Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 991
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 991“Tôi…Tôi sẽ đi ngay!”Nữ nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu sau đó nhận thẻ ngân hàng quay người chạy đi quét thẻ.Mặc dù nữ nhân viên bán hàng không dám tin.Nhưng Lâm Vân đã đưa thẻ nên cô ấy khẳng định phải đi thử xem, nếu quả thật quét thẻ thành công thì cô ấy dựa vào việc trích phần trăm c*̃ng có thể kiếm được một món hời, nếu như quét thẻ thất bại vậy thì dĩ nhiên lại là một loại kết quả khác.Sau khi nữ nhân viên bán hàng rời đi.Bác c*̉a Như Tuyết và chị họ Lưu Yến đều hơi ngạc nhiên, họ không ngờ dáng vẻ Lâm Vân vậy mà giả bộ như thật sự muốn mua.“Ôi, thật sự là làm ra vẻ, thật sự muốn mua sao? Còn mỗi màu một chiếc nữa chứ, cậu làm như đang mua quần áo sao?” Bác c*̉a Như Tuyết âm dương quái khí trào phúng nói móc.“Cậu ta khẳng định là sẽ không kéo mặt nạ xuống, lại còn giả vờ muốn làm ra vẻ với chúng ta mà thôi.” Lưu Yến phụ họa theo.“Để mẹ xem lát nữa khi nhân viên bán hàng nói trong thẻ không có tiền thì cậu ta làm sao xuống sân khấu.” Bác gái ôm cánh tay lộ ra dáng vẻ như muốn xem kịch vui.“Mẹ, con đoán chờ lát nữa khi quét thẻ thất bại, thằng nhóc này khẳng định sẽ nói tiền ở trong một tấm thẻ khác mà cậu ta lại quên mang theo tấm thẻ đó, loại người không có tiền lại muốn làm ra vẻ ta đây con đã gặp nhiều rồi!”Lưu Yến cười nhạo.“Lưu Yến, chị cho rằng tôi đang làm ra vẻ đúng không? Nếu như quét thẻ thành công thì sao?” Lâm Vân giống như cười mà không phải cười nhìn cô ta.“Nếu như cậu có thể quét thẻ thành công thì tôi sẽ phát trực tiếp bản thân ăn cứt!” Lưu Yến khinh thường nói.Bác c*̉a Như Tuyết c*̃ng cười nhạo: “Thằng nhóc, nếu như cậu có thể mua được bốn chiếc Ferrari vậy thì tôi sẽ nhảy xuống sông lớn c*̉a Kim Đô!”“Vậy sao? Tôi sẽ nhớ kỹ những lời mà hai người nố.” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười càng rực rỡ hơn.Như Tuyết cũng che miệng lén cười, bởi vì cô biết, Lâm Vân chắc chắn sẽ không thể quẹt thẻ thành công.Lúc này, em gái bán hàng dẫn theo quản lý cửa hàng, vội vàng chạy tới bên này, hơn nữa trên mặt còn kèm theo nụ cười rất tươi tắn.“Thưa ngài, quẹt thẻ thành công, đây là hóa đơn ngân hàng.”Em gái bán hàng, lễ phép đưa thẻ cho Lâm Vân.“Két?”Sau khi bác Như Tuyết và Lưu Yến nghe được lời này, nụ cười trên mặt hai người, lập tức cứng ngắc lại, thay vào đó, là tràn ngập vẻ khiếp sợ.“Quẹt thẻ thành công? Sao có thể! Anh ta chỉ là một thằng nhãi nghèo, sao có thể mua được xe Ferrari chứ, lại còn là bốn chiếc xe! Các người có nhầm gì không? Các người đang nói đùa phải không?!”Khuôn mặt Lưu Yến không dám tin kéo cô bán hàng hỏi, giọng nói cô ta đều là vì kinh hãi trong lòng, mà trở nên chói tai dị thường.“Thưa quý cô, cửa hàng 4s của chúng tôi, không thể nói đùa được, tổng cộng là mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn. Hóa đơn quẹt thẻ, đang ở trong tay quý ngài này.” Cô gái bán hàng nói.“Mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn, anh … anh ta lại thực sự mua được?”Khuôn mặt Lưu Yến trắng bệch, suýt nữa té xỉu.Bác của Như Tuyết, nghe thấy tin Lâm Vân quẹt thẻ thành công, thì lại khiếp sợ ngồi liệt ở dưới đất.Trời ơi, Lâm Vân lại thực sự dùng tiền, mua bốn chiếc xe Ferrari?
