đúng là một con dế nhũi vậy mà lại cầm đũa ăn cơm tây, thật sự là không sợ làm cho người ta cười đến rụng răng sao, ngồi với loại người này thật sự là mất mặt.”Lâm Vân cười: “Dùng đũa ăn thì rất mất mặt sao?”“Người trung quốc c*̉a chúng ta có thói quen ăn uống c*̉a người trung quốc, người pháp có thói quen ăn uống c*̉a người pháp, tôi tôn trọng thói quen ăn uống c*̉a họ nhưng tôi là người trung quốc nên tôi có thói quen ăn uống c*̉a mình, tại sao chắc chắn phải học theo họ chứ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn ra vẻ mình là người cao sang sao?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.“Dế nhũi chính là dế nhũi nên sẽ không biết cách dùng bộ đồ ăn c*̉a phương tây lại còn ở đây cưỡng ép giải vây cho bản thân, loại người như cậu cũng chỉ có như vậy mà thôi.” Lưu Yến cười giễu nói.Một bữa cơm cứ như vậy vội vàng ăn xong.Bởi vì Lâm Vân gọi tất cả các món ăn nên lúc tính tiền bác c*̉a Như Tuyết hiển nhiên là mất rất nhiều máu.Chẳng qua là bác c*̉a Như Tuyết vẫn giả bộ như không thèm để ý lộ ra vẻ bà ta rất rộng rãi.Nhưng mà ở trong lòng bà ta lại ghi hận Lâm Vân, bởi vì do Lâm Vân làm hại bà ta mất rất nhiều máu.Sau khi ra khỏi nhà hàng.“Con gái, không phải con nói về nước rồi con không có xe để chạy sao? Đi thôi, mẹ dẫn con đi xem xe.” Bác gái khí phách nói.“Đi xem xe sao? Được ạ!” Lưu Yến vui mừng liên tục gật đầu.Cứ như vậy một nhóm bốn người đi tới cửa hàng BMW 4s.Sau khi dạo quanh một vòng trong cửa hàng 4s.“Mẹ, con muốn chiếc BMW z4 này.” Lưu Yến chỉ vào một chiếc BMW z4 màu trắng.BMW z4 là một chiếc xe thể thao mui trần, giá nhập không cao lắm chỉ hơn hai tỉ một trăm triệu, loại người sâu sắc có gia đình giàu có như Lưu Yến nhưng lại kém được hoan nghênh hơn loại nhà giàu mới nổi.“Được được được, chỉ cần con thích thì quay về mẹ nói với ba con rồi hai ngày nữa đến lấy xe.” Bác gái phóng khoáng nói.

Chương 987-988