Chương 991
“Tôi…Tôi sẽ đi ngay!”
Nữ nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu sau đó nhận thẻ ngân hàng quay người chạy đi quét thẻ.
Mặc dù nữ nhân viên bán hàng không dám tin.
Nhưng Lâm Vân đã đưa thẻ nên cô ấy khẳng định phải đi thử xem, nếu quả thật quét thẻ thành công thì cô ấy dựa vào việc trích phần trăm c*̃ng có thể kiếm được một món hời, nếu như quét thẻ thất bại vậy thì dĩ nhiên lại là một loại kết quả khác.
Sau khi nữ nhân viên bán hàng rời đi.
Bác c*̉a Như Tuyết và chị họ Lưu Yến đều hơi ngạc nhiên, họ không ngờ dáng vẻ Lâm Vân vậy mà giả bộ như thật sự muốn mua.
“Ôi, thật sự là làm ra vẻ, thật sự muốn mua sao? Còn mỗi màu một chiếc nữa chứ, cậu làm như đang mua quần áo sao?” Bác c*̉a Như Tuyết âm dương quái khí trào phúng nói móc.
“Cậu ta khẳng định là sẽ không kéo mặt nạ xuống, lại còn giả vờ muốn làm ra vẻ với chúng ta mà thôi.” Lưu Yến phụ họa theo.
“Để mẹ xem lát nữa khi nhân viên bán hàng nói trong thẻ không có tiền thì cậu ta làm sao xuống sân khấu.” Bác gái ôm cánh tay lộ ra dáng vẻ như muốn xem kịch vui.
“Mẹ, con đoán chờ lát nữa khi quét thẻ thất bại, thằng nhóc này khẳng định sẽ nói tiền ở trong một tấm thẻ khác mà cậu ta lại quên mang theo tấm thẻ đó, loại người không có tiền lại muốn làm ra vẻ ta đây con đã gặp nhiều rồi!”Lưu Yến cười nhạo.
“Lưu Yến, chị cho rằng tôi đang làm ra vẻ đúng không? Nếu như quét thẻ thành công thì sao?” Lâm Vân giống như cười mà không phải cười nhìn cô ta.
“Nếu như cậu có thể quét thẻ thành công thì tôi sẽ phát trực tiếp bản thân ăn cứt!” Lưu Yến khinh thường nói.
Bác c*̉a Như Tuyết c*̃ng cười nhạo: “Thằng nhóc, nếu như cậu có thể mua được bốn chiếc Ferrari vậy thì tôi sẽ nhảy xuống sông lớn c*̉a Kim Đô!”
“Vậy sao? Tôi sẽ nhớ kỹ những lời mà hai người nố.” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười càng rực rỡ hơn.
Như Tuyết cũng che miệng lén cười, bởi vì cô biết, Lâm Vân chắc chắn sẽ không thể quẹt thẻ thành công.
Lúc này, em gái bán hàng dẫn theo quản lý cửa hàng, vội vàng chạy tới bên này, hơn nữa trên mặt còn kèm theo nụ cười rất tươi tắn.
“Thưa ngài, quẹt thẻ thành công, đây là hóa đơn ngân hàng.”
Em gái bán hàng, lễ phép đưa thẻ cho Lâm Vân.
“Két?”
Sau khi bác Như Tuyết và Lưu Yến nghe được lời này, nụ cười trên mặt hai người, lập tức cứng ngắc lại, thay vào đó, là tràn ngập vẻ khiếp sợ.
“Quẹt thẻ thành công? Sao có thể! Anh ta chỉ là một thằng nhãi nghèo, sao có thể mua được xe Ferrari chứ, lại còn là bốn chiếc xe! Các người có nhầm gì không? Các người đang nói đùa phải không?!”
Khuôn mặt Lưu Yến không dám tin kéo cô bán hàng hỏi, giọng nói cô ta đều là vì kinh hãi trong lòng, mà trở nên chói tai dị thường.
“Thưa quý cô, cửa hàng 4s của chúng tôi, không thể nói đùa được, tổng cộng là mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn. Hóa đơn quẹt thẻ, đang ở trong tay quý ngài này.” Cô gái bán hàng nói.
“Mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn, anh … anh ta lại thực sự mua được?”
Khuôn mặt Lưu Yến trắng bệch, suýt nữa té xỉu.
Bác của Như Tuyết, nghe thấy tin Lâm Vân quẹt thẻ thành công, thì lại khiếp sợ ngồi liệt ở dưới đất.
Trời ơi, Lâm Vân lại thực sự dùng tiền, mua bốn chiếc xe Ferrari?
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 991“Tôi…Tôi sẽ đi ngay!”Nữ nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu sau đó nhận thẻ ngân hàng quay người chạy đi quét thẻ.Mặc dù nữ nhân viên bán hàng không dám tin.Nhưng Lâm Vân đã đưa thẻ nên cô ấy khẳng định phải đi thử xem, nếu quả thật quét thẻ thành công thì cô ấy dựa vào việc trích phần trăm c*̃ng có thể kiếm được một món hời, nếu như quét thẻ thất bại vậy thì dĩ nhiên lại là một loại kết quả khác.Sau khi nữ nhân viên bán hàng rời đi.Bác c*̉a Như Tuyết và chị họ Lưu Yến đều hơi ngạc nhiên, họ không ngờ dáng vẻ Lâm Vân vậy mà giả bộ như thật sự muốn mua.“Ôi, thật sự là làm ra vẻ, thật sự muốn mua sao? Còn mỗi màu một chiếc nữa chứ, cậu làm như đang mua quần áo sao?” Bác c*̉a Như Tuyết âm dương quái khí trào phúng nói móc.“Cậu ta khẳng định là sẽ không kéo mặt nạ xuống, lại còn giả vờ muốn làm ra vẻ với chúng ta mà thôi.” Lưu Yến phụ họa theo.“Để mẹ xem lát nữa khi nhân viên bán hàng nói trong thẻ không có tiền thì cậu ta làm sao xuống sân khấu.” Bác gái ôm cánh tay lộ ra dáng vẻ như muốn xem kịch vui.“Mẹ, con đoán chờ lát nữa khi quét thẻ thất bại, thằng nhóc này khẳng định sẽ nói tiền ở trong một tấm thẻ khác mà cậu ta lại quên mang theo tấm thẻ đó, loại người không có tiền lại muốn làm ra vẻ ta đây con đã gặp nhiều rồi!”Lưu Yến cười nhạo.“Lưu Yến, chị cho rằng tôi đang làm ra vẻ đúng không? Nếu như quét thẻ thành công thì sao?” Lâm Vân giống như cười mà không phải cười nhìn cô ta.“Nếu như cậu có thể quét thẻ thành công thì tôi sẽ phát trực tiếp bản thân ăn cứt!” Lưu Yến khinh thường nói.Bác c*̉a Như Tuyết c*̃ng cười nhạo: “Thằng nhóc, nếu như cậu có thể mua được bốn chiếc Ferrari vậy thì tôi sẽ nhảy xuống sông lớn c*̉a Kim Đô!”“Vậy sao? Tôi sẽ nhớ kỹ những lời mà hai người nố.” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười càng rực rỡ hơn.Như Tuyết cũng che miệng lén cười, bởi vì cô biết, Lâm Vân chắc chắn sẽ không thể quẹt thẻ thành công.Lúc này, em gái bán hàng dẫn theo quản lý cửa hàng, vội vàng chạy tới bên này, hơn nữa trên mặt còn kèm theo nụ cười rất tươi tắn.“Thưa ngài, quẹt thẻ thành công, đây là hóa đơn ngân hàng.”Em gái bán hàng, lễ phép đưa thẻ cho Lâm Vân.“Két?”Sau khi bác Như Tuyết và Lưu Yến nghe được lời này, nụ cười trên mặt hai người, lập tức cứng ngắc lại, thay vào đó, là tràn ngập vẻ khiếp sợ.“Quẹt thẻ thành công? Sao có thể! Anh ta chỉ là một thằng nhãi nghèo, sao có thể mua được xe Ferrari chứ, lại còn là bốn chiếc xe! Các người có nhầm gì không? Các người đang nói đùa phải không?!”Khuôn mặt Lưu Yến không dám tin kéo cô bán hàng hỏi, giọng nói cô ta đều là vì kinh hãi trong lòng, mà trở nên chói tai dị thường.“Thưa quý cô, cửa hàng 4s của chúng tôi, không thể nói đùa được, tổng cộng là mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn. Hóa đơn quẹt thẻ, đang ở trong tay quý ngài này.” Cô gái bán hàng nói.“Mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn, anh … anh ta lại thực sự mua được?”Khuôn mặt Lưu Yến trắng bệch, suýt nữa té xỉu.Bác của Như Tuyết, nghe thấy tin Lâm Vân quẹt thẻ thành công, thì lại khiếp sợ ngồi liệt ở dưới đất.Trời ơi, Lâm Vân lại thực sự dùng tiền, mua bốn chiếc xe Ferrari